Bạn Đang ở đây: Văn Khang Thư Quán Văn Khố Ức Trai Đoản Văn Ức Trai DƯỚI TRỜI ÂU MÙA THU (Phần 2)

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

DƯỚI TRỜI ÂU MÙA THU (Phần 2)

In PDF.

( Coi lại phần 1)

Viện Bảo tàng Louvre.

            Hôm nay là ngày gặp gỡ chính trong chương trình Thu Tao Ngộ của các văn, thi sĩ từ đất Mỹ cùng bà con Việt Nam ở Paris. Từ sáng sớm mọi người đã chuẩn bị cho mình  những bộ áo quần đẹp nhất, hợp thời trang nhất vì ai cũng biết rằng  Paris là kinh đô thời trang cuả thế giới. 

Riêng tôi chẳng phải lo lắng gì chuyện này vì không phải là khách mời của ban tổ chức, cũng không phải là nhà thơ  hay nhà văn, nghiã là không có cơ hội để bước lên sân khấu để mọi người chú ý đến mình. Đáng lẽ  tôi đã đi lang thang dọc bờ sông Seine để được nhìn thêm những sinh hoạt của người dân Paris bên giòng nước trong xanh, nhưng vì người bạn tôi không yêu cầu ở lại chụp giùm vài tấm ảnh, nên tôi phải có mặt tại hội trường.

Hội trường nằm sâu  ở tầng basement của một nhà thờ. Không rộng lắm và  rất khó tìm nhưng người tham dự rất đông. Tôi chen chân vào đám đông nhưng chỉ chụp được một tấm hình người bạn tôi đang ngỏ lời với  thính giả đang lắng nghe bên dưới.

 
Hồng Phúc phát biểu trong  đại hội Thu Tao Ngộ Paris

 Sau buổi chiều nay, chúng tôi chỉ còn lưu lại một  đêm khách sạn, rồi ngày mai chia tay mỗi người một ngả. Mọi người sẽ tuỳ ý mà sắp xếp công việc của mình, hoặc là trở về hay nhân cơ hội này đi thêm những nơi nào mình muốn, dĩ nhiên là sẽ không còn ai hướng dẫn. 

            Ai nấy đều đã có chương trình riêng của họ. Vơ chồng chị Chu Kim Oanh dự tính đổi khách sạn về trung tâm Paris và sẽ cùng đi nhiều nơi. Các chi Phong Thu, Ngọc An cũng có những chương trình đặc biệt. Những vị khác như Hồng Phúc, Ngọc Dung đều đã có người quen tới đón khi chương trình chấm dứt chiều nay. Người ở chung một phòng với tôi, anh Duy An Đông sẽ có chuyến bay về Mỹ ngày mai. Bây giờ tôi  phải suy nghĩ xem ở lại đây hay trở về Annemase, nếu muốn ở lại tôi phải giữ lại phòng ngủ trong đêm nay để ngày mai yên tâm đi thăm viện bảo tàng Louvres và vài nơi khác nữa. 

            Đang  lúc phân vân chưa biết tính sao, tôi được Hồng Phúc mời cùng đi tới nhà anh chị Trần ngọc Cân ở ngoại thành Paris hiện đang tham dự buổi hội ngộ chiều nay. 

Gặp anh chị sau buổi lễ với vẻ ân cần và hiếu khách  tôi đồng ý liền. Tuy nhiên vì muốn đi thăm viện bảo tàng Louvre trong ngày mai nên đêm hôm đó chúng tôi vẫn ở lại Paris. Hồng Phúc gửi hành lý nặng nề đi trước. Hai đứa chỉ để lại những vật dụng cần thiết và laptop trong túi xách trên vai. Anh chị Cân hứa sẽ lên đón vào tôi ngày hôm sau, ngay tại chợ Việt nam ở quận 13 gần đó.  

Đêm cuối cùng tại khách sạn tôi cố gắng  tìm đọc trong Google những điều cần biết về viện bảo tàng Louvre, cũng như coi lai bản đồ  tàu điện ngầm mà tôi đã xin được ở các trạm những ngày trước đây. Sáng hôm sau tôi thức dậy sớm, chia tay giã biệt bạn bè mới quen và bước về trạm tàu điện ngầm trên đường Choisy. Tôi vào quầy mua vé, nói tiếng Anh vơí nhân viên trạm xe tuy rằng tôi  cũng đã học  đuợc vài câu tiếng Pháp đơn giản. Mọi sinh hoạt đều thuận tiện chắc vì  hầu hết người Pháp đều biết tiếng Anh. 

