Bạn Đang ở đây: Văn Khang Thư Quán Văn Khố Ức Trai Đoản Văn Ức Trai ĐÀ LẠT NGÀY TRỞ VỀ

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

ĐÀ LẠT NGÀY TRỞ VỀ

In PDF.


Gửi các bạn  khóa 1 và quý đồng môn và quý nương,

 

Trước Tết Canh Dần, nằm mộng thấy Mẹ- đã qua đời- mặc áo dài trắng, đứng đón người chị Hai của mình đã nằm bệnh mấy năm- bà chị có công lớn giúp đở cha mẹ lo cho các em ăn học nên người-  Bà xã đốc thúc về thăm gấp, kẻo không kịp. Chuyến hồi hương, hối hả, buồn thiu, rồi đưa tang chị ra phần mộ tại Hòn Chồng,  Nha Trang (nằm trong cố thổ của Chiêm Thành mà ông cha mình ngày xưa đã diệt chủng cướp đoạt… nay con cháu lãnh quả báo thấy rõ… còn tiếp tục, chưa hết…dưới tay bọn bành trướng Bắc Phương)( Lại cũng phương Bắc tràn xuống) Lang thang về Qui Nhơn, Pleiku Kontum ( chúng đổi tên Gia Lai), rồi  qua Ban Mê Thuột xuống Nha Trang, đi xe lửa về lại Sài Gòn ( chúng gọi là Thành phố HCM, nay mai chúng dám đổi tên ra Thành Phố Mao trạch Đông lắm)  Một chi tiết nhỏ, ghi lại cho vui, ngay trên cửa vào toilet, chúng treo những tấm bảng nhỏ XÍ BẸP, XÍ XỔM… thắc mắc hỏi cô nử nhân viên hỏa xa, được trả lời: xí bẹp là ngồi bẹp thoãi mái  trên bệ đàng hoàng, xí xổm là ngồi chồm hổm trên cầu tiêu… Cô nhìn tôi vui vẻ hỏi : Anh thích xí bẹp hay xí xổm?  Tôi hân hoan trả lời : Tôi thích xí xọn… Cô nghi tôi Việt kiều không biết sành tiếng Việt. Còn tôi nghĩ cô có tiếng Việt mới quá, tôi chưa cập nhật được..  Cả hai mạnh ai nấy cười.



      Đi khắp nơi chụp mấy tấm hình phố cũ ngày xưa. Đường sá đổi thay bề mặt ngoài. Người quen chẳng gặp. Đôla bây giờ ngập cả nước, từ kiều bào “khúc ruột ngàn dặm”, từ học theo các nước tư bản giao thương buôn bán, từ lúa gạo, dầu thô, quặng mõ, buôn lậu, trộm cắp nườm nượp  đổ vào mỗi ngày.Quê hương sau 35 năm xây dựng vẫn cứ thua xa Đại Hàn , Thái Lan, Tàu … thật là đáng tội…  Nhớ lại đoạn đường thiên lý, xe chạy suốt buổi tối, an lành qua đồi núi chập chùng, đèo cao hun hút, ruộng đồng mênh mông. Những thằng ác ôn  ngày nào ngồi núp trong rừng sâu,trong bụi rậm phục kích, rình rập thổi B40, giựt mìn, cầm súng CKC bắn sẻ, giết người, giờ đã già nua, nằm ngoài nghĩa địa, hay chui hết  xuống phố, hưởng thụ, cai trị bình yên trên bao nỗi thống khổ của dân lành.. Ba ngày Tết cũng tình cờ coi qua chương trình ca nhạc xuân ầm đùng trên TV, thấy vài ca sĩ quen quen ở hải ngoại về đây  góp gió. Ca bài ca xuân mà thấy bộ mặt đứa nào cũng buồn buồn lộ vẻ cảm động, trông đến tội. Chắc chúng yêu quê hương XHCN lắm lắm. Sao chúng không xách gói về ở bển luôn, hò hét ca tụng chế độ mà chúng yêu thương nhung nhớ  cho nó đã cái họng. Về lại bên này, thấy anh em có nói đến tên Lệ Thu, mới nhớ ra có nghe mấy đứa cháu nói bà này chắc cũng  ở đâu bên bển về, già quá hát hết hơi mà còn hát chi?. Thôi cứ cho là chắc cũng vì chút tiền còm, hơn là háo danh…Vì chúng đã tự chôn vùi tên tuổi và chút liêm sĩ còn lại rồi.  Thôi tha cho họ, những kẻ xướng ca vô loại này. 



Nhớ ngày 16 tháng 4 1975, bỏ Pleiku theo hương lộ 7, chạy ngang Phú Bổn, ( nhớ có gặp một người khóa đàn em khóa 2) xuống Tuy Hòa, về Nha trang. Muốn thử trở lại con đường nhượm máu đồng bào do bọn giải phóng miền Nam ngu muội rước đám nón cối vào gây tội ác năm xưa ( Trời không thương, cũng bỏ mạng ở đây rồi) mà sợ lòng đau thêm vết thương của dân tộc nên thôi. Pleiku bây giờ không còn “đi dăm phút đã về chốn cũ… rồi buổi chiều nao, lòng bỗng xôn xao… em Pleiku má đỏ môi hồng, ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông, nên mắt em ướt, nên tóc em ướt, nên em mềm như mây chiều trôi…Pleiku bây giờ dân miền Bắc tràn vào nêm chật phố núi. Có lẻ cũng như nhiều dân Đàlạt  chính gốc đã bỏ đi  biền biệt nơi nào… Tất cả màu hồng thơ mộng trên môi trên má các em, với phố xá không sang nên phố tình thân, giờ cũng chỉ còn trong ký ức xa xôi. Trên 35 năm rồi còn gì.



