Bạn Đang ở đây: Văn Khang Thư Quán Văn Khố Ức Trai Vườn Thơ Ức Trai HƠI THỞ VIỆT NAM

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

HƠI THỞ VIỆT NAM

In PDF.


 



( Ðể tưởng niệm Trung Tá Cảnh Sát Long, người đã tự sát dưới chân tượng đài Thủy Quân Lục Chiến tại Sài Gòn sáng ngày 30-4-1975)


Trên đám cỏ này là nơi anh đã nằm 
Trên nắm đất này là nơi máu anh đã nhỏ 
Ðất vẫn một màu nâu 
Cỏ vẫn một màu xanh muôn thuở 
Mặt trời mỗi sớm vẫn rọi vào làm lóng lánh 
những giọt sương 
Như đôi mắt sáng của anh 
Lần cuối cùng ngửa mặt nhìn tổ quốc yêu thương 
Dưới chân tượng đài Thủy Quân Lục Chiến. 

Trung Tá Long ! 
Họ của anh là gì vẫn chưa ai biết 
Có phải là Ngô, Ðinh, Lý, Trần hay Lê, Nguyễn...Văn Long ? 
Không, tên của anh đã bắt đầu 
Từ ở núi, ở rừng, ở biển, ở sông 
Ở những câu chuyện thần tiên mẹ thường hay kể 
Từ thuở Cha Lạc Long dắt năm mươi con xuống bể 
Mẹ Âu Cơ dắt một nửa lên ngàn 
Từ thuở bầy chim Lạc chắp cánh bay về 
vùng nắng ấm phương Nam 
Xây tổ bên sông Hồng, sông Cửu 
Tên của anh đã bắt đầu khi con rồng Việt Nam 
phun lửa đốt rừng dựng nên bờ cõi 
Truyền vào lồng ngực anh hơi thở vào đời 
Hơi thở Việt Nam hòa trong anh suốt thuở làm người 
Sáng ba mươi anh trở về với mẹ 
Hồn anh bay giữa trời quê hương 
Một màu tang quạnh quẽ 
Tổ quốc nghiêng mình tiễn biệt một người con. 

Lòng anh đau khi nghe tiếng chiếc xe tăng 
Ðang nghiền nát Sài Gòn 
Hy vọng chết dưới mỗi lằn xích sắt 
Viên đạn Nga bắn vào tim nước Việt 
Lưỡi lê Tàu đâm thủng ngực dân Nam 
Ôi ! có bao giờ trong suốt bốn nghìn năm 
Mà đất trời quê hương ta buồn như hôm ấy 
Những mẹ, những cha, những cụ già, em bé 
Ngơ ngác nhìn nhau, sợ hải, kinh hoàng. 

Một chế độ vừa bắt đầu 
Bằng hận thù, khủng bố, lầm than 
Bằng tiếng xích T54 đay nghiến hồn dân tộc 
Xé nát lòng anh bao hờn căm và tủi nhục 
Anh đã chọn cho mình một cách chết quang vinh. 

Anh ngã xuống giữa Sài Gòn không để lại đủ họ tên 
Nhưng lịch sử nghìn năm sau vẫn nhớ. 
Trung Tá Long ! 
Mây vẫn bay trên đầu anh mỗi chiều, mỗi sớm 
Mặt trời mọc mỗi ngày làm lóng lánh giọt sương mai 
Như nước mắt mẹ già nhỏ xuống xác con trai 
Như ánh mắt chị nhìn chồng trong giờ vĩnh biệt 
Ðất vẫn một màu nâu đậm đà như tình người dân Việt 
Nơi anh nằm hoa cỏ vẫn xanh tươi. 

Máu anh rơi để làm đẹp cuộc đời 
Tô thắm đường các em sẽ đến 
Các em là thuyền nhờ có anh là bến 
Trong cuộc hải hành này anh là ngọn hải đăng soi 
Ðường tự do dù còn lắm chông gai 
Nhưng đã có anh mang niềm tin đi trước 
Cám ơn anh, người con yêu đất nước 
Ðã truyền lại cho muôn đời hơi thở Việt Nam. 

Trần Trung Ðạo