Khi chúng tôi ra khỏi trạm bước lên mặt đất, khỏi cần phải hỏi thăm đã thấy viện bảo tàng Louvre ở phía bên kia đường, từng đoàn người nối đuôi đi vào. Chúng tôi băng qua đường đi theo qua một hành lang rộng chưa vào sân đã thấy những bức tượng to lớn trong những căn phòng rộng  trưng bày bên dưới. Viện bảo tàng Louvre quá lớn đối với một người chưa biết gì và không được ai hướng dẫn như chúng tôi.ả


  Viện bảo tàng Louve, nhìn tư khài hoàn môn

Thấy từng đoàn người sắp hàng ngay trên hành lang để chờ vào cổng tôi tuởng đâu quầy bán vé ngay đâu đó tôi cũng sắp hàng theo, hóa ra không phải thế. Đây là chỗ dành cho người có vé rồi đi xem những phần đặc biệt của viên bảo tàng. Tôi phải hỏi thăm, dĩ nhiên bằng tiếng Anh mãi một lúc sau mới được chỉ dẫn là phải tiến về phía trong, băng ngang qua sân rộng tới toà Kim tự tháp nằm sừng sững phía trước, sắp hàng đi xuống. Quầy bán vé nằm dưới đó.  

Lần hỏi thăm nay khá vất vả với tiếng Anh vì đa số người sắp hang là du khách, nói đủ mọi thứ tiếng của địa phương họ. Tôi cố gắng diễn tả họ chỉ lắc đầu không hiểu. 



  Kim tự tháp của viện bảo tàng năm giữa ba cánh, Richilieu, Sully và Denon

Khu viện bảo tàng là ba dãy nhà nối kết vào nhau theo hình chữ U. Phải nói là ba con đường phố mới đúng. Người ta gọi ba dãy dọc theo con đương là ba cánh (Wing). Ngay ở giữa là một kim tự tháp  xây bằng kiếng , phần đỉnh nhô lên khỏi mẵt đất sừng sững như các dãy lầu sáu bảy tầng, môt phần thân chìm xuống đất. Ngay đó là các cổng vào của từng phần viện bảo tàng. Muốn tham quan đúng nghĩa tôi nghĩ phải mất hàng tháng trời chưa chắc đủ huống hồ chúng tôi chỉ có buổi hôm nay. Thôi đành cứ đi, thưởng thức được tới đâu hay tới đó.


  Phòng bán vé nằm dưới đất trong Kim tự tháp

 Viện bảo tàng Louvre  lớn nhất của nước Pháp và Âu châu, được mở cửa vào năm 1793. Trước đây vốn là một pháo đài năm trong quận 1 Paris, bên dòng sông Seine, được xây dựng từ năm 1190.

Đến thế kỷ 14 Louvre trở thành cung điện hoàng gia của vương quyền Pháp cho đến năm 1672, khi cung điện được chuyển về Versailles thì Louvre trở thành nơi lưu trữ những sưu tập của hoàng gia. Đến thời kỳ cách mạng, Loure trở thành viện bảo tàng quốc gia Pháp.

Những cuộc chinh phạt của Napoléon đại đế đã đem về cho Louvre biết bao nhiêu tác phẩm nghệ thuật lừng  danh của các nước bại trận. Diện tích rộng lớn tới 210 ngàn mét vuông, Louvre trưng bày cho khách thăm viếng chiêm ngưỡng 35 ngàn hiện vật trong tổng số 380 ngàn hiện vận đang lưu giữ. Có những tác phẩm nổi tiếng về lich sử cũng như về nghệ thuật của thế giới như  Tượng thần Vệ Nữ, Tượng thần chiến thắng Samothrace, nữ thần tự do dẫn   dắt nhân dân. Bức tranh nàng Mona Lisa với nụ cười huyền hoặc, các hiện vật rất gía trị về lịch sử như  phiến đá ghi bộ luật Hamurachi, tấm bia Mesha.

Diện tích trưng bày các hiện vật là  60.000 mét vuông được chia thành 8 khu như: Khu phương đông cổ đại, khu Ai cập, La mã, Hy lạp, khu Etruna cổ đại và nghệ thuật Hồi giáo, khu hội họa và điêu khắc, khu nghệ thuật họa hình và khu nghệ thuật trang trí.


