Bạn Đang ở đây: Văn Khang Thư Quán

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

/ Văn Khang Thư Quán

Tưởng nhớ thầy Nguyễn Quốc Quỳnh

In PDF.
Cố Đại tá Chỉ Huy Trưởng trường Đại Hộc CTCT/Đà Lạt Nguyễn Quốc Quỳnh mất ngày 13-6-2014. Người Thầy , người Bố khả kính  của  anh em chúng ta. Bố mất  đi để lại lòng thương tiếc vô bờ. Hôm nay  là ngày 13-6-2017 Bố mất   vừa tròn ba năm. Anh em  Nguyễn Trãi cùng thắp nén  hương lòng cầu nguyện cho bố. Xin mời các anh chị em  xem lại vài hình ảnh của Bố và Hình ảnh ngày tang Lễ qua  hai  video clips của  NT3 Nguyễn văn Ngoan .
 

Tản mạn về Cờ Vàng

In PDF.
Tôi may áo dài, áo khoác, cà vạt với hình ảnh cờ vàng ba sọc đỏ để làm gì? May để bán. Mục tiêu của buôn bán là lợi nhuận, tất nhiên, đó là điều không thể chối cãi. Nhưng, là một người bảo vệ Nhân quyền và hoạt động xã hội dân sự, lợi nhuận không phải mục tiêu duy nhất của tôi. Thông thường, mỗi công việc của chúng ta thường nhắm đến không chỉ một, mà hai, ba mục tiêu. 
 

Huyền thoại Sài Gòn tan biến thành mây khói

In PDF.
Thành phố Sài Gòn không là cái gì nếu không có lối kiến trúc theo kiểu Pháp của thời kỳ thuộc đia? Thành phố HCM ngày nay có lẽ chỉ là một đô thị Á châu lớn như bất cứ một thành phố Á châu nào khác. Số phận này đang đe dọa thành phố VN.
 

Bài viết của LM Nguyễn Duy Tân, giáo xứ Thọ Hòa , Đồng Nai

In PDF.
Thuở bé, mỗi khi đêm về, mà nghe tiếng súng: kắc kục; kắc kục… thì hãi lắm.
Mẹ tôi bảo: Việt Cộng về làng rồi đấy! con phải đóng cửa chuồng gà cho chắc, nếu ai kêu cửa thì không được mở nghe chưa!
Cũng may, nhà tôi có dán câu thần chú trên cửa: “VIỆT CỘNG RÚT VỀ BẮC, HÒA BÌNH SẼ ĐẾN NGAY”. Cho nên Việt Cộng không dám bén mảng đến nhà tôi bao giờ.
 
 

Khâu đít chuột

In PDF.
Tôi nhớ suốt đời một buổi ngồi coi TV với một gia đình người Pháp. Một phóng sự về ẩm thực VN. Một ông đầu bếp cầm dao, rạch bụng con rắn quằn quại, lấy máu, uống và mời khách. Ông ta cười cợt, hãnh diện như vừa thực hiện một kỳ công, trước con mắt hãi hùng của người làm phóng sự. Ông chủ nhà người Pháp nhăn mặt, bà chủ nhà che mắt không dám nhìn. Nếu nền nhà không bằng xi măng, tôi đã đào một cái hố chui xuống cho đỡ xấu hổ. Lại thêm một cơ hội muốn chối không phải là người Việt.
 
Trang 8 của 483