Bạn Đang ở đây: Văn Khang Thư Quán Văn Khố Ức Trai Bạn Đọc Viết “Nhắm thẳng người dân… đánh!”

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

“Nhắm thẳng người dân… đánh!”

In PDF.
Thứ Sáu, 30-09-2016 


Hàng ngày trong cuộc sống, người dân Việt luôn có cảm giác rờn rợn là chính quyền và công an cứ “nhắm thẳng vào người dân…đánh!”

Thời còn học sinh, một trong những người được bọn trẻ hâm mộ như một anh hùng, là Nguyễn Viết Xuân. Với sự can đảm, dù đang bị thương, anh vẫn: “Nhắm thẳng quân thù. Bắn!”.

Thời ấy, cần phải xác định thật rõ ràng minh bạch đâu là ta, đâu là địch, đâu là bạn, đâu là thù, đâu là mục tiêu cần tiêu diệt và nhất định phải diệt, thì người ta mới yên lòng.

Hơn ba chục năm qua, Việt Nam tương đối “hoà bình”, bởi Đảng Cộng sản và nhà cầm quyền luôn “tạo ảo giác” cho người dân về cảnh thanh bình, hoà bình và ổn định chính trị để phát triển đất nước, với mục tiêu “dân giầu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh”. Nếu có các cuộc xung đột, tranh chấp, hoặc lạm quyền, làm trái luật từ trong nội bộ đảng và chính quyền hoặc trong mối quan hệ với các nước láng giềng, nhất là Trung Quốc, thì người dân cũng hãy yên lòng, vì “đã có đảng và nhà nước lo”.

Và, điều này thật nguy hiểm, cả hệ thống tuyên truyền của nhà nước đã khéo “dỗ dành”, khiến cho người dân Việt “yên lòng và ngủ vùi”, hay chí ít là, việc xấu, sai ấy chưa đến với mình. Hậu quả là, tuy vẫn tồn tại những cái sai, cái xấu, và ngày càng có chiều hướng gia tăng,  nhưng đó chỉ là hiện tượng, nhất thời, cục bộ, do vài người, vài bộ phận suy thoái đạo đức, mất cảnh giác, mất tính đảng, mất thái độ “công bộc” của dân. Đảng và nhà nước đã thành công trong việc “tẩy não” người dân luôn biết “binh vực” cho đảng, vốn là “cuộc sống, là lương tâm, đỉnh cao của trí tuệ loài người”.

Thế nhưng, khi thông tin đa chiều của các trang web nở rộ trên mạng internet, cùng với mạng lưới Facebook, người dân Việt dần hiểu ra sự thật của tất cả các vấn đề từ chính trị đến đời sống đã bị bưng bít, đánh bóng, bóp méo và thập chí là giả trá nữa.

Mắt được mở, tai được thông, trí não được phục hồi, người dân Việt thấy được các mặt của vấn đề, đã biết nhận định, đánh giá, phê phán độc lập, không để bị “xỏ mũi” dẫn đi nữa.

Những suy nghĩ phản biện, những cuộc tranh luận trái chiều, những quan điểm hiện sinh, những sự thật bị phơi bày khi những chiếc mặt nạ của những sự gian dối rớt ra, người dân Việt thấy rằng, những mỹ từ mà đảng và nhà nước luôn “rêu rao” như “ổn định chính trị, lãnh đạo tài tình, thành công thắng lợi…”, thậm chí những tiêu cực bị phanh phui, kẻ biến chất bị trừng trị, cũng thuần là gian dối, bởi chúng đã được “định hướng”.

Người dân Việt có ý chí phản kháng không sợ sẽ bị liệt vào hạng phản động, bị quy chụp là thành viên của những thế lực nước ngoài “không không thấy”, bị ghép tội chống phá nhà nước, kích động nhân dân.

Hôm nay, người dân Việt vẫn còn nghe thấy những mỹ từ “ổn định chính trị, dân giầu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh”, nhưng họ đã hiểu ngược lại, vì ngược với sự gian dối và sự thật, và chẳng ai tin kẻ dối trá, dù hắn nói sự thật, đừng nói đến nửa sự thật.

Thứ “ổn định chính trị, giữ gìn trật tự trị an” ấy thực chất là chủ trương đảng trị trong một thể chế độc tài, mà chính phủ chỉ là tay sai. Đảng ở trên cả pháp luật, vì đảng, qua chính phủ, có “quyền” tạo ra, sửa đổi, vô hiệu hoá bằng những văn bản dưới luật, chi phối hệ thống toà án, việc kiểm soát, điều khiển lực lượng hùng hậu công an, quân đội, an ninh, trật tự, dân phòng, cựu binh, dư luận viên, và “định hướng” cho cả hệ thống tuyên truyền, báo chí, khiến người dân “cô độc” trong chính quốc gia mình.