 Một góc phía trong của viện bảo tàng Louvre


Ngoài tám khu  chính, Louvre còn có một khu trưng bày lịch sử của chính mình và các  nghệ thuật của Châu Á, Phi Mỹ và Úc đại lợi.

Chúng tôi xếp hàng mua vé. Giá vé không đắt lắm, khoảng chừng 17 Euro cho mỗi người đi khắp viện bảo tàng  trong suốt thời gian mở cửa. Có ba cửa vào cho ba  cánh khác nhau là Richilieu, Sully và Denon nhưng thật ra du khách bắt đầu bằng bất cứ cửa nào cũng có thể đi khắp mọi nơi. Có bản đồ chỉ dẫn từng khu vực nhưng  chúng tôi không có thì giờ để xem vì cứ đi hết một ngày chưa chắc đã hết những nơi mà mình muốn đến. Nói như thế để biết rằng  viện bảo tàng Louvre rộng lớn biết bao nhiêu.

 Chúng tôi vào cửa Denon đi qua một rừng  những bức tượng nổi danh như La Vénus de Milo  là một bức tượng Hy lạp cổ đại nổi tiếng nhất thế giới, khắc hoạ Aphrodite mà người  La Mã gọi là Venus. Đó là vị nữ thần tình yêu và sắc đẹp của Hy Lạp. Tượng được khắc bằng  cẩm thạch hơì lớn hơn người thật . Tượng nay đã mất cả hai tay và người ta cho rằng đây là tác phẩm của Alexendros của xứ Antioch dược khắc vào khoảng năm 130 trước công nguyên.



Bức tượng Venus de Milo, nữ thần tình yêu trong thần thoại Hy Lạp

 Cái khổ của hai đứa chúng tôi là phải đeo trên vai hành trang quá nặng nên giảm đi rất nhiều hứng thú khi thưởng lãm các tác phẩm nghệ thuật. Có một lần mệt quá, chúng tôi bỏ ba-lô xuống ghế, Tôi đứng giữ hai cái ba- lô cho Hồng Phúc đi coi trước, còn tôi vừa trông chừng vừa đi xem các bức tranh chung quanh. Mải mê  nhìn ngắm tôi dần dần rời xa hai chiếc ba-lô không biết gì xẩy ra ở chung quanh. Cho đến khi có những tiếng ồn ào vang động  tôi nhìn lại thì một cảnh tưởng  dở cười dở khóc đã xẩy ra. Hai chiếc ba-lô  của tôi và Hồng Phúc  bỏ trên ghế đã được một nhóm an ninh vây  quanh và những  người tò mà  đứng tản ra xa. Thì ra người ta tưởng đó là chất nổ của quân khủng bố. Tôi chạy ngay lại phân trần  với họ và nhận là ba-lô của mình. Đến lúc ấy mấy người an ninh mới đưa tay vuốt ngực thở phào nhẹ nhõm. Ho bảo tôi là đã cho họ một phen hú vía và khuyến cáo tôi phải luôn đeo bao lô trên vai.

 Người ta bảo rằng sờ tay vào nanh heo sẽ được nhiều may mắn. Chẳng biết có thật hay không?

Sau lần xui xẻo vì bị an ninh hỏi thăm, chúng tôi đi tới một căn phòng đầy những bức tượng nữ khỏa thân. Lạc lõng trong rừng mỹ nhân đó là một chú heo rừng. Người ta bảo rằng sờ tay lên nanh heo sẽ có nhiều may mắn. Tôi cũng cố gắng bon chen sờ thử rồi nhờ bạn chụp một tấm hình. Vừa bước ra khỏi căn phòng tôi vấp vào chân tượng té một cái thừa sống thiếu chết. Sau này về kể cho  Phạm phú Hoan nghe hắn bảo tôi, mày sờ lộn chỗ rồi. Đáng lẽ mày phải qua bên bức tượng bên phải đưa tay lên sờ đúng vào chỗ đó mới hy vọng có nhiều may mắn. Tao thấy mày với tay lên là đúng ngay chỗ muốn sờ.

