Bạn Đang ở đây: Đặc San Ức Trai Đặc San Ức Trai 2017 Tạp bút số 2: Ngày Vui Qua Mau

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

Tạp bút số 2: Ngày Vui Qua Mau

In PDF.

Lời tác giả: Đây là tạp bút số 2, nối tiếp bài số 1 “Mười Năm Tình Cũ” mà tôi đã viết trong ĐS/ƯT 2016. Xin chân thành cảm ơn quý Bằng hữu có bài và tên trong tạp bút lần nầy. 

NT2 Lê Tấn Dương. 
Tháng Giêng 2017   
         
1. Chuyển mùa

Cuối tháng 12 năm 2006, không khí trên Mail Group trở nên sôi động và nhộn nhịp với những ý kiến đóng góp về việc NÊN hay KHÔNG NÊN tu chỉnh Nội Quy của Tổng Hội vốn đã có từ hơn hai thập niên nay. Ý kiến thì nhiều, nhưng mọi việc cuối cùng cũng không đi đến đâu. Vì sao? Theo nhận xét của cá nhân tôi là do có nhiều ý kiến khác biệt, người muốn giữ nguyên trạng bản nội quy ban đầu. Người muốn có tu chỉnh để phù hợp theo nhân sự và thời thế. Tất cả những khác biệt đó dẫn đến những tranh luận mang nặng tính chủ quan. Cuối cùng đi đến bế tắc. Không tìm được giải pháp dung hòa nên mọi người lại lui về im lặng, trả bản nội quy về lại cho ông “vũ như cẩn”. Mail group lại vắng lặng và buồn như những ngày giá rét cuối năm.

Từ Florida miền Đông Nam nắng ấm, cựu Đại tá CHT, vị thầy khả kính của quân trường Đại Học CTCT/Đà Lạt chắc có chút đau lòng vì thấy môn sinh của mình đang dấn bước vào mê lộ. Ông lên tiếng bằng một bài Đường thi, tiếng là để chúc Xuân cho môn sinh nhân dịp năm mới nhưng thực ra là muốn mượn thơ để cảnh tỉnh học trò. Ý ông muốn nói, nợ núi sông vẫn còn nặng trên vai những chàng trai xuất thân từ đồi 4648 với lời nguyền quang phục quê hương. Nợ chưa trả được thì phải gắng sức luyện rèn bản thân, nung đúc ý chí. Đó mới là phương châm hành xử đúng đắn của các sĩ quan CTCT được đào luyện từ một quân trường hiện dịch, tuy non trẻ nhưng nổi tiếng. Ông viết:

MỪNG ỨC TRAI XUÂN ĐINH HỢI 2007

Ức Trai Đinh Hợi đón mừng Xuân
Hội đủ tinh hoa trải bụi trần
Bút thép luyện rèn phê cộng sản
Lời ngay phản ảnh ý quân dân
Giải trừ chế độ chuyên gian dối
Xây dựng chính quyền Thiện, Mỹ, Chân
Dũng, Trí, Nhân, Thành, cờ chiến tháng
Phương châm hành xử dạ hoan hân.

Đại tá Nguyễn Quốc Quỳnh.
Cựu CHT Trường ĐH/CTCT/ĐL

Bài xướng của cựu Đại tá CHT gieo vận không khó, nhưng khi viết bài “họa” thì làm chùn tay người họa vì chữ cuối trong câu thứ 8 (hân) dễ đối nhưng khó họa. Trong tự điển tiếng Việt, chỉ có 2 tĩnh từ đi chung với chữ hân: Hân hạnh và hân hoan, cả hai chữ “hân” đều nằm trước tĩnh từ kép. Điều khó cho người họa bài là chỗ đó. Tôi đành mạo muội dùng cách “nuốt chữ” để viết bài họa. Câu cuối tôi viết mang ý nghĩa: Triệu lòng dân Việt sẽ hân hoan nếu được sống trong tự do, dân chủ và nhân quyền đích thực.

Họa:

Chiến Tranh Chính Trị đón mừng Xuân
Môn sinh Nguyễn Trãi giữa bụi trần
Đại Cáo Bình Ngô là sách lược
Nhân Thành Dũng Trí sẽ an dân
Diệt lũ bạo quyền, quân bán nước
Loại trừ cho sạch đám tay chân
Mơ ước một ngày trên đất Việt
Nhân quyền, Dân chủ, triệu lòng hân. (hoan)

K2 Lê Tấn Dương.

