Bạn Đang ở đây: Văn Khang Thư Quán Ức Trai Sưu Tầm Nụ Cười Ức Trai Các mẩu chuyện dưới XHCN

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

Các mẩu chuyện dưới XHCN

In PDF.

HAI LÝ DO 

Một chuyện được xầm xì phổ biến như sau tại VN.
Một cán bộ cộng sản có nhiều tuổi đảng làm đơn xin đi định cư ở nước ngoài. Anh ta được gọi đến sở di trú và xuất cảnh, và viên thủ trưởng cơ quan này rất đỗi ngạc nhiên, bèn gọi anh ta vào phòng riêng để thẩm vấn. Viên thủ trưởng hỏi:

- Một đảng viên thâm niên như đồng chí tất phải có lý do đặc biệt gì mới muốn rời bỏ quê hương XHCN tốt đẹp như nước ta chứ?
Anh cán bộ trả lời:
- Thưa đồng chí, vì hai lý do. Nguyên đêm qua có anh bạn rỉ tai tôi rằng khi chế độ cộng sản xụp đổ thì các tên cộng sản như tôi và anh ta sẽ bị nhân dân treo cổ là cái chắc! Tôi sợ quá nên xin ra đi.
Viên thủ trưởng cười cười, vỗ vai anh chàng cán bộ, rồi nói trấn an:
- Tôi bảo đảm với đồng chí là chế độ này không thể nào lung lay được. Xã hội chủ nghĩa sẽ tồn tại muôn năm…
Anh cán bộ cướp lời:
- Thưa đồng chí, đó chính là lý do thứ hai mà tôi xin ra nước ngoài để định cư đấy ạ!

 
HÔN CHỮA BỆNH
Chàng và nàng ngồi trong công viên tại Hà Nội. Chàng rất thẹn thùng còn cô gái muốn được chàng hôn bèn nói: "Ôi! má em đau quá!"
Chàng trai bèn hôn vào má cô gái.
- Em thấy thế nào? Còn đau không?
- Úi, hết đau rồi.
Ít phút sau...
- Ôi! Cổ em lại đau!
Chàng lại hôn vào cổ nàng.
- Còn đau không em?
Cô gái bẽn lẽn:
Hết... rồi...
Cụ già ngồi gần đó cáu tiết liền hỏi:
- Hỡi chàng trai có đôi môi thần kỳ, cháu có thể chữa được bệnh trĩ không? 
 
 
CU BA, MÔNG CỔ
Con dâu ăn mặc khá " mát mẻ " đang ngồi nhặt rau. Vô tình ngước lên thấy bố chồng đang ngồi xem thời sự quốc tế gần đó cứ nhìn trộm mình, con dâu bực mình hỏi: Tình hình thế giới có gì không ba? Ba chồng giật mình nhưng cũng kịp trả lời: Áo đang tuột dốc, Mông Cổ sơ hở, Cu Ba căng thẳng,việt nam đang gác...
 
 
CHUYỆN CHÓ
Chó Québec, chó Pháp và chó Việt Nam bỏ xứ ra đi, tình cờ gặp nhau nơi xứ người.
Chó Québec nói:
- Dạo này, tụi nó tối ngày đình công, biểu tình đòi tăng lương, mất việc, không lương, tôi ghét quá nên ra đi.
Chó Pháp kể:
- Chủ tôi trọng mèo khinh chó, chạm đến tự ái của tôi cho nên tôi bỏ nhà ra đi.
Chó Việt Nam tâm sự:
- Xứ tôi đang chuyển qua kinh tế thị trường, làm ăn coi mòi phát đạt, muốn ăn gì cũng có (trừ thịt gà). Khi chủ đi du lịch, họ gởi tôi vào khách sạn thú vật, tha hồ ăn sung mặc sướng.
- Thế tại sao anh bỏ đi, chó Québec và chó Pháp cùng hỏi.
- Tại vì họ không cho tôi sủa.
 
 
Chuyên-môn
Trưởng phòng nhân-sự nhà Đại-biểu Quốc-hội hỏi người tới xin việc:
- Đồng chí biết tốc-ký không?
- Thưa không.
- Đánh máy?
- Thưa không?
- Thế... có biết đọc biết viết không?
- Báo cáo, có. Tôi đã qua lớp bổ-túc văn-hóa cấp ba.
- Ngoài ra, đồng-chí chuyên về ngành nào?
- Báo-cáo, tôi không chuyên về ngành nào cả.
Cán bộ trưởng phòng lắc đầu:
- Thế thì hỏng. Tất cả những chỗ làm việc dành cho những người như đồng-chí đã kín hết rồi!
 
