Bạn Đang ở đây: Văn Khang Thư Quán Chuyện Dài XHCN Nhớ lời đảng dạy

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

Nhớ lời đảng dạy

In PDF.
(HNPĐ) “Hạt gạo cắn làm tư, một phần giữ lại, một phần nuôi quân, phần viện trợ cho các nước anh em Lào, Cam pu chia và một phần chi viện vào Nam để nuôi đồng bào đói khổ”.

Cuộc tuyên truyền xảo trá ra rả hết ngày sang tháng, hết tháng sang năm, ngưòi dân không có bất cứ một phương tiện nào khác để tìm hiểu sự thật. Kết qủa là sau này đã được kể lại như sau:

“ Bây giờ nghĩ lại, chúng em thấy không hiểu tại sao thời ấy cả miền Bắc lại ngu ngốc đến như thế. Phần chúng em còn trẻ thì không nói làm gì, khi vào lớp chỉ nghe thầy cô bảo là trong Nam vô cùng đói khổ vì bọn Mỹ xâm lược.
Người dân nhiều khi phải ăn cả lá cỏ như nạn đói ở ngoài bắc vào năm 1945. Đã thế, không có vải che thân, phải lấy những túi bóng (ý nói những túi nylong để đựng đồ đi chợ) mà quấn vào người thay quần áo.
 Các em ở đây, tuy có khó khăn, có ăn ít hơn một tý, nhưng vẫn có cơm gạo, có bác và đảng chăm lo, bảo vệ cho đời sống, nên đời sống còn sung sướng và hạnh phúc gấp trăm ngàn lần đồng bào ta ở trong Nam.
 Nên chúng ta phải nhất trí thi đua, phải hoàn thành chiến dịch một chén gạo cho đồng bào ruột thịt miền Nam như bác đã đề ra…
 Nghe thế là chúng em tin ngay, cả lớp òa lên khóc, rồi bảo nhau về nhà vận động không được thì lấy trộm gạo đem vào lớp để mà hoàn thành kế hoạch nuôi quân và cứu đói miền Nam.” 

“Anh biết rồi đấy, gạo thì nhà nào có hộ khẩu thì được mua theo tiêu chuẩn người lớn, trước là bẩy ký, sau còn có năm, còn trẻ em thì 3 ký. Gạo bán theo tiêu chuẩn như thế, dĩ nhiên là phải ăn đói, nhưng chúng em vẫn cứ nghe cô thầy nói, về nhà lấy trộm gạo đem vào lớp gởi cho quĩ cứu đói miền Nam.” 
Người kể là một học sinh lớp tám vào niên khoá 74-75 tại trường trung học phổ thông tại Hà Nội. 

“Đến sau ngày "giải phóng", chỉ có mấy hôm thôi, cả trường chúng em xôn xao lên vì bản tin ở chợ Đống Đa có bán gạo từ trong Nam mang ra. 
Giời ơi, chúng em, đến giờ nghỉ, bỏ trường, chen lấn nhau vào hàng gạo để nhìn xem. Cả thầy, cả cô rồi mọi người đều kinh ngạc, mở toét cả mắt ra mà nhìn những hạt gạo dài, đầy đặn, trắng phau để trong những cái bao lớn. 
Thật tình là cả đời chúng em ở Bắc chưa bao giờ nom thấy những hạt gạo trắng như thế. Có người nhanh chân mua  sớm được vài ký. Nhưng ngay buổi chiều thì công an đến thu hết. 
 
Họ bảo, gạo của Ngụy trong Nam để lại có tẩm thuốc độc, nhà nước phải đem về điều tra xử lý.
 
Giời ơi, chỉ có nói phét thôi anh ạ. Chúng cướp về chia nhau mà ăn đấy. Riêng bà bán gạo thì được đi cải tạo cả mấy tháng sau mới tha về.
 Rồi ít lâu sau thì đến cán bộ nhớn nhỏ, chở từng xe cam nhông hàng , lấy ở miền Nam ra. Nào là tivi, tủ lạnh, máy quạt, đài, cho đến bàn ghế, giường tủ, không thiếu một thứ gì. 
Ai nhìn thấy cũng lấy làm lạ, xầm xì hỏi nhau xem nó là cái gì. Mà có ai biết nó là cái gì đâu. Dễ thường cả đời chưa nhìn thấy lần nào thì làm sao mà biết nó là cái gì! 
Khi đi xem về rồi mọi người đều bảo nhau. Giỏi , giỏi thật, chúng nó nói láo giỏi thật! 
 
Vậy mà bảo rằng hạt gạo cắn làm tư và người trong ấy phải lấy túi giấy bóng mà mặc thay quần áo !!!   
 