Trong những ngày chuyển mùa và đợi chờ năm mới Đinh Hợi 2007. Và cũng để phá tan sự yên tĩnh kỳ lạ của mailgroup  Tổng Hội, anh NT4 Nguyễn Gia Hưng ở miền Yukon gởi lên mailgroup một bài thơ Xuân để diễn đạt tâm sự của anh trước những lo nghĩ của anh em NT đồng môn về tình hình đất nước và dân tộc. Thơ anh trẻ trung và đầy tính lạc quan như ước mơ về một mùa Xuân đầy hy vọng, đợi chờ một vận hội mới cho quê nhà. Anh đem tính lạc quan gởi lên thơ và mong muốn được anh em họa lại để có thêm sắc thái mùa Xuân. Mời anh em cùng xem những bài thơ xướng họa mùa Xuân.

Bài Xướng: XUÂN ĐINH HỢI 2007

Đinh Hợi Xuân sang mãi khéo lo
Việc gì mà phải cứ xin cho
Thời gian không chỉ bày nhiều chuyện
Thế sự còn luôn vẻ lắm trò
Hẹn với mai vàng đưa Tết lại
Cuốn lên rèm gấm đón Xuân vô
Dù cho cách trở non sông đấy
Tình nghĩa anh em chả phải dò.
       
NT4 Nguyễn Gia Hưng. 

Bài Họa 1:  XUÂN SẦU

Tết đến Xuân về lắm việc lo
Việc nhà, việc nước, việc cầu cho
Nghĩ quanh, nghĩ quất ra nhiều chuyện,
Bàn tới bàn lui, chỉ vẽ trò
Thẹn với câu thề ngày trở lại
Giận bao mộng ước cũng hư vô
Còn nhau vì chút tình bằng hữu
Thì chuyện nông sâu chẳng phải dò
                
NT2 Lê Tấn Dương. 
                   
Bài Họa 2:  XUÂN ĐINH HỢI 2007

Hợi đến Tuất đi đầy nỗi lo
Ngày tàn tháng lụn nghĩ thương cho
Khi còn trai trẻ không nên chuyện
Đến lúc già nua khéo vẽ trò
Nếu xưa tận lực vì dân nước
Thì nay đâu lụy đám tam vô
Xét mình tài trí đều thô thiển
Thẹn với đàn anh đã dặn dò.
          
NT1 Trần Kim Khôi. 

2. Năm 2007: Tiếp tục tranh cãi về Bản Nội Quy Tổng Hội

Đầu năm Dương Lịch 2007, trong một lá thư ngắn gởi cho anh em Nguyễn Trãi 6 Khóa sau vụ rắc rối về vấn đề Tu Chỉnh Nội Quy Tổng Hội, đưa đến sự rút lui của một NT1 trong cương vị Chuẩn Tổng Hội Trưởng nhiệm kỳ thứ 14 (2007-2009). NT4 Phạm Tú có viết một câu:”Số đông mà ... ù lì như cục gạch thì có ích gì”.  Từ hai chữ Cục Gạch, anh em trên mailgroup lại có cơ hội được giải bày tâm sự và nhận xét của mình qua mấy bài thơ Xướng Họa. Thực ra, tôi nghĩ anh Phạm Tú không có ý nói cục gạch không có ích lợi về vấn đề xử dụng, mà anh chỉ đơn thuần nghĩ nó là loại vật dụng vô tri, vô giác nên có vẻ ù lì thế thôi. Đã là vô tri vô giác thì ai nói sao về nó, nó cũng chỉ làm thinh. Một cách nôm na, người bình dân chúng ta thường hay nói “đồ cái thứ ù lì như cục gạch” để chỉ một người có tính trơ lì, không nói, không rằng. Nhưng nhận xét có vẻ mỉa mai ôm đồm như vậy về số đông anh em trong Tổng Hội là không đúng và có vẻ trịch thượng. Bởi vậy mới có phản ứng từ phía anh em. Và đây là những phản ứng điển hình.
 