 Rời khu có những bức tượng tôi đi vào một rừng tranh vẽ. Có những bức danh họa to bằng cả một bức tường dài. Màu sắc còn tươi như mới vẽ hôm qua, dù rằng có những bức họa xưa đến mấy trăm năm. Có rất nhiều họa sĩ ngồi vẽ lại những bức tranh cho du khách. Bạn muốn bức tranh nào  sẽ có ngay, có điều bạn phải có tiền. Tôi không dám hỏi giá nhưng chắc rằng không rẻ để cho mình với tới.


Nếu bạn muốn một bức tranh nào sẽ có người vẽ ngay cho bạn. Dĩ nhiên bạn phải có tiền

 Chúng tôi đi tới một khu rất đông người bu quanh. Một rừng máy ảnh đuợc giơ lên cao và ánh sáng  thi nhau chớp sáng. Đoán là một nơi lý thú tôi cố chen vào  và nhận ra ngay bứa tranh  của Léona de Vinci vẽ nàng Mona Lisa treo trên bức tường phía trước, bao quanh là một hàng rào gỗ để người xem không được tới gần.

Cô nàng Mona Lisa có nụ cười huyền bí. Thoạt nhìn vào ta thoáng thấy nàng cười, nhưng nhìn kỹ lại thấy nàng nghiêm ngay nét mặt. Mấy chục năm trước người ta bàn tán xôn xao về nụ cười này. Đọc báo ngày xưa, có người quả quyết rằng nàng là một trang nam tử mà bà mụ quên nặn thêm cái quý nhất nên thành con gái, vì thế nụ cười của nàng phảng phất ma lực, hút hồn người. Chẳng biết thế nào. Mới đây đọc báo người ta lại giải mã nụ cười này, bảo rằng Léona de Vinci khi vẽ nàng đã dùng nhiều lớp sơn mỏng, chỉ dày bằng 1/10 sợi tóc, dùng tay vẽ nhiều lần lên khóe môi nên Mona Lisa có nụ cười bí hiểm như thế. Chẳng biết đâu là sự thực. Có điều người ta ít có cơ hội nhìn bức tranh thực của nàng, hoặc nếu có như tôi hôm nay thì ở xa hàng chục thước, chẳng thấy được gì hơn bức tranh vẽ lại.

 Tôi cố gắng chụp một tấm để làm kỷ niệm thôi cứ với khỏang cách khá xa, và bức tranh thì nhỏ bé thế kia chụp ảnh chắc là không rõ. Muốn có một nàng Mona Lisa thật đẹp, cứ ra ngoài kia nói với ngưòi họa sĩ, chắc chắn có một bức ảnh to lớn, đẹp đẽ hơn  nhiều


Bức họa nàng Mona Lisa  của họa s ĩ Léona de Vinci được bao quanh  hai hàng rào gỗ

Cứ đi như thế chúng tôi đến khu trưng bày của Ai Cập với những tượng nhân sư nằm dài và các cổ vật lấy được bên dòng sông Niles. Phải công nhận khu trưng bày Ai cập với ánh sáng lờ mờ nhạt nhòa làm cả khung cảnh rờn rợn u buồn, huyền bí. Tôi chỉ nhìn chứ không dám động đến các cổ vất vì  cuốn phim Exorcist cứ ám ảnh tôi. Thôi đừng mang về đất Mỹ một con quỷ Ai Cập để rồi bị quỷ ám sợ đến run người.

 

 Rất nhiều ngõ ngách để đưa du khách vào những cuộc phiêu lưu không giới hạn sự dừng chân vì thế đi hai người thường hay lạc. Tìm nhau trong viện bảo tàng Louvre không phải là dễ dàng. Hai đứa chúng tôi vác nặng trên vai nên di chuyển rất chậm. Nhiều lúc đứa nọ coi đồ đạc cho đứa kia đi coi. Mải mê quên cả lối trở lại. Thế là lại tìm nhau.

 


 

Tượng nhân sư của Ai Cập cả dãy trong  viện bảo  tàng Louvre

Buổi chiều chúng tôi đến được căn phòng trưng bày mà lúc sang tôi đã thấy khi vừa mói tới. Đã gần hết giờ. Một ngày thăm viếng coi như đã xong dù thực sự không biết là mình đã đi giáp vòng hay chưa. Dù có bản đồ các khu trên tay chúng tôi cũng không có thì giờ để xem. Như tôi đã nói, muốn thăm thú và thưởng lãm hết cả các tác phẩm nghệ thuật của viện bảo tàng Louvre phải mất hàng tháng. Một nửa buổi, một buổi hay vài hôm chúng ta chỉ có thể lướt qua để khi về có những hình ảnh lộn xộn trong ký ức mà thôi.