Để có thể phát triển kinh tế, đảng và nhà nước không ngần ngại “hy sinh” người dân, những quyền chính đáng của người dân, sự ổn định đời sống, hạnh phúc của người dân, và sử dụng cả bộ máy chính trị ấy để sách nhiễu, đàn áp, nếu người dân không theo những chủ trương, chính sách phi nghĩa và bất nhân ấy. Vì thế nảy sinh ra tình trạng cưỡng chế bằng bạo lực, để thu hồi nhà đất, chợ búa, công viên, chùa chiền… là nơi ở và phương tiện sinh hoạt, sinh sống của người dân cho những dự án, mà đàng sau những dự án “béo bở” đó là lạm quyền và tham nhũng.

Như thế chẳng khác gì đảng và nhà nước “nhắm thẳng người dân… đánh!”.

Bị “đánh nhiều và đánh mãi” trong các lãnh vực của đời sống như vậy, người dân dần mất niềm tin vào nhà nước, vì luôn sống trong tình trạng bất an, do thấy được sự bất lực của nhà nước và sự thối nát của hệ thống chính quyền trước mọi vấn đề quản trị và điều hành đất nước, bảo vệ an toàn và tính mạng của người dân. Những vấn đề của người dân, từ đời sống, việc làm, giáo dục, an sinh, sức khoẻ, đến tình trạng mất an ninh, an toàn do các tệ nạn xã hội và sự huỷ hoại môi trường sống, thay vì được nhà nước quan tâm đúng mức để chứng tỏ mình phục vụ dân, lại trở nên “miếng mồi” để nhà nước trục lợi, hoặc trở nên vô cảm, thậm chí là “nguồn” gây ra nỗi sợ hãi và kinh hoàng cho người dân.

Mới đây, anh phóng việc báo Tuổi Trẻ bị đánh ở Hà Nội, chị bán hàng rong bị túm tóc đánh ở Sài Gòn, mà những người đánh là công an, những người mang danh là thực thi pháp luật và “bảo vệ” dân, chỉ là “chuyện nhỏ, không mới”. Nhưng cái đáng nói ở đây là thói lạm quyền và côn đồ, ham tiền và cửa quyền, vô cảm và hèn nhát, coi thường danh dự và ý nghĩa của hai chữ đồng bào của công an ngày càng nhiều và rộng, nhất là sự binh vực ngang ngược bất chấp tính logic của vấn đề, những từ ngữ diễn tả và đạo lý của những người lãnh đạo đã đẩy sự cuồng nộ của người dân lên đỉnh điểm.

Bởi vậy hàng ngày trong cuộc sống, người dân Việt luôn có cảm giác rờn rợn là chính quyền và công an cứ “nhắm thẳng vào người dân…đánh!”.

Jos. Ngô Văn Kha, C.Ss.R

Xin hãy thành sự…
Chúa Nhật, 02-10-2016


Sáng nay, Chúa nhật 2/10/2016, hàng ngàn giáo dân Giáo xứ Đông Yên, Mỹ Dụ, giáo xứ Dũ Lộc, Qu‎‎y Hòa, Tây Thành thuộc Giáo hạt Kỳ Anh, dưới sự hướng dẫn của  linh mục Phêrô Trần Đình Lai, chánh xứ Đông Yên tỉnh Hà Tĩnh, đã tập trung biểu tình trước nhà máy Formosa, Hà Tĩnh để yêu cầu nhà máy phải đền bù thiệt hại và đóng cửa, vì gây ra thảm hoạ môi trường cho các tỉnh Miền Trung.


Sự kiện này lôi kéo hàng ngàn bà con lương dân cùng tham dự.

Lực lượng cảnh sát cơ động, an ninh được huy động bảo vệ trước cổng nhà máy Formosa, như những “thanh gươm, lá chắn”.

Dù có xô xát nhỏ xảy ra nhưng cha Phêrô Trần Đình Lai, người đã đứng tên giúp hơn 1000 hộ gia đình nạn nhân gửi đơn khẩn cấp đến Quốc Hội ngày 22/9 vừa qua để đòi bồi thường thiệt hại, đã kêu gọi người dân và cảnh sát bình tĩnh, ôn hòa, trật tự, vì đây không phải là việc trả thù, bạo động, đập phá cho đã tức, mà là để đòi Formosa, nguyên nhân gây ra thảm họa này phải bồi thường công bằng, trả lại môi trường xanh sạch cho người dân.

Dù đã có thoả thuận bồi thường và đã bồi thường cho người dân, nhưng thoả thuận đó không thoả đáng, vì đó chỉ là thoả hiệp giữa nhà cầm quyền cộng sản với Formosa, không đi theo đúng trình tự của pháp luật, không đáp ứng được công bằng theo nguyện vọng của người dân.

Những tưởng khi vào Việt Nam, dưới sự che chở của nhà cầm quyền, Formosa an tâm làm giầu trên sự tàn phá môi trường và trên nỗi bất hạnh của người dân mà không sợ bị pháp luật trừng phạt. Nhưng hôm nay, Formosa bừng tỉnh nhận ra rằng, công bằng không chỉ là “gập người” với những lời xin lỗi, việc bồi thường không phải là cái giá 500 triệu USD, an toàn không phải là hàng hàng lớp lớp cảnh sát cơ động, an ninh, quân đội và đội ngũ dư luận viên lúc nào cũng hừng hực muốn trấn áp các cuộc đối kháng bằng bạo lực, dù đó là biểu tình ôn hoà.