 
Quảng-cáo du-lịch
Trên bích-chương, một công-ty du-lịch Việt-nam quảng-cáo: "Đất nước chúng tôi có nhiều danh lam thắng cảnh đẹp không thể tả, du-khách đã đến thì không thể dời chân."
Không biết ai đó viết nguệch-ngoạc thêm mấy chữ: "Chẳng hạn như Hoàng-liên-sơn, nơi mà những người cải-tạo miền Nam được chỉ-định cư-trú một tháng, vậy mà có người đã ở lại mười năm và nhiều người khác vĩnh-viễn không về nữa."
 
 
 

 
TRAO ĐỔI SẢN PHẨM TRONG CÁC NƯỚC CỘNG SẢN ANH EM

Một người Mỹ du lịch VN, thấy có nhiều lò sản xuất gạch vĩ đại bèn hỏi người dẫn đường:
– Nước ông có nhiều lò sản xuất gạch lớn thế này chắc xây cất nhà cửa nhiều lắm nhỉ?
Người dẫn đường đáp:
– Không phải. Chúng tôi sản xuất gạch để gửi đi Tiệp Khắc.
– Chắc Tiệp Khắc trao đổi máy móc với các ông?
– Không phải. Người Tiệp gửi máy móc đi Bảo Gia Lợi.
– Thế hẳn Bảo Gia Lợi sẽ gửi rau và trái cây sang cho các ông.
– Cũng không phải. Người Bảo gửi rau và trái cây sang Cuba.
– À, vậy hẳn các ông nhận được đường của Cuba?
– Không. Cuba gửi đường sang cho Nga Sô.
Ông khách người Mỹ gật gù có chiều thông hiểu:
– Ừ phải, như thế Nga Sô sẽ gởi những đồ thiết dụng cho các ông.
– Không phải nốt. Nga Sô gửi đất sét sang cho chúng tôi làm gạch.

 
HỌC TIẾNG DO THÁI
Một ông già ngồi trên ghế đá tại một công viên ở VN, đang học văn phạm tiếng Hebrew thì một công an đi qua. Tên công an nhìn ông lão, rồi hỏi:
- Ông đọc sách gì mà chữ nghĩa kỳ cục vậy?
- Đây là chữ Hebrew của người Do Thái.
- Ông già rồi, làm gì còn cơ hội đến nước Do Thái nữa, học tiếng xứ này làm gì?
Ông già đáp:
- Lạy chúa, ông nói đúng. Tuy nhiên khi tôi lên Thiên Đàng thì ở đấy cũng nói tiếng Do Thái vậy.
Tên công an cười khẩy hỏi:
- Tại sao ông biết sẽ lên Thiên Đàng? Có thể ông xuống địa ngục thì sao?
Ông già thủng thẳng đáp:
- Cũng không sao! Vì tôi đã biết nói tiếng VN rồi!
 
 
ANH EM
Ai cũng biết là Việt Nam, Lào là anh em. Nhưng một sự thật phũ phàng là: Cái gì tệ ở Việt Nam cũng gán cho cái mác Lào. - Đôi dép mang gớm nhất, rẻ nhất là đôi dép Lào (15k 2 đôi). - Bệnh thì có bệnh lang ben, hắc Lào. - Cái thứ thuốc hút gớm nhất cũng là thuốc Lào. - Cơn gió khắc nghiệt nhất cũng gọi là gió Lào. Và ...... Có một ông doanh nhân nọ người Lào sang Việt Nam làm việc cũng đã lâu. Trong một chuyến đi công tác Hà Lội, trên xe buýt, ông ta ngồi chung với 1 người Hà Lội. Sau khi đến trạm dừng, người Hà Lội kia phát hiện là đôi dép mình không cánh mà bay. Ông ta la lên: "thằng lào, thằng lào lấy ?"
 