Tôi chỉ muốn nói rằng viện bảo tàng Louvre quả là vĩ đại ngoài sự tưởng tượng của cá nhân tôi.

Đi suốt một ngày như thế chúng tôi quên cả đói. Khi ra đến bên ngoài  mới thấy trên dãy hành lang là một cafeteria với nhiều thực khách ngồi  thưởng thức đồ ăn thức uống. Có nhiều ông râu tóc rậm như rừng già Trường sơn đang phì phèo khói thuốc. Người hút thuốc trên đất Pháp được đối xử rộng rãi hơn ở Mỹ nhiều. Bất cứ ở đâu ta cũng thấy thơ Hồ Zếnh “ khói huyền bay lên cao”.

Tôi và Hồng Phúc chọn một vài món ăn tạm cho đỡ đói vì biết ở đây giá cả đang ở trên trời. Chút nữa đây về khu Việt Nam chúng tôi sẽ được ăn những gì mình thích, rẻ và ngon hơn.

Về lại quận 13, còn hơi sớm theo giờ hẹn với anh Cân, chúng tôi bước vào quán ăn và đi chợ Việt Nam mua những đồ cần thiết. Rất đúng giờ anh Cân đã đến đón tôi và Hồng Phúc về nhà anh ở ngoại thành Paris. Tôi vui vì  sẽ được lưu ngụ tại một gia đình người Việt Nam sống lâu năm ở Paris để biết thêm cuộc sống  phong phú của những con dân Việt Nam xa xứ.

Giã từ Viện bảo tàng Louvre lừng danh của đất Pháp. Ngày nay Louvre là một trong những viện bảo tàng lịch sử và nghệ thuật nổi tiếng nhất thế giới thu hút 8.5 triệu lượt du khách viếng thăm trong năm vừa qua. Và nếu không có dịch khủng bố, đi lại dễ dàng, trong tương lai con số du khách sẽ tăng lên gấp bội.

Chúng tôi lên xe của anh Cân khi trời vừa tối. Ánh đèn, màu sắc đã nổi lên làm mờ đi những bảng tên đuờng. Dù cố gắng tôi  cũng không thể nhận biết  những con đường mình đã đi qua. Chỉ biết rằng nhà của anh chị Cân ở về hướng bắc, ngoại ô kinh thành Paris.

            Gần một tiếng đồng hồ sau chúng tôi đã tới một khu chung cư, gồm rất nhiều building hình hộp cao tới bốn năm tầng. Anh Cân bảo đã tới nơi. Tôi và Hồng Phúc xuống xe đứng bên đường chờ anh cân mang xe xuống garage.

            Tôi nhìn quanh khu chung cư để tìm sự khác biết giữa hai đời sống Mỹ Pháp.

 

Xa là một căn chung cư, nơi cư trú của hầu hết người Pháp .

            Dạo trước nghe Hồng Phúc nói rằng anh chị Cân sang đây trước năm 1975, đã mua nhà cửa đàng hoàng, tôi vẫn tưởng rằng sẽ bước vào một căn nhà xinh xắn ở ngoại ô Paris như những căn nhà ở Mỹ nhưng không phải thế. Nhà ở đây thường là những đơn vị trong một chung cư cao tầng, hình hộp không thấy có hành lang và ít cửa sổ hơn ở Mỹ  làm cho chúng ta có cảm tưởng như khó thở khi bước vào trong. Sau này tôi cũng được bưóc vào những căn nhà một tầng ở dưới đất, nhưng vách liền nhau và đơn giản lắm. Còn nếu muốn một căn nhà riêng biệt như ở Mỹ thì đó là ước mơ lớn của đời người.

Khi anh Cân cất xe xong, dùng chìa khóa mở cửa bước vào cầu thang và đến một khu thang gác dành riêng cho phiá mình rồi dẫn chúng tôi bước lên. Chúng tôi cứ đi, không để ý mình đang ở lầu mấy. Tới một hành lang gồm bốn cánh cửa, anh mở một cánh dẫn vào, đây là con đường ra vào duy nhất của căn  nhà. Tôi tự hỏi nếu có hỏa hoạn thì làm sao mà thoát ra ngoài được với những cổng khóa và cầu thang nhỏ hẹp này đây.