Hôm nay Formosa mới thấy sự cô độc của mình. Họ không phải là lãnh chúa ngự trị trong lãnh địa của mình với quyền lực tối cao, quyền lực của đồng tiền và sự chống lưng của Trung quốc và nhà cầm quyền cộng sản, mà thật sự họ đang cô đơn ở giữa người dân, hoảng  hốt khi bị vây quanh bởi người dân, chưa nói là đang ở giữa vùng đất, từng là cái nôi của các phong trào đấu tranh và nổi dậy ở Việt Nam.

Hôm nay lực lượng cảnh sát, an ninh mới thấy thế mạnh và lớn của người dân, “đưa lên hoặc dìm xuống”. Khi đối diện với người dân, những người luôn coi họ đồng bào ruột thịt chứ không phải là những kẻ ngoại bang, hoặc những kẻ hèn hạ vì đồng tiền như những thượng cấp, thế nên lòng họ chùng xuống, mũi súng và dùi cui không còn chĩa thẳng vào người dân chực chờ nhắm bắn hay bổ xuống nữa, mà từ từ rút lui trước sự thật và công lý. Nhiều người lính còn trút bỏ bộ quân phục vì lo sợ trở thành “vật thế thân” cho chính quyền, cho Formosa.

Cuộc biểu tình ôn hoà nói lên lập trường mạnh mẽ của người dân là phải đóng cửa và xoá sổ nhà máy, nguyên nhân của thảm hoạ, không phải chỉ một lần mà bao lâu Formosa còn tồn tại ở Hà Tĩnh, bấy lâu người dân còn phải đối mặt với nguy cơ của những sự bất hạnh hôm nay và vì tương lai, những nỗi ly tán và kiệt quệ giống nòi.

Cuộc khiếu kiện hôm 26/9/2016 của giáo dân giáo xứ Phú Yên, Quỳnh Lưu, Nghệ an là động cơ kích thích cho buổi tuần hành của giáo dân Đông Yên, Kỳ Anh, Hà Tĩnh hôm nay.

Nghệ An – Hà Tĩnh. Không phải là phong trào “Xô viết Nghệ Tĩnh” năm xưa mà nhiều con đường trên đất nước còn ghi nhớ, nhưng là phong trào công lý và công bằng cho Nghệ Tĩnh hình thành nên đốm lửa của tự do, của dân chủ. Một khi nhà cầm quyền cộng sản đã không cho họ một tương lai, đã cướp mất quyền của họ và đày ải họ, chính họ phải đứng dậy, phải đi tìm, phải giằng lại, bằng cuộc chiến pháp lý mà họ đang khởi phát. Đó là lẽ công bằng của Trời đất.

Cuộc biểu tình bày tỏ thái độ và nguyện vọng của người giáo dân Đông Yên và các vùng lân cận thành công, với tinh thần ôn hoà, phi bạo lực và bảo vệ môi trường đúng nghĩa, không có xả rác hoặc phá hoại. Dù những người dân đã hoá giải được lực lượng vũ trang, dù đã leo lên tường rào, phát cờ chiến thắng, nhưng không một ai xâm nhập vào bên trong để đập phá tài sản của Formosa.

Fomosa đã “thất thủ” trước sức mạnh chính nghĩa của người dân.

Điều lý thú không phải trùng hợp ngẫu nhiên là hôm nay, Giáo hội Công giáo mừng lễ Đức Mẹ Mân Côi, còn gọi là lễ Đức Mẹ chiến thắng. Trong lịch sử, Mẹ đã trợ giúp những người con khốn khổ của Mẹ trong những giai đoạn cực kỳ khó khăn, khi Giáo hội gặp phải thù trong giặc ngoài, như cuộc chiến với bè rối vào đầu thế kỷ XII, và chiến thắng trong trận hải chiến quyết định với đế chế Ottoman ở vịnh Lépante ngày 7/10 năm 1571.

Với thần lực của Kinh Mân côi, những người con của Mẹ Maria vâng lời Mẹ lần chuỗi, cải thiện đời sống, sùng kính Mẫu Tâm và tín thác hoàn toàn cho sự cứu giúp che chở của Mẹ. Và Mẹ Maria đã luôn ra tay uy quyền trợ giúp những người con. Hôm nay những người con của Mẹ ở Giáo xứ Đông Yên, sau thánh lễ cử hành mừng kính trọng thể lễ Đức Mẹ Mân Côi, đã hợp nhau trong lời kinh Mân Côi trước cổng Fomosa, và điều kỳ diệu đã xảy ra…

Như lời Mẹ nói xưa với Thiên sứ Truyền tin, những người con của Mẹ hôm nay bắt đầu cuộc chiến chính nghĩa đòi công lý cũng thưa với Mẹ: “Xin hãy thành sự”.

Jos. Ngô Văn Kha, C.Ss.R.