Bạn Đang ở đây: Văn Khang Thư Quán Văn Khố Ức Trai Đoản Văn Ức Trai VĂN TẾ CHIẾN SĨ VÀ ĐỒNG BÀO BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

VĂN TẾ CHIẾN SĨ VÀ ĐỒNG BÀO BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO

In PDF.

Gẫm lại:

Từ thuở vua Hùng dựng nước,

Trải bao suy thịnh, hưng vong.

Dân Việt chịu lắm long đong,

Nhưng không một lần bỏ nước!

Thế nhưng:

Nay Việt  cộng tham tàn bạo ngược,

Theo Nga, Tàu tàn phá quê hương

Gây chiến tranh hăm mốt năm trường,

Đem bom đạn xới cày đất tổ.

Khiến miền  Bắc lầm than, khốn khổ

Phải còng lưng phục vụ chiến tranh.

Dãy Trường Sơn xương trắng xây thành!

Vùng Tam biên máu người đẩm đất!

Chúng đã:

Xem mạng người như rác

Bởi vì Hồ Chí Minh

Là đầy tớ trung thành

Của Đệ Tam Quốc tế.

Chính Hồ tặc đã dùng nhiều quỉ kế

Lừa mị dân để thôn tính miền Nam.

Biến nước ta thành một bãi chiến trường

Nơi đọ sức giữa Nga, Tàu – Pháp Mỹ…

Lại còn:

Bất hạnh thay! Nước nhà lâm cơn bỉ!

Cả thế thời  xu phụ lũ cuồng ma!

Bắt tay Tàu, Mỹ cuốn gói chạy xa

Để giặc Cộng cứ mặc tình thao túng!

Năm Bảy lăm, Tháng Tư,  đành “gẫy súng”

Giặc tràn vào cưỡng chiếm mất quê Cha

Đường Sài Gòn lấp ló bóng yêu ma

Dân chết lặng, lệ trào, tim buốt nhói!

Trời đang nắng, bỗng mây đen ùn tới

Thình lình mưa! Mù mịt phủ Sài thành….

Như báo trước một tương lai đen tối

Chụp lên đầu dân Nam vốn hiền lương!

Từ đó:

Quỉ đỏ từ núi rừng kéo tới

Quen nghề, gieo rắc lắm tai ương.

Dân đen bỗng bị quy lắm tội!

Mất quyền, bị tước đoạt trơ xương!

Để thấy:

Lũ Bắc quỉ hình người dạ thú

Lộ nguyên hình một lũ phi nhân

Miệng rêu rao khoan hồng nhân đạo

Lại ra tay điếm, xảo, đê hèn…

Thế nên:

Từ Quân, Công, Cán, Chính

Đến đảng phái Quốc Gia

Bị chúng lừa vào “trại”…

Không án, chẳng ngày ra!

Bị hành hạ tấm thân tơi tả

Đói triền miên, đông: Giá thấu xương!

Ốm đau chẳng có thuốc men

Không may ngã bệnh chín phần mạng vong….

Thân đã vậy, vợ con càng khổ

Bị vạ lây: Báng bổ hàng ngày

Cướp nhà, đuổi việc chưa thôi!

Đầy “ Kinh tế mới” cho dày tang thương!

Con đang học nửa chừng phải nghỉ

Vì chủ trương kỳ thị nhỏ nhen.

Tương lai mờ mịt tối tăm

Sống như nô lệ giữa lòng Quê Hương!!!

Than ôi!                          

Người dân phải nghiến răng nuốt nhục

Nhu sống trong địa ngục âm u

Việt Nam thành một nhà tù

Đảng là cai ngục dốt, ngu, bạo tàn…

                                  ***

Thôi thì đành tìm đường vượt thoát

Dẫu biết rằng sống chết khó phân

Đem sinh mạng đặt vào canh bạc

Miễn làm sao thoát khỏi Việt Nam!

Ôi! Tự cổ chí kim

Lần đầu đàn chim Việt

Bỏ tổ ấm Quê Hương

Chấp nhận đời lưu lạc

Tản mát khắp bốn phương

Bởi lánh loài Cộng tặc

Đành vượt biển, vượt biên

Hoặc Tự Do, hay Chết !