CỤC GẠCH

Số đông cục gạch có ích gì?
Chỉ để lót đuờng thiên hạ đi.
Xét lại thua xa cục đất sét,
Coi ra kém hẳn khối thau chì. 
Nằm thì cản lối người qua lại,
Đứng lại ngăn đường kẻ bước đi.
Thôi hãy biến đi cho rảnh mắt,
Than ơi cục gạch có ích chi.
             
NT2 Nguyễn Hữu Tư.

DỤNG NHÂN NHƯ DỤNG MỘC

Bảo sao? Cục gạch có ích gì 
“Chỉ để lót đường thiên hạ đi”?
Thử hỏi những ai xây điện các
Mà dùng toàn Bạc, Sắt, Đồng, Chì?...  
Hợp thời, dẫu gạch dùng lắm chuyện
Mất thế, dù vàng cũng bỏ đi!
Tùy thế tùy thời mà xử dụng
Thoi vàng cục gạch có khác chi?
             
NT1 Trần Kim Khôi.

GẠCH ĐÁ TRĂM NĂM CÒN CHÚT NGHĨA

Để xem... gạch đá có ích gì
Hay chỉ lót đường thiên hạ đi!
Chịu nóng, độ bền hơn kim loại
Trơ gan tuế nguyệt vượt sắt chì
Gạch đá trăm năm còn chút nghĩa
Nhân tình thế thái nản quá đi
Bằng hữu thì nhường nhau chút xíu
Gây thêm chia rẽ có ích chi.
                 
NT2 Lê Tấn Dương.

Tôi nhớ trong một email gởi lên mailgroup Cựu SVSQ vào những ngày đầu năm Dương Lịch 2007, anh NT1 Trần Kim Khôi đã đề cập nhiều vấn đề liên quan đến sinh hoạt của anh em Nguyễn Trãi các Khóa. Tôi không nhớ hết nội dung, nhưng có để ý đến mấy bài thơ anh viết trong tâm trạng có vẻ như buồn bực (Nếu tôi đoán không đúng, xin NT Khôi xí xóa cho). Tôi trích một đoạn trong một email NT Khôi viết cho một người bạn, có câu:

…Tuy gần Bắc cực nhưng trời quang mây tạnh nên “lòng Xuân phơi phới”. Đàng nầy bị luồng gió Tây thổi đến, mang theo hơi lạnh, mây vần vũ, bầu trời mù đen, ảm đạm nên cụt hứng, muốn làm thơ mà chỉ toàn thơ thẩn. Làm đại gọi là “thơ cà chớn”.
(Trích từ email của NT1 Trần Kim Khôi).

Cuối email, anh Khôi gởi luôn bốn bài thơ Đường luật với tựa Kiến tha mồi, Khiếm tài, Trật lất và Gởi lông bông lên mailgroup Cựu SVSQ/CTCT. Khi đọc những bài nầy, tôi biết NT Khôi đã giải tỏa được phần nào nỗi buồn phiền và có thể đã bình tâm để nhìn thế sự.
Thơ vừa mới phóng lên. Lập tức ông bạn NT2 Nguyễn Hữu Tư ở San Jose đã có ngay 3 bài Họa. Đồng thời ông bạn đồng môn K2 của tôi cũng gởi một thư riêng (nhưng có đăng trên mailgroup) nhờ anh Cả Khôi giải thích cho vài chữ khó hiểu trong bài “Gởi Lông Bông”. 

NT2 NH Tư viết như sau: 
Xin khất bài GỞI LÔNG BÔNG  
Xin phép hỏi NT chữ “âm phủ” trong câu thứ hai: Chơi đòn “âm phủ” chết tụi tôi ý NT muốn nói...? Nhờ giải thích cho. 
Thành thật cám ơn NT.  
NT2 Nguyễn Hữu Tư.  
Jan. 06/07.

Tôi không nhớ anh Khôi có giải thích cho NT2 NH Tư theo mong muốn của anh Tư hay không. Riêng tôi, một vài tuần sau đó, tôi mới viết một loạt 4 bài họa. Sự việc cũng chỉ để trình bày cảm quan của mình thế thôi. Mời quý anh chị em cùng đọc “chùm thơ họa” cho vui và để nhớ một thời kỳ tuổi già bắt đầu “lêu lổng” trên xứ người.