Ở dưới nhìn lên chúng tôi tưởng không có hành lang, nhưng thật ra mỗi đơn vị trong chung cư đều có một chút không gian ở bên ngoài bằng một hành lang nhỏ chìm vào trong bức tường. Tuy trời đêm, ánh sáng không đầy đủ nhưng tôi vẫn thấy được màu đỏ của những cánh hoa hồng trong chậu đặt dài phiá dưới. Đây là một khoảng không gian riêng biệt cho từng gia đình, một mảnh vườn treo bằng những chậu hoa.

Anh chị Cân đều làm việc tại Paris và như thế mỗi sáng chiều anh chị đều phải đi xe điện ngầm tới sở làm. Làm việc tám tiếng  cộng thêm hai tiếng đi về thành mười. Gần một đời chăm chỉ làm việc mới có được căn  nhà như thế này. Tôi muốn nói tỷ mỷ để mọi người thấy rằng đời sống của người Việt ở Pháp thật không dễ dàng như ở Mỹ.

            Về đến nhà chị Dung đã dọn sẵn bữa ăn. Anh Cân rót rượu vang ra những chiếc ly dài , màu rượu đỏ để nhìn thấy bữa ăn ngon hơn. Rượu vang dường như không thể thiếu trong những bữa ăn của người Pháp.

            Chúng tôi vừa ăn vừa lắng nghe anh chị kể về sinh hoạt hang ngày của người Viêt nam ở Paris. Chị khuyến khích chúng tôi dùng điện thoai nhà để gọi về Mỹ vì thường là điện thoại Pháp có thể gọi rất nhiều  nước trên thế giới mà không tốn tiền lệ phí cho đường dây viễn liên nhưng trong các nước được gọi tự do đó không có Việt Nam.

            Anh Cân rất thích đi du lịch. Chị Dung kể rằng mỗi lần sang Mỹ thăm gia đình chị thường ở nhà với mẹ, còn anh Cân thì  theo bạn bè đi suốt từ nam tới bắc. Vì thế, có chúng tôi tới anh sôi nổi đặt ra chương trình đưa  đi thăm viếng ngày mai dù rằng những nơi đó anh đã đi mấy lần rồi.

            Sáng sớm hôm sau khi chúng tôi chưa thức dậy thì anh Cân đã ra siêu thị mua đồ ăn thức uống đầy đủ cho buổi đi xa. Chúng tôi thu xếp ra đi khi chị Dung đang còn ngủ. Ba anh em lặng lẽ xuống cầu thang, đến khoảng sân chung, chúng tôi đứng chờ anh Cân vào garage lấy xe ra.

            Tôi không còn nhớ xe của anh Cân hiệu gì nhưng rất ngắn, hầu như không có thùng đựng đồ ở phía sau. Đa số xe cộ chạy ngoài đường đều cụt ngủn đuôi như xe của anh Cân, chắc là để tiệt kiệm xăng vì rất mắc. Hôm mới tới, thấy một tiệm bán xăng với tấm bảng giá là 1.29 tôi xuýt xoa sao mà xăng ở Pháp sao rẻ quá, nhưng sau đó mới biết đó là gía chỉ một lít. Như thế giá xăng bên Pháp gấp hơn hai lần ở Mỹ.

Một bảng chỉ đường trên freeway nứơc Pháp

            Anh Cân cho xe vào xa lộ. Bây giờ buổi sáng tôi được nhìn cảnh vật rõ ràng hơn. Anh giải thích cho tôi về hệ thống đường xá ở Pháp. Các  freeway lớn đều có chứ A ở đầu và số kèm theo. Chúng tôi theo vòng đai Paris để đi về hướng  cung điện Versailles nằm trong thành phố  mang cùng tên cách Paris khoảng chừng  ba mươi cây số. Buổi sáng người ta đi làm nên có nhiều đoạn đường kẹt cứng. Ở đây tôi đã chứng kiến một cảnh thực mà kể ra đây thật khó tin.

            Phía trước cách tôi khỏang hơn mười xe , có một chiếc xe bỏ hàng lái vào lane emergency. Tôi cứ tưởng xe có vấn đề gì về máy móc nên không để ý lắm. Một người thanh niên ăn mặc lịch sự bước xuống dứng ngay bên lề đường mở nút quần ra tiểu tiện ngay trên bãi cỏ bên lề truớc mắt bao nhiêu người không hề che đậy hay ngượng ngùng. Toi vội vàng lấy máy ảnh ra bấm vội ghi được hình ảnh đặc biệt này của Paris. Xin mời quý vị cùng tôi thưởng lãm.