 
Óc bác

Lúc còn sinh tiền, Bác Hồ thường dùng máy bay bà già tham-quan vùng thượng-du Việt Bắc. Một hôm không hiểu mải ngắm các cháu gái mạn ngược tắm sông tắm suối thế nào, Bác bay mãi đến tối mịt không thấy về. Thế là cả Hà-nội nhốn-nháo báo-động. Các đội tầm cứu được động-viên tối-đa trong công-tác tìm bác.
Trong khi đó, quả tình Bác Hồ gặp một vài sự cố kỹ-thuật. Nguyên trong lúc đang bay, Bác chợt chột bụng dữ-dội, cần giải-quyết ngay cái món đệ tứ khoái. Ngặt vì loại máy bay thám-thính này chỉ có một máng tiểu, không giúp Bác giải-quyết được đại sự. Cái khó nó ló cái khôn, bác bèn vận dụng đỉnh cao trí-tuệ, phát-huy sáng-kiến, giở ngay cái nón cối trên đầu xuống, "bĩnh" đầy vào đó rồi mở cửa, vất cả cái nón bét-nhè ấy xuống đất.
Thế là Bác lại thảnh-thơi dong-ruổi cho đến khi phát-hiện ra chiếc máy bay gần cạn xăng, phải đáp xuống một bản làng hẻo-lánh để nghỉ qua đêm. Đêm đó Bác nằm uống trà nghe đài phát-thanh loan-báo:
- "Đây là tiếng nói Việt-nam, phát-thanh từ thủ-đô Hà-nội. Tin giờ cuối.
"Tin tìm ra dấu vết của Hồ Chủ-tịch vô vàn kính yêu, mất-tích trên đường công-tác.
"Sau nhiều giờ lùng kiếm, đội A-2 dân quân vùng cao thuộc tỉnh Bắc Thái đã phát-hiện ra dấu-vết của Bác Hồ. Hiện tại, chưa ai biết dám chắc là chiếc máy bay cùng Bác Hồ kính-yêu lâm nạn trong hoàn-cảnh nào, tuy nhiên đội A-2 đã nhặt được chiếc nón Bác vẫn đội thường ngày, trong đó lầy-nhầy chất óc..."

****************
 
Trong một phiên họp giữa Liên-Sô và XHCN/VN
Phía Liên-Sô bảo dân VN mất vệ sinh, toàn đái bậy ngoài đường.
Phía VN bảo : Làm quái gì có chuyện đấy...
Phía Nga nói :
- Đêm nay bọn tao xách AK-47 đi quanh Hồ-Tây, thấy thằng nào đái bậy là xử luôn .
- Phía Việt Nam. OK.
Sáng hôm sau VN thiệt 37 mạng, ức chế quá, VN cử 2 đặc nhiệm sang Nga, xách Colt đi quanh Quảng trường đỏ và làm như bọn Nga.
Hai chú đặc nhiệm đi cả đêm, vừa mệt, vừa rét lạnh, đến gần 2 giờ sáng mới thấy một thằng đang đứng tè bậy.
Hai chú mừng quá, nã hết đạn vào hắn.
Sáng hôm sau, báo chí Nga đưa tin :
- Đêm qua, đại-sứ Việt Nam tại Nga bị bọn khủng-bố bắn chết tại Quảng-trường.
 
***************
 
Một anh hành khất tình cờ bước vào một nơi đang diễn ra một buổi hội họp chính trị, đúng lúc diễn giả đang giải thích thế nào là chủ nghĩa cộng sản:
- Thưa các ông, các bà, khi trong một quốc gia, chỉ có một thiểu số nhỏ nhoi có thể tìm được thực phẩm, đó là độc tài. Còn khi có một thiểu số lớn không tìm ra thực phẩm, đó là dân chủ. Nhưng trong một xứ sở mà tất cả mọi người đều có thức ăn, đó là cộng sản.
Anh hành khất hơi hoang mang, bước ra khỏi phòng họp, trở về gầm cầu tìm những bạn vô gia cư của anh ta và nói:
- Các anh hãy nghe kỹ. Nếu chỉ có vài người lục tìm thức ăn trong các thùng rác, đó là độc tài. Khi đa số lục tìm các thùng rác, đó là dân chủ. Nhưng nếu có một ngày, tất cả đều lục tìm thức ăn trong các thùng rác, đó là cộng sản.
 
*****************
 
Hồ Chí Minh chết. Thánh St-Pierre đón ông ta ở ngưỡng cửa thế giới bên kia. Nhìn lão già không chút thiện cảm, thánh nói:
- Hừ! Ta biết ông là ai rồi, chỉ có địa ngục mới xứng đáng với tội của ông thôi. Hãy đảo mắt một vòng xem sao.
Hồ Chí Minh mở cánh cửa địa ngục. Ông ta nhìn thấy nhiều tội nhân trần truồng nằm la liệt trên những miếng ván đóng đinh và quỷ sứ dùng roi có gắn đinh đánh túi bụi vào người họ. Ông ta quay lại nói:
- Vậy thì không còn sự lựa chọn nào khác.
- Không, có chứ, ông có thể chọn địa ngục tư bản hay địa ngục cộng sản.
- Vậy thì tốt. Tôi chọn địa ngục cộng sản, ở đó ít nhất là thiếu... đinh.
 
*************
 
Một nông dân đem hoàn trả Bưu điện một con tem có hình Hồ Chí Minh với lời than phiền rằng tem dán không dính.
Nhân viên Bưu điện cầm con tem, lật qua lật lại và nhổ nước bọt vào đó rồi dán thử tem lên giấy.
Thấy con tem dính tốt quá, ông nông dân bảo:
- Tôi cũng làm như ông vừa làm vậy, nhưng thay vì nhổ nước bọt vào mặt bên này, tôi nhổ nước bọt vào mặt bên kia của con tem.
 