Bài Xướng: KIẾN THA MỒI

Ngồi buồn xem lũ kiến tha mồi
Xúm xít lăng quăng kéo, đẩy, lôi!
Mặt trước dăm con mong kéo tới
Đằng sau vài chú cố trì lui
Vài con leo tót lên đè xuống!
Lắm chú lay hoay chạy khắp nơi!
Mỗi chú đều tin mình góp sức!?
Xoay qua, trở lại khổ thì thôi!!!
            
NT1 Trần Kim Khôi 2007.

Bài họa 1: KIẾN THA MỒI

Xoay qua, trở lại... khổ thì thôi!
Một đám hung hăng kéo với lôi.
Hợp sức mấy chàng đang cố tới,
Vô tình một lũ lại đùn lui.
Loan tin tụ tập nhau một chỗ
Đột ngột tan hàng đứa mỗi nơi.
Bỏ miếng mồi, không ai đoái tới,
Kìa gương lũ kiến chúng tha mồi!
            
 NT2 Nguyễn Hữu Tư. 

Bài Họa 2: KÌA XEM LŨ KIẾN

Kìa xem lũ kiến chúng tha mồi
Càng trước chân sau, đẩy rồi lôi
Mấy chú chơi ngông cong đít lại
Vài em không thích, chổng mông lui
Ý kiến ý cò đùn với đẩy
Cuối cùng rồi mỗi chú mỗi nơi
Nghĩ cũng buồn cười cho lũ kiến
Xăng xít làm chi lại khổ thôi.
               
NT2 Lê Tấn Dương. 

Bài Xướng: KHIẾM TÀI
(Tặng chú Năm Nhân)

Xe cũ cho nên khó kiếm tài!
Bác đòi đổi lốp, bác thay còi
Bác ưa sơn lại như xe mới
Bác thích gò khung đặng dễ coi!
Bác muốn bắt thêm vài chiếc ghế
Bác cần chuyễn đổi hệ phanh hơi
Xem ra chẳng Bác nào vừa ý
Rốt cuộc rồi xe vẫn thiếu tài!!!
             
NT1 Trần Kim Khôi. 

Bài họa 1: CHỌN TÀI

Xe cũ nên chi phải chọn tài
Tiền đâu thay lốp với thay còi?
Tiền đâu mà muốn mua xe mới?
Khăn nước chùi qua cũng dễ coi.
Vặn ốc cho chắc chiếc ghế ngồi
Đâu cần đổi số với thay hơi.
Rồi ra xe sẽ ngon lành chạy
Xe cũ thì ta cố chọn tài!
              
NT2 Nguyễn Hữu Tư.

Bài Họa 2: TỐN TÀI hay TỐN TIỀN

Xe mới thì ta phải tốn tài.
Nhưng xài xe cũ dễ hư còi
Mơ em Lexus tiền đâu trả
Đành tìm xe cũ loại dễ coi
Xe mới còn “rin” nên trầy trật
Thôi xài xe cũ đỡ mòn hơi
Chuyện đời nghĩ cũng đau ra phết
Cũ mới rồi ra vẫn tốn tài.
              
NT2 Lê Tấn Dương. 

Bài Xướng: TRẬT LẤT

Những tưởng dễ ăn mới thử chơi!
Đứa thì chê ỏng, đứa chê ôi!!!
Đứa lên gân cổ đòi “ly dị”
Đứa lắm nhiệt tâm muốn vá trời!
Đứa lại nín thinh e bão nổi
Đứa lo ngai ngái ngại dầu sôi!
Tưởng rằng quấy phá rồi xuôi lọt...
Đâu biết điều binh trật lất rồi!!!
           
NT1 Trần Kim Khôi 3/2007.

Bài Họa 1: ĐÚNG SAI

Nhiều kẻ nằm mơ tưởng dễ chơi
Nên ưa làm những chuyện kỳ khôi. 
Vài đứa to gan đòi “đất mới”
Dăm thằng teo dái, đứng than trời
Lại có vài em chuyên phá thối
Tạt ngay vào lửa chảo dầu sôi
Ngẫm chuyện nhân sinh nghe mà xót
Cương quá làm chi gãy mẹ rồi.
             
NT2 Lê Tấn Dương.

