Bạn Đang ở đây: Văn Khang Thư Quán Văn Khố Ức Trai Đoản Văn Ức Trai Đại Hội Thứ 18 - Cựu SVSQ Trường Đại Học CTCT Đà Lạt Và Tình Tự Của Những Chàng Trai “Nguyễn Trãi”

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

Đại Hội Thứ 18 - Cựu SVSQ Trường Đại Học CTCT Đà Lạt Và Tình Tự Của Những Chàng Trai “Nguyễn Trãi”

In PDF.

Trong ba ngày22, 23 và 24 tháng 5, khi cả nước Mỹ nghỉ lễ và tổ chức Memorial Day, thì hơn 400 cựu SVSQ Trường Đại Học CTCT Đà Lạt cùng thân nhân, bằng hữu từ khắp nơi quy tụ về Little Saigon, Nam California để kỷ niệm ngày ra trường của Khóa 4 và tham dự Đại Hội 18, họp mặt tất cả huynh đệ từ khóa đầu tiên cho đến khóa cuối cùng.  Vài người đến từ Việt Nam, một số đến từ Úc, Âu châu và nhiều người đến từ các tiểu bang khác trên nước Mỹ. (Để nhận ra nhau trong tình đồng môn, họ không gọi nhau bằng cấp bậc hay chức vụ, mà trước quý danh của mỗi cựu SVSQ được kèm theo danh hiệu Nguyễn Trãi (NT) và số khóa của mình: (NT1-Nguyễn Mạnh Vỹ,  NT2- Trần Yên Hòa, NT3- Vũ Trọng Khảo, NT4- Vĩnh Thạc, NT5-Nguyễn Đình Lê, NT6- Nguyễn Ngọc Thân v.v.)

Trường Đại Học CTCT là quân trường cuối cùng của QLVNCH được thành lập vào giữa năm 1966, nhằm đào tạo những sĩ quan cán bộ CTCT mẫu mực, có đầy đủ khả năng, đức độ, để làm nòng cốt, hướng dẫn tư tưởng, tinh thần cho những đơn vị chiến đấu của hầu hết các quân binh chủng. Để đáp ứng được lời kêu gọi ‘Muốn Thắng Địch Trên Mật Trận Tư Tưởng Hãy Thi Vào Đại Học CTCT,những chàng trai trẻ đầy nhiệt huyết có bằng Tú Tài 2 trở lên đều phải qua một kỳ thi tuyển khó khăn. Đa số đang là những sinh viên ưu tú ở các trường đại học, nhiều người đã tốt nghiệp Cử  nhân, hoặc đang dạy ở các trường trung học.

Kể từ khi thành lập, trường đã thu nhận và khai giảng 6 khóa, nhưng đến ngày VNCH bị bức tử, chỉ có 4 khóa đã làm lễ tốt nghiệp. Khóa 4 gồm 199 SVSQ ra trường vào ngày 22.4.75, sau khi tất cả thầy trò đã phải đành lòng bỏ lại ngôi trường thân yêu nằm bên ngọn đồi được họ đặt tên 4648 (số KBC), trên  cao nguyên Lâm Viên – Đà Lạt. Họ quỳ xuống không phải với bộ đồ đại lễ mà với quân phục tác chiến, và cũng không phải trên Vũ Đình Trường của Trường