Truyện vui mà chẳng có tựa đề

In
 
Truyện vui mà chẳng có tựa đề, nên tôi mạo muội đặt tên cho nó là “Thuở Ban Đầu” hay “Mụ Nhà Tôi Vớ Vẩn”. Tuỳ quý vị lựa chọn.

Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy
Ngàn năm hồ dễ mấy ai quên. …

Ông chồng đang tưới cây sau vườn thì vợ gọi:

- Ông ơi, vô ăn tô cháo cho nóng. Tôi mới nấu 2 tô cháo bào ngư đây nì.
- Ờ, bà sắp sẵn ra đi, tui rửa tay rồi vô liền.

Nhà vắng vì con cái nay đã lớn, như những cánh chim đã bay đi bốn phương trời, chỉ còn 2 con khỉ già ngồi thu lu ở hai bên cái bàn rộng minh mông.

Bà ngước đôi mắt bồ câu "quá đát" lên nhìn ông:
- Mỗi lần nhìn ông ăn, tui lại nhớ tới ngày xưa, hồi ông rủ tôi trốn học đi lên dòng Thiên An chơi. Đâu ông đưa tay tôi nắm chút coi.

Ông chồng trễ cặp kính lão xuống chăm chú nhìn bà vợ, lòng thầm nhủ : Coi con mụ ni đã già rồi, mà còn bày đặt "romantic" nhưng nhìn gương mặt nhăn nheo của vợ, ông thấy tội nghiệp quá nên đưa tay ra. 

Chiếc bàn thì rộng, mà bà vợ thuộc dạng thiếu thước tấc, nên bà đứng lên, vói tay ra nắm lấy bàn tay ông, run run nói:
- Lấy nhau đã 40 năm rùi, có 4 mặt con mà chừ mỗi lần cầm tay ông là tui như bị điện giựt, ngực tui nó nóng ran lên đây nì.

Ông khẽ khàng nắm lấy tay bà:
- Bà nói đúng, ngực bà không nóng ran lên sao được, vì 2 cái núm vú của bà đang nhúng vô tô cháo nóng kia cà !!!