Bài họa 2: VÀNG ĐÁ

Dù biết khó ăn vẫn cứ chơi
Mặc ai chê ỏng với chê ôi.
Dù em có thật đòi “ly dị”
Dù một tay thôi cũng vá trời!
Bao kẻ đổ dầu khi lửa cháy,
Lắm người nổi lửa lúc cơm sôi.
Chung quy tất cả đều vô sự.
Vàng đá anh em hiểu cả rồi.
               
NT2 Nguyễn Hữu Tư.

Một tập thể nhỏ mười người, nhiều khi đã có đến 8 ý kiến đối chọi nhau dẩn đến những bất đồng, có khi dẫn đến bất hòa. Âu đó cũng là chuyện thế gian sự thường... nhưng nghĩ cho cùng thì cũng đau lắm chứ. Tập thể Nguyễn Trãi chúng ta có hơn năm trăm anh em nên chuyện trái ngược ý kiến cũng là điều dễ hiểu. Chỉ có điều mong mỏi là những bất đồng ý kiến đó nếu có, cũng chỉ nằm trong phạm vi nội bộ đại gia đình NT, không vượt ra ngoài để thiên hạ xem lưng rồi đánh giá tập thể chúng ta trong cái nhìn không đúng nếu không nói là thiển cận. Về sự kiện nầy, chính chúng ta đã có hơn một lần kinh nghiệm. Một điều nữa là mong rằng nếu rủi ro có những va chạm và đất đồng, cũng nên vì tập thể mà nhường nhịn, tương kính. Cũng nên vì sự tồn vong của Tổng Hội Nguyễn Trãi mà nhỏ nhẹ với nhau trong tình đông môn, nghĩa bằng hữu. Kinh nghiệm cho thấy, điều đó không dễ dàng chút nào nếu như mỗi người không tự mình làm nhẹ vết đau. Nhất là khi nhìn ra khối cộng đồng Người Việt bên ngoài, luôn có sự tranh chấp, luôn có sự nghi kỵ, chia năm xẻ bảy. Và rồi chữ đoàn kết chỉ nằm trong giấc mơ. Đã có một thời gian, thiên hạ từng “bàn loạn” chữ đoàn kết bằng thái độ châm biếm và trào lộng: “Đoàn kết chết gần hết, chia rẽ chết lẻ tẻ”. Nghĩ cũng đau phải không các bạn?

Bài Xướng: GỞI BÔNG LÔNG

Đau quá là đau! Các Bác ơi!
Chơi đòn “Âm phủ” chết tụi tôi!!!!
Lỡ như cách đó lưu thành lệ
Coi bộ về sau khó xở rồi!!!
Nếu bác có thương xin ngó lại!
Bơm cho “cái xác” tí ti hơi
Nếu không thì sống mà như chết
Rã nghé tan đàn! Xót quá thôi !!!!
         
NT1 Trần Kim Khôi, Jan. 03/07.

Bài Họa: GỞI BÁC CẢ KHÔI

Đừng quá đau lòng Bác Cả ơi!
Ngẫm ra ai cũng nặng “cái tôi”
Cho nên thành “đại anh hùng” ráo
Bứt rứt làm chi. Chuyện cũ rồi
Tình nghĩa đệ huynh không bảo trọng
Nói nhiều rồi cũng chỉ hao hơi
Vợ chồng đôi lúc còn tranh cãi
Huynh đệ hơn thua chút vậy thôi.
          
NT2 Lê Tấn Dương, 2007.
                
3. Năm Mậu Tý 2008 với Thơ vui “Đêm Xuân Nhấp Chuột” 

Mục thơ xướng họa bước vào năm mới Mậu Tý 2008, tưởng sẽ có nhiều mục trào lộng, quậy phá như hình tượng chú chuột ưa phá phách đồ đạc trong nhà. Nhưng may quá, mọi việc đều êm ả, mailgroup Tổng Hội tương đối yên lành. Theo văn hóa Đông phương, trong 12 con giáp thuộc thập nhị can, chuột là con vật bé nhỏ nhất nhưng lại đứng đầu. Chỉ một chuyện đó thôi, đã thấy có vấn đề. Chú Tý nhà ta nổi tiếng phá phách, nhiều tiểu xảo nhưng luôn dấu mặt trong bóng tối, núp trong các xó xỉnh nên người đời thường ví von chỉ khi nào “cháy nhà mới lòi ra mặt chuột” được. Âu cũng là lối nói chữ của người xưa.