Giữa đường một người lái xe vào lề, tiểu tiện một cách tự nhiên chẳng cần che dấu.

            Đến gần trưa  chúng tôi tới thành phố Versailles. Đường phố quanh co, vườn hoa cây lá làm cho cảnh vật  hữu tình. Anh Cân lái xe đi về phía cung điện  đã thấy rất nhiều xe bus chở du khách từ các nơi đến. Chúng tôi tìm chỗ đâu xe, băng qua khỏang sân rộng đã đầy những người sắp hàng rồng rắn chờ mua vé vào coi cung điện ở bên trong. Cổng ra vào được chạm trổ và mạ vàng ở phía trên. Các cọc sắt bao quanh cũng vậy để cho người ta thấy được  sự cao sang của những  người quyền quí.

Các xe Bus chở khách đậu bên ngoài cung điện

Với một cung điện rộng  67.000 mét vuông có 700 phòng và một vườn hoa rộng 815 mẫu Versailles là một cung điện nguy nga nhất Âu châu là biểu tượng uy quyền tối thượng của vương triều Pháp được vua Louis 14 giao cho kiến trúc sư  Le Vau xây dựng vào năm 1668.

Toàn bộ khu lâu đài gồn có các cung điện Versailles, Grand Trianon và Petite Trianon. Có các phòng lớn của đức vua, hoàng hậu và phòng gương được trang tri  lộng lẫy. Các phòng lớn  thông với nhau bằng những hành lang được trang trí  và điêu khắc tỷ mỷ vô cùng sống động.

Một góc bên ngoài cung điện

            Hiện nay lâu đài là tài sản công cộng của nước Pháp cần tơí 900 nhân viên diều hành và bảo vệ. Mỗi năm có khỏang 7 triệu du khách tới thăm và được Unesco công nhận là di sản của thê giới vào năm 1979.

Cổng vào cung điện được mạ vàng  phiá  trên

            Vì đã coi một phần ở viện bảo tàng Louvre nên bây giờ coi lại những lâu đài và đời sống  của các vương triều nước Pháp tôi không lạ lắm. Tuy nhiên tôi cũng không ngờ vì sự sang giàu và xa hoa của người xưa ở đây lại nhiều hơn gấp bội.

Phòng Gương

            Những căn phòng  rộng lớn , trang trí lộng lẫy  xa hoa. Những tấm thảm dài chạy khắp các hành lang, những bức tranh  nối tiếp trên trần làm cho du khánh như lạc vào một thế giới khác hẳn. Tôi  đi qua căn phòng lớn và đẹp nhất đó là phòng Gương để  thưởng thức một chút cái cảm giác được hòa mình vào chốn xa hoa. Rất nhiều du kh ách đ ến từ khắp mọi nơi . Ai cũng c ầm máy ảnh trên tay sẵn sàng nhắm vào  các góc cạnh lạ mắt của gian phòng.

Có một bức chân dung, mới đầu tôi tưởng là một cô gái nhỏ rất xinh, nhưng khi đọc kỹ lại thì ra  đó là chân dung cũa vua Louis 14, một vị vua vỹ đại nhất của nước Pháp. 

 

Chân dung vua Louis 14 khi còn nhỏ

 

Tôi đi qua những căn phòng dành riêng cho vua và hoàng hậu. Những màn, chướng rủ xuống bao quanh long sàng cho tôi cảm tưởng như không đủ không khí. Đi qua phòng hoàng hậu cũng chẳng hơn gì. Nơi chiếc giường cao sang đó người ta ghi rằng có mười chín đứa trẻ ra đời, trong đó có vua Louis thứ 15 . Hoàng hậu  Marie Antoinette trốn ra ngoài cung điện cũng từ đây.

 Nước Pháp mấy mươi năm trước tôi chỉ được đọc qua trong những trang sách, trong giòng sử thế giới, bây giờ đang ở chung quanh  làm cho tôi có một chút ngây ngất nhưng không vui như đã tưởng. Có lẽ tại vì khỏang không gian tù túng của căn phòng không làm đầy ước mơ của tôi, một kẻ yêu tự do tha thiết và những khỏang mênh mông bát ngát của trời xanh..

