Bạn Đang ở đây: Văn Khang Thư Quán Văn Khố Ức Trai Đoản Văn Ức Trai Thương Tiếc Một Người Vừa Nằm Xuống

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

Thương Tiếc Một Người Vừa Nằm Xuống

In PDF.


Các bạn thân mến,



Xin chia xẻ với các bạn niềm tiếc thương chung đối với một người bạn vừa vĩnh viễn ra đi, với những lời sau đây của bà xã.

NT4 Lê Đức Ái



* * *



Thương Tiếc Một Người Vừa Nằm Xuống



Nghe ông xã báo tin có người bạn cùng khoá: anh Nguyễn Tôn Xương vừa mới từ giã cõi đời; anh từ giã cuộc đời trong một bối cảnh đầy thương tâm. Tôi  ngậm ngùi khi biết anh đang chờ chuyến bay trở về quê chịu tang người Mẹ thân thương vừa mới mất. Lòng tôi quặn đau bởi vì tôi cũng vừa mất Mẹ không bao lâu.



Giống tôi, giống những người con đi xa, hẳn anh cũng bồn chồn nôn nao được nhìn lại Mẹ lần cuối để một lần đưọc tỏ lòng hiếu thảo cùng người Mẹ mà tôi biết chắc rằng cả một đời sống hy sinh vì chồng vì con. Thế hệ của chúng ta có những người Mẹ Việt Nam tuyệt vời nhất. 



Thế nhưng cuộc đời đầy nghiệt ngã đã không cho anh đuợc nhìn Mẹ lần cuối mà còn cướp luôn cả cuộc đời của anh. 



Lòng tôi bâng khuâng tự hỏi đời anh có hạnh phúc khi còn sống không? Tôi hình dung một người trai trẻ thuở xưa của một thời đất nước chiến chinh…



Chắc hẳn anh cũng có những kỷ niệm buồn vui đáng nhớ với bạn bè, cũng có những giây phút tương tư lãng mạn. Chắc hẳn anh không quên những năm tháng tù đầy trong lao tù cộng sản và khi anh rời bỏ quê hương, tôi nghĩ anh đã mang theo biết bao nhiêu tâm tình buồn vui làm hành trang nơi xứ người. Và còn biết bao nhiêu điều chưa nói nữa!



Riêng tôi, dù chưa một lần gặp anh, nhưng nghe tin anh mất âm thầm một mình, lòng tôi thao thức, băn khoăn. Hoàn cảnh nào đã đưa anh vào cuộc sống cô đơn lẻ bóng khi bạn bè của anh ở khắp nơi lúc nào cũng sẵn sàng chào đón anh!



Ai cũng biết đời sống đầy hạnh phúc và cũng đầy đau thương. Phải chăng anh đã có những đau thương không thể sẻ chia để rồi anh tự khép kín sống âm thầm cho hết kiếp người?!



Anh sống lặng lẽ và ra đi đột ngột để lại trong lòng bạn bè anh đầy xót thương và luyến tiếc.



Đâu đó trong cõi hư vô mà anh đang rong ruổi có lẽ anh cũng biết rằng khi nghe tin anh mất, hình ảnh anh gầy gầy hiền hòa thuở còn trong trường Mẹ đã quay quắt trở về trong ký ức của biết bao người bạn cùng khóa.



Bạn bè còn đó anh biết không anh?



Hôm nay, cùng với mọi người  xin ngậm ngùi mượn  nỗi thương tiếc và kỷ niệm về anh như một nén hương lòng để tiễn đưa và tưởng nhớ về một người con của trường Mẹ năm xưa vừa vĩnh viễn ra đi.



Xin anh yên nghỉ ngàn thu vĩnh biệt!



Sydney 22. 09. 2010

Ái Nga- NT4