Đó là hình tượng của chú chuột trong văn học nhân gian. Chú chuột của thời đại tin học thì hay đáo để và dễ thương hơn nhiều. Có người bảo chuột thời tin học vừa đa dạng vừa phong phú. Nhấp nó vào đâu là kiến văn đến đó. Muốn biết điều gì, ý nghĩa ra sao, thời gian lúc nào, xảy ra ở đâu. Chỉ cần nhấp chuột trên computer là biết ngay. Vì đa dạng và phong phú nên nhấp chuột đôi khi cũng tạo ra cảm xúc, đem đến cảm giác sung sướng cho mọi người. Sung sướng cho người nhấp chuột lẫn người được chuột nhấp, nhất là vào thời khắc khai Xuân. Muốn biết đúng hay không, chúng ta cùng vào đọc mấy bài thơ xướng họa chuyện nhấp chuột đêm xuân sẽ biết rõ.

NHẤP CHUỘT ĐÊM XUÂN  

Đêm Xuân nhấp chuột, hoạ thơ chơi
Vào cuộc tung hoa thú một đời
Mở rộng đôi câu xây lại thế
Cất cao một chữ dựng nên thời
Xoay ngang xoay dọc cho ăn khớp
Vặn ngược vặn xuôi để thuận lời
Chữ nghĩa càng nhiều càng có lý
Phóng ra ý đẹp sướng mê thôi...
            
NT4 Nguyễn Gia Hưng.

Bài Họa 1: ĐÊM XUÂN NHẤP CHUỘT

Đêm xuân nhấp chuột để mà chơi
Thằng con mất nết hết một đời
Bố nói không nghe lì như đất
Mẹ dụ cứ im nhũn chi thời
Vọc tới vọc lui bao nhiêu bận
Lật qua lật lại chẳng một lời
Tuổi già bóng xế còn gì nữa
Chỉ còn xướng họa mua vui thôi.
           
NT2 Nguyễn Thế Thăng.

Bài họa 2: ĐẦU XUÂN KHAI CHUỘT
 
Đêm Xuân nhấp chuột để vui chơi,
Nhấp mãi không xong - chán mớ đời.
Tay nắm chặt tay, chờ lừa thế 
Chân luồn chân kẹp thiệt hết thời!
Nhấp lui nhấp tới không ra chữ
Quay dọc quay ngang cũng chẳng lời.
Vô lý? - Chuyện đời là hữu lý
Đầu Xuân khai chuột - Chán thì thôi. 
            
NT2 Lê Tấn Dương.

Bài họa 3: KHÔNG NHẤP NỔI

Lưng đau gối mỏi sức đâu chơi?
Mắt lại lem nhem, chán mớ đời!
Lóc cóc... tay run chừng mất thế
Loanh quanh... óc rỗng, rõ hết thời
Quay lui, rướn tới... lưng sai khớp
Ấp úng, ê a... miệng nghẹn lời
Chữ nghĩa xem chừng đòi nghỉ phép
Chuột già khó nhấp, chịu thua thôi!!!
               
NT1 Trần Kim Khôi.

Bài họa 4: GIAO THỪA KHAI BÚT

Giao thừa khai bút đón xuân chơi,
Xông đất đầu năm quá đã đời.
Đồi núi hoang vu nguyên vẹn thuở...
Suối khe bí hiểm giống y thời...
Nào đâu đổi chác mà lo lỗ
Chẳng phải bán buôn lọ kiếm lời.
Mong được trời cho sức khỏe tốt
Giao thừa khai bút.Tuyệt thì thôi!
               
NT2 Nguyễn Hữu Tư.