 

Chân dung vua Louis 14

Các tranh vẽ linh hoạt  được tô màu và trình bày tỉ mỉ từng nét  trên tất cả  trần nhà chạy dài tiếp nối các gian phòng.  Xen vào giữa là những dấu hiệu được chạm khắc tỷ mỷ những chiến binh xưa với cung kiếm ngang vai. Có những gian phòng trưng bày ảnh tượng của những điêu khắc gia nổi tiếng mà tôi xem qua không còn nhớ vì rất lạ lẫm với kiến thức nhỏ bé của  mình.

Gian phòng trưng bày những bức tượng trong cung điện

Tuy thế, buổi thăm viếng để lại trong tôi nhiều thú vị, chỉ hơi buồn là rất ít những lời giải thích bằng tiếng Anh để du khách có thể hiểu rõ ràng thấu đáo hơn.

Cứ đi hết phòng nọ đến phòng kia như thế đến chiều chúng tôi mới ra khỏi cung điện Versailles. Ra đến bên ngoài, phía sau là công viên bao quanh cung điện.

Một phần công viên nhìn từ phía sau cung điện Versailles

Công viên bao quanh rộng  hơn tám trăm mẫu bao gồm 42  ki-lo-mét đường mòn và 372 bức tượng với  55 hồ chức nước lớn nhỏ. Hồ grand Canal lớn nhất rộng tới 23 mẫu. Tất cả khu vườn có 600 vòi phun và 35 km kênh đào.  

Vườn hoa rộng hơn 800 mẫu đ ược Unesco xếp loại  kỳ quan  của thế giới

Chúng tôi đi bộ ra phía sau lâu đài chính, qua mảnh sân trải cát đi xuống các bậc thang  dọc theo kênh đào của khu vuờn. Men theo con đ ư ờng c ó nh ững h àng c ây ch ạy d ài  ch úng t ôi đ ến m ột h ồ n ư ớc r ộng. C ó những bức tượng trầm mình trong nước. Những đài phun cao vút  từng cột nước s áng bên những đóa hoa màu sặc sỡ.

 

Những bức tượng người và ngựa trầm mình trong nước

Anh Cân mua vé đi thăm cả khu vườn và cung điện của Hoàng hậu Marie Antoinette ở gần đó. Khu cung điện này nhỏ hơn, trồng toàn một loại bông màu tím buồn, chắc có lẽ là dấu hiệu của một tai họa cho nàng công chúa yêu kiều Áo quốc  về làm mẫu nghi cho thần dân nước Pháp.

Cung điện riêng của hòang hậu Marie Antoinette

Tôi cứ tự hỏi với một cung điện nguy nga như Versailles, ở đâu cho hết sao bà hoàng hậu còn xây thêm cho riêng mình một cung điện khác để cho dân chúng phải sưu cao thuế nặng , đưa đến cuộc cách mạng 1789 rồi kết cục bi thảm là chính bà phải chịu  tử hình trên máy chém.Chính cái màu tím buồn, cộng thêm gió thu hiu hắt lạnh làm cho không khí chiều thêm rờn rợn như phảng phất trong không gian  những oan hồn xưa cũ.

Vườn hoa trong khu lâu đài của hoàng hậu Marie Antoinette

            Khi chúng tôi đi hết một vòng thì trời đã tối. Ba anh em ra xe, anh Cân cho tiền vào máy và nhận lại một tấm thẻ. Khi ra ngoài , anh đút thẻ vào máy dựng bên cổng, tự động cây chắn ngang bật lên cho xe chạy ra.

            Sau một ngày đi mệt nhọc chúng tôi có bữa ăn ngon mà chị Dung nấu sẵn. Ăn xong Hồng Phúc dành rửa chén. Trời lạnh nên cô  rửa theo kiểu Mỹ, nghiã là cứ nước nóng mở tràn. Kết quả là tối đến đứa cháu con anh chị Cân đi làm về không có nước nóng để tắm, phải chờ đến sáng hôm sau. Tôi không biết các nơi khác của nước Mỹ thì sao chứ riêng ở Texas, chúng tôi khó gặp cảnh này.

Anh Cân bảo chúng tôi đi ngủ sớm để hôm sau còn đi thăm lâu đài Chambord rất xa ở tỉnh Bloid. Đây là một lâu đài vỹ đại nhất trong hơn  bảy ngàn lâu đài trên đất Pháp. Đất được mệnh danh là xứ sở của những lâu đài.