 Bây giờ nghĩ lại, chúng em thấy không hiểu tại sao thời ấy cả miền Bắc lại ngu ngốc đến như thế. 
 
 Chuyện người trong Nam phải lấy túi bóng che thân là do tác giả “ Vang bóng một thời” Nguyễn Tuân sáng tác ra đấy. 
Nhưng sau này, Nguyễn Tuân vào Nam, mắt mở toét ra mà nhìn hàng vải cao cấp dệt bằng sợi nylông ở trong Nam ,Tuân biết sự thật, nhưng không có liêm sỉ để nói lên một lời tạ lỗi.
 Mà nào có riêng một Nguyễn Tuân láo lếu đâu! bọn văn nô cho Cộng phỉ thì cũng một phường ! Họ  viết theo "đơn đặt hàng "  kiếm cơm,kiếm rượu !!!!
 
Chả thế mà Nguyễn Tuân phải thì thầm thú nhận :"tớ còn sống được tới ngày hôm nay, là nhờ biết sợ đấy "

Đồ Giả
**************************
Ôn cố tri tân


(HNPĐ) Sau năm 1963, người dân miền Nam bắt đầu cảm nhận được mức độ chiến tranh và nhận ra chữ SỢ , sợ Việt cộng đã hiện lên trên trán mọi người. 
Khởi đầu người dân sợ vì tầm vóc chiến tranh lan rộng, nhưng rồi họ tái mặt vì những chuyến xe đò liên tỉnh bị trúng mìn Việt cộng nổ tung trên đường với  thịt xương bầy nhầy, vương vãi .
 
Người dân quê, đêm mất ngủ, vì bị xách cổ đi đào đường, đặt mìn ... rồi mặt không còn chút máu khi nghe  truyền miệng những bản tin Việt cộng về bắt người nọ người kia dẫn đi. 
 
Lại cũng có tin chúng về chặt đầu những viên chức xã, ấp trong những vùng xa xôi hẻo lánh. Rồi thêm những tin tức cho biết trường học này, nhà thờ kia ăn đạn giải phóng. 
Chữ Sợ ở trên trán tự nhiên chảy dọc xuống trong tim, trong máu mọi người, Cứ nghe thấy tin Việt cộng mò về chỗ nào là dân làng cuốn quần cuốn áo bỏ chạy tản cư, chạy trốn …

Khi nghe lệnh buông súng của TT Dương văn Minh. Hết chỗ chạy. Cuộc sợ hãi thành hoảng loạn. Lớp người may mắn, ra đi kịp thời ! Lớp đi không được !
 Lớp quay trở về, nằm chờ mã tấu giải phóng. Kết qủa,  dân miền Nam thành cá nằm trên thớt ! Chờ đợi những nhát dao đao phủ chụp xuống.
 Khởi đầu là lệnh tập trung cải tạo cho quân, cán ,chính miền Nam , cơm nắm cơm gói vào tù không một tin hơi.
Kế đến là đổi tiền đợt một, đợt hai, đến đánh tư sản mại bản. Dĩ nhiên, không có điều kiện cho kẻ chiến bại, dân miền Nam mềm ra như sợi bún cho Cộng quyền dày vò , hành hạ.
Vơ tận vét sạch ,mọi của cải ,vật chất của miền Nam !

Nhân dân Việt Nam đang phải sống một đời  nô lệ cho cộng sản Quốc tế , ngay chính trên quê hương  mình !!!   
Thật vậy, cuộc nô lệ này đã khởi đầu từ miền Bắc , sau ngày 20-7-1954 và đổ ụp xuống  miền Nam sau ngày 30-4-1975. 
 Không  một tổ chức “ăn bám” nào ,ăn tợn ,ăn tạp và ăn bẩn , như tập đoàn Mafia cộng sản VN. 

Không  một chính quyền nào cai trị dân lưu manh ,hèn hạ ,độc ác  như  tập đoàn Mafia csVN.
Không  một nhà nước nào lại ngồi xổm lên “Hiến Pháp” do chính mình đặt ra như nhà nước Mafia Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa VN.

Tập đoàn Mafia cộng sản VN là một tổ chức “ăn bám”,  "xin đểu ",vô địch  thế giới !!  
Việt Nam, một trong những nước nghèo   thế giới xếp hạng 108 trên 152, nhưng ngân sách  trả lương cho viên chức lại phải chia ra : Một cho viên chức nhà nước, một cho viên chức Đảng , nhà nước có cơ quan nào thì bên đảng cũng có cơ quan ấy.
Đem đối chiếu và xem xét kỹ, Đảng còn có nhiều ban ngành, cục, bộ hơn hẳn bên chính quyền. 