Từ Australia xa xôi, NT3 Trương Minh Hòa thấy mình đang ở xứ “chuột túi” nổi tiếng mà không viết họa chơi về chuột thì buồn lắm. Hơn nữa, anh cũng là người có tiếng với tài làm thơ nói lái trên báo giấy lẫn báo mạng. Mời quý anh em cùng đọc một BÀI THƠ HỌA mang rất đậm tính cách nói lái trong thơ anh qua bài họa “ĐÊM XUÂN NHẤP CHUỘT”. Anh viết:
“Xin được phép mượn đỡ vài chữ trong bài thơ của anh Hưng để làm bàn đạp làm bài thơ lái nầy, đọc cho vui trong những ngày đầu năm, thân tặng tất cả các niên trưởng, cùng khóa và các khóa 4,5,6”.

HOẠI THƠ CHA giỡn HỌA THƠ CHƠI.
THÁI THẾ là đây, THẾ THÁI đời.
MỘNG RỞ đầu xuân MỞ RỘNG thế!
LỜ THAM chữ nghĩa, LÀM THƠ thời.
ĐI THƯỜNG niêm luật ĐƯỜNG THI khớp.
LẠC BÚT đôi khi, LỤC BÁT lời.
KỲ CÓ LÁNG thơ, CÀNG CÓ LÝ!
MÔI THÊ, hạnh phúc sướng MÊ THÔI.
          
NT3 Trương Minh Hòa.

4. Tạm kết Tạp bút số 2

Khi viết tạp bút số 2, tôi lấy tựa bài Ngày Vui Qua Mau để ghi dấu giai đoạn 2 năm có nhiều biến động trên mailgroup Tổng Hội. Những biến động vừa tích cực, vừa tiêu cực. Hai năm với 730 ngày vui qua mau, sẽ còn lại gì trong mỗi chúng ta. Tôi vẫn nghe trong anh em hay ví von câu nói: “Mình đã mất tất cả, chỉ còn có nhau”. Câu nói rất hay và mang đầy nghĩa tình bằng hữu. Nói thì rất dễ nhưng khi thực hành câu nói thì không dễ chút nào, nếu không muốn nói là khó. Như vậy thì chúng ta phải cố gắng để gìn giữ chút vưu vật trong tình huynh đệ nhà binh đó. Nhân dịp cuối năm, xin gởi đến quý anh em chút tâm sự vụn vặt cá nhân thay cho lời kết bài viết lần nầy. Thực ra, bài thơ nầy tôi đã gởi tặng riêng cho NT4 Nguyễn Gia Hưng năm trước (2015) trong đó có câu “Nhắn người ở mãi Yukon đó”. Xin mượn lại bài thơ đã tặng Hưng, sửa lại vài chữ để viết tạm kết cho bài tạp bút số 2 lần nầy.

TÂM SỰ CUỐI NĂM

Bàn chuyện buồn vui buổi vãn thời
Người mừng xuân mới, kẻ đơn côi
Ván cờ lịch sử chưa tàn cuộc. 
Dâu bể xưa nay vẫn đổi dời.
Thế thái nhân tình, buồn quá nhỉ
Phù du một cỏi, đớn đau ôi!
Nhắn người ở mãi phương xa đó
Uống rượu tiêu sầu có nhớ tôi.

Uống rượu tiêu sầu có nhớ tôi
Quái! sao càng uống càng đơn côi
Đã xem sử sách bao hưng phế 
Mới thấy nhân duyên cuộc đổi dời,
Tìm chữ vô ưu sao khó quá
Kiếm câu tình nghĩa chỉ than ôi!
Ngậm ngùi chuyện cũ thêm đau đớn
Còn bạn thì sao - nhớ nhắn tôi.

Còn bạn thì sao - nhớ nhắn tôi
Có bao giờ bạn thấy đơn côi?
Bóng quê quặn thắt câu vong quốc 
Đất khách sầu miên chuyện đổi dời.
Ngọt đắng câu ca tình chiến hữu
Chua cay khúc hát bạn bè ôi!
Đã nghe chớm lạnh miền Tây Bắc
Gặp chuyện vui buồn nhớ kể tôi.

Gặp chuyện vui buồn nhớ kể tôi.
Tuổi càng già, càng thấy đơn côi
Chớp bể mưa nguồn thân biệt xứ
Ngẫm chuyện nhân sinh chán mớ đời
Vẫn biết làm trai thời chinh chiến
Thân về cát bụi chuyện thường thôi
Đêm nay cạn chén cuồng phong tửu
Vỗ đàn, tôi hát một mình tôi.

NT2 Lê Tấn Dương, 12/2008.