Lại nhớ trường xưa, lên xe đi Đà Lạt. Chẳng thấy đâu thành phố hoa mộng ngày nào. Đường xe lửa răng cưa, quanh co trên đường đèo thơ mộng,năm xưa chở tuổi thơ đi trong sương mù lảng đảng, giờ chỉ còn trong huyền thoại. Con đường xe lửa độc đáo, tài sản quý của quê hương , bọn quỷ đỏ manh tâm tháo gỡ làm sắt vụn đem đi bán lấy tiền bỏ túi.  Dân Bắc 75 tràn vào như sóng biển động , nhà cửa xây tứ tung. Đồi thông quanh thành phố, chúng phá sạch, hồ nước ( hồ Hưng Đạo ? may ra Phan Đắc Lập NT1 còn nhớ?) gần trường Trung Học Trần Hưng Đạo, nơi mình theo học hồi còn nhỏ). Mặt  nước màu lam ngọc in bóng mây trời, hương thơm của ngàn thông theo gió bay dìu dịu, thảm cỏ non ve vuốt đôi bờ, ôi cảnh sắc  xinh đẹp biết chừng nào, tình tứ không sao kể xiết. Ấy thế mà giờ đây chúng đã đan tâm lấp kín, xoá sạch dấu vết để dành nhau lấy chỗ xây nhà, trồng rau, nuôi heo…Hồ Xuân Hương chúng tháo sạch nước, nghe nói chúng sẽ mở rộng cây cầu Đạo Long đường lên dốc chợ Hòa Bình, rồi dẫn nước vào.  Thấy chúng đổ đất làm con đường băng ngang qua hồ, khoảng giữa cầu Đạo Long và nhà Thủy Tạ, dân chúng đâm nghi- chúng muốn lấp hồ- lấy đất bán. Lúc này đất đai ở VN vô giá. Chắc không đến nỗi. Nhưng có điều gì chúng chẳng dám làm trên đất nước này. Gắng chờ đợi xem sao.



Mình đến thăm trường xưa, chung quanh nhà cửa xây kín mít. Nghe nói nhà của bọn cán bộ, có chức có quyền. Tìm ra chỗ trống, muốn chụp lén một tấm hình ngôi trường Mẹ, thấy cờ đỏ bay tứ tung, mình thấy buồn, thấy nhục, nên thôi. Hình như sợ mất dấu hay sao mà chỗ nào muốn chụp tấm ảnh kỹ niệm là chỗ đó chúng cho cắm lá cờ máu, phe phất ngày đêm…Hồi gần Tết hân hạnh gặp một số bạn đồng môn các khóa và gia đình trong buổi tiệc cuối năm. Ai nấy vui vẻ, gần gũi nhau lắm. Chắc chắn là vì có chung lý tưởng để phụng thờ. Nhiều lúc anh em ruột với nhau mà chắc gì đã có cùng chung một chí hướng.  Thái thanh Đạm NT1, đại diện anh em gửi lời chào thăm tất cả…( sẽ gửi vài tấm ảnh chụp chung với vài anh em và các nàng dâu NT còn lại ở VN) Thấy lòng quá thương yêu quý mến những người xuất thân cùng một trường mẹ.  Nỗi hứng lại làm thơ  tặng anh em gọi là chút quà sang Xuân. Ước mong có gì vui vẻ tươi thắm hơn xưa….

 



ĐÀ LẠT NGÀY TRỞ VỀ



Đà Lạt, hồ Xuân Hương
Nước cạn khô trơ đáy
Dân chen nhau bắt cá
Bắc Kỳ nhiều hơn Trung



Đồi thông xưa, phá sạch
Nhà cửa mọc ngổn ngang
Trời quay đi, bỏ mặc
Cho lũ giặc hung tàn?



Phố Hòa Bình ngơ ngác
Nhìn người quen lang thang
Đi tìm Alpha đỏ
Đâu rồi Alpha đen?



Cổng trường Bùi thị Xuân
Em qua nghiêng bóng nhỏ
Để lòng tôi thương nhớ
Trong tuổi đời buồn tênh



Xót xa nhìn trường củ
Hận cờ máu vây quanh
Chỗ nào chúng chui rúc
Xã súng giết đồng môn?



Thấy thương thằng còn sống
Giờ phương xa mịt mù
Chiều về đi xuống phố
Trùng vây giữa bóng thù



Cà phê Tùng muỗi đốt
Giọng Khánh Ly khàn hơn
Đứa nào ngồi như khỉ?
Phun khói thuốc tùm lum



Buổi tối về nằm mơ
Tiếng kêu xé Trường Mẹ
Tất cả đều có mặt
Ào ào trăm tiếng xe….
 
TÂM NGUYÊN
Đàlạt 25/2/ 2010