Các cơ quan của Đảng Mafia cộng sản ở Trung ương , địa phương , bao giờ cũng nhiều nhân viên hơn hẳn bên nhà nước 
Các lực lượng ăn bám này đều có trụ sở được xây dựng to lớn, đồ sộ, lộng lẫy, xe cộ đi lại của Đảng viên Mafia thuộc loại sang , hiếm .
Các thiết bị văn phòng, chi phí cho nhân viên từ trung ương đến  địa phương đều đến từ tiền thuế của  dân . 
Nhưng tập đoàn Mafia cộng sản VN  không bao giờ có hoạt động sản xuất, hoặc phát minh, sáng chế gì, có lợi cho đời sống  ! 
Ngược lại , chỉ ăn bám , chỉ tìm cách hoạnh họe dân , kìm hãm sự đi lên của đất nước , ăn hại đái nát ! 
Chúng  là những kẻ ăn bám vĩ đại ! mà dân ta gọi là bọn sán sơ mít (sán móc )!!! 
Bọn sán sơ mít chính là  bôn sơ vích , một bọn không tưởng , say mê quyền lực một cách điên dại ! 
Tập đoàn Mafia csVN thâu nắm tất cả nguồn lợi  đất nước vào trong tay chúng . 
 
Không một ai được biết ngân sách quốc gia hàng năm, thu chi bao nhiêu? cho cái gì ? Không biết những khoản viện trợ của nước ngoài là bao nhiêu? Vay để dùng vào việc gì? 
Cũng không hề biết các hiệp định ký kết với nước ngoài, nội dung ra sao? Và tuyệt nhiên không có hạng mục thống kê công khai.  
 
Đầu tư ,xây dựng thì thất thoát, lãng phí đến 40%, tính riêng năm 2006 : Nhiều công trình bị “rút ruột” đến mức mới xây dựng xong đã hư hỏng không xử dụng được. 
Một đại biểu quốc hội nói rằng “tiền thất thoát trong lãnh vực xây dựng cơ bản hàng năm đủ trả lương cho toàn bộ công nhân viên chức nhà nước.” 

Nhân dân Việt Nam, không chỉ buộc phải nuôi một tổ chức du côn, lưu manh ăn bám Mafia,   Bọn đảng viên Mafia, ngoài tiền lương chúng còn tham nhũng, biển thủ công quỹ vô tội vạ. 
 
Vì thế, chúng mới có tiền mua nhà lầu xe hơi, gởi con cái ra ngoại quốc ăn chơi v.v...
 Tổ chức Đảng Mafia là con bạch tuộc khổng lồ , đã và đang găm chặt vòi nó vào từng thành viên nhỏ nhất của xã hội, len lỏi vào từng thớ thịt, đường gân , từng mạch máu, để khống chế trói buộc người dân . 
 
Rút kiệt hết  tài nguyên của cải ,đất ,nước ... bán chia nhau !!!  Hãy vào mạng xem tài sản Lê khải Phiêu,Nông đức Mạnh ... 
 
Cho nên nhân dân ta mới nghèo khổ lam lũ đến thế! Đất nước ta mới bạc nhược ,yếu hèn đến thế !!!
 
Từ khi Hồ Chí Minh và đồng đảng Mafia nắm quyền  đến nay, nhân dân Việt Nam đã phải cõng trên lưng không phải chỉ những quan chức bù nhìn nhà nước mà còn một lũ lĩ quan chức, viên chức của đảng Mafia ăn bám !!!
 
Đúng nó là con quái vật ngàn năm chưa thấy !Muốn sống còn ,nhân dân Việt Nam chỉ còn cách phải quật chúng xuống.
Nó bắt “chủ nhân ông đất nước” của nó ,phải cung phụng  nó đủ thứ , còn phải mang ơn nó nữa !
 
 Miền Bắc trước đây cứ mở miệng  là phải nói: “cơm cụ Hồ”, “áo cụ Hồ”, “muối cụ Hồ”, bộ đội cụ Hồ, biết ơn Bác  Đảng v.v... Đồ đểu! Không có ngôn từ nào thích hợp hơn ,để mô tả bản chất điếm đàng này của nó ! 

Hơn nửa thế kỷ qua, nó hoàn toàn không bị kềm chế về mặt pháp luật và đạo đức ,mặc tình múa gậy vườn hoang. 
Hồ Chí Minh và đồng đảng của y đã gây ra không biết bao nhiêu nợ máu đối với dân tộc Việt Nam.
 
Nhất là đối với nhân dân miền Bắc. 
 
Sớm muộn họ sẽ phải trả lời trước những tội ác Trời không dung Đất không tha của họ như các Quốc gia Đông Âu ...thôi !

Đặc biệt là bọn "còn đảng, còn mình"

Đồ Giả