                                         ***

Vượt đường bộ chết vì mìn bẩy,

Vì hùm beo, rắn rết, cướp đường…

Thây vùi hóc núi, bìa rừng

Hồn  ơi  có biết cố hương tìm về?!

Vượt đường biển chết vì bảo tố

Đắm ghe thuyền xương gởi biển đông

Chết vì khát uống  thiếu ăn,

Hải tặc cướp của, hung hăng hiếp người.

Một thực trạng khó lời biện giải

Thảm cảnh kia kinh hãi xiết bao!

Sao không ngăn nổi đồng bào

Quyết tâm bỏ nước lao vào hiểm nguy?

“Cột đèn cũng ra đi, nếu được”

Câu trả lời hài hước, chua cay.

Nói cho thế giới đều hay:

Việt cộng là bọn cướp ngày, hại dân.

Sóng vượt biên cứ lan, lan rộng

Thảm cảnh kia đánh động lòng người

Báo chí phim ảnh khắp nơi

Kêu gọi cứu giúp những người vượt biên.

Từ “Thuyền Nhân” phát sinh từ đấy

Người phương tây hăng hái tham gia

Chỉ riêng nước Việt  chủ nhà

Làm ngơ, giả điếc thật là đáng chê!

Cảnh chết thảm chỉ nghe đã sợ…

Mẹ mất con, chồng vợ  mất nhau!...

Tử sinh nào chẳng đớn đau?!

Vì đâu đến nỗi thương tâm thế nầy?

Hởi Cộng phỉ! Tụi bây quá ác

Khiến lương dân bỏ nước ra đi.

Đổi sinh mạng, lấy Tự Do!

Tội nầy phải trả mấy đời mới xong?

Đã thế:

Nay bây lại mưu toan bán nước

Đất, biển sao đem cắt  dâng Tàu?

Mặc chúng bắn giết ngư dân

Chúng bây cúi mặt ngậm tăm ăn tiền!

Đất Tây nguyên Chệt khai bauxit

Rừng đầu nguồn cũng Chệt thuê bao!

Chúng bây rõ bọn vong nô,

Đúng là đồ đệ giặc Hồ tay sai!

Chúng tao:

Vì hoàn cảnh phải xa đất Việt

Vẫn không quên đất nước tang thương

Phải đấu tranh diệt lũ bạo cường

Đất nước mới thanh bình, thịnh trị.

Xin mời:

Hồn hởi hồn, hãy cùng phối trí

Giúp chấn hưng Dân Khí thật cao…

Dân hết sợ, Cộng phải nhào

Mất lũ bán nước ắt Tàu thất cơ!

(Chấn Dân khí chính là Đề Aùn

Xướng bởi nhà cách mạng Tây Hồ).

Diệt Cộng phỉ, giữ cơ đồ

Mới mong thoát khỏi ách nô lệ Tàu.

Người tỵ nạn trước sau không đổi

Vẫn một lòng đối với quê hương

Dù sống xa đất Mẹ yêu thương

Máu Lạc Hồng vẫn luân lưu chảy.

Hôm nay Cộng đồng Hải ngoại

Nhớ ngày Quốc Hận Bảy Lăm

Thành tâm thiết bàn hương án

Thỉnh cầu linh khí Núi Sông

Xin hãy về đây chứng giám

Và xin mở đức khai ân

Tuyên gọi Hồn về hội nhập

Vào cùng Nguyên Khí núi sông

Để Hồn không còn lưu lạc.

Từ nay nương bóng Cờ vàng…

Cờ Chính nghĩa tung bay trong nắng

Rồi một ngày giải phóng quê hương

Bắc Nam rợp bóng Cờ Vàng

Bay trên Bản Dốc, Nam Quan rạng ngời!...

Xin cung thỉnh:

Hởi Hồn có linh thiêng

Xin về đây hội nhập

Cùng linh khí Núi Sông

Đắp bồi tình Dân Tộc

Rạng danh giòng giống Lạc Hồng

Đời đời cùng với sông núi sông trường tồn!

Cẩn bút.

Charlotte Canh Dần niên, Quí Xuân.

Trần Kim Khôi phụng soạn.