*******************
 
Năm 1975, khi chiếm được miền Nam, cán bộ và bộ đội CS tịch thu rất nhiều xe hơi của dân chúng bỏ lại trước khi tìm đường lánh nạn.
Một chú cán ngố vớ được một chiếc xe khá xưa nhưng còn sử dụng được. Vài tháng sau, chiếc xe bị hỏng. Mở capot lên, anh ta thấy có một bóng đèn đỏ nhỏ xíu chớp tắt ngay con số 7I0 trên một cái nấp đậy cái bình gì đó. Anh ta đẩy xe vào một ga-ra gần đó và bảo ông chủ ga-ra thay cho anh bộ phận 7I0.
Ông chủ ga-ra rất đổi ngạc nhiên, không biết bộ phận 7I0 là bộ phận gì, mới bảo anh cán ngố mở capot lên cho ông ta xem. Thoạt nhìn vào, ông chủ ga-ra biết ngay là xe đã hết dầu nhớt. Có gì đâu, cán ngố nhà ta nhìn cái nấp bình nhớt hiện lên chữ OIL và vì đọc ngược nên chữ OIL thành ra 7I0.
 
******************
 
Cuối năm 1990, một thanh niên Mỹ đến Việt Nam du ngoạn. Khi đổi tiền VN, anh này thấy trên tờ giấy bạc có in hình một ông cụ già, mới hỏi nhân viên nhà băng: Ông già này là ai vậy?
- Đây là ông Hồ Chí Minh, cũng như là ông Washington bên nước ông vậy, nhưng ông này vĩ đại hơn ông Washington nhiều.
Thanh niên Mỹ nhìn vào tờ $100 đô có in hình Washington và nhìn vào chồng giấy bạc Việt Nam mà nhân viên nhà băng vừa trao cho anh. Hơi thắc mắc, anh ta lại hỏi:
- Một ông Washington đổi mấy chục ông Hồ Chí Minh, vậy là... ai hơn ai?
 
==================================
 
 

Những khẩu hiệu quái đản

 

 

Có lần, tôi hỏi một nhà “trí thức” CSVN: “Anh thấy cái khẩu hiệu NƯỚC CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM MUÔN NĂM người ta treo trên kia có điều gì trục trặc hay không?”

Nhà “trí thức” CSVN nhìn kỹ cái khẩu hiệu to tướng trên cao, rồi trả lời: “Có gì trục trặc đâu nào? Họ thiết kế rất cân đối, hoàn chỉnh.”

 

 

Tôi nói: “Tôi không hỏi ý anh về lối thiết kế. Tôi muốn hỏi anh về cái ý nghĩa của khẩu hiệu đó.”

Nhà “trí thức” CSVN nói: “Về ý nghĩa thì tuyệt đối đúng đắn, chứ có gì mà trục trặc?”

 

 

Tôi hỏi: “Vậy chứ mục đích cuối cùng của Đảng Cộng Sản Việt Nam là gì?”

Nhà “trí thức” CSVN nói: “Là đưa đất nước tiến lên Chủ Nghĩa Cộng Sản, hoà nhập vào một thế giới đại đồng.”

 

 

Tôi hỏi: “Vậy thì cái Chủ Nghĩa Xã Hội này là thế nào?”

Nhà “trí thức” CSVN nói: “Chủ Nghĩa Xã Hội chỉ là giai đoạn chuyển tiếp lên Chủ Nghĩa Cộng Sản.”

 

 

Tôi nói: “Vâng, cảm ơn anh. Nhưng nếu cái giai đoạn chuyển tiếp này dài MUÔN NĂM, nghĩa là cho đến MUÔN NĂM nữa cái quốc gia này vẫn là NƯỚC CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM , thì đến chừng nào nó mới tiến lên Chủ Nghĩa Cộng Sản?”

Nhà “trí thức” CSVN trả lời: “… Ờ, thì… sao mà cậu thắc mắc nhiều quá!”

 

Tôi nói: “Tôi đâu dám thắc mắc gì nhiều, chỉ thắc mắc có một chút thôi, vì thấy cái khẩu hiệu này rất hoành tráng nhưng… hơi nghịch lý!”

Phải nói là quái đản mới đúng. Lý thuyết một đằng, hành động một nẻo, danh xưng một đằng, khẩu hiệu một nẻo. Tự xưng là “ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM QUANG VINH MUÔN NĂM!” mà lại ngồi hả hê một chỗ MUÔN NĂM để “lãnh đạo” một “NƯỚC CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM MUÔN NĂM!”, mà cái nước đó lại sống nhờ cái gọi là KINH TẾ THỊ TRƯỜNG THEO ĐỊNH HƯỚNG XÃ HỘI CHỦ NGHĨA, thì quái đản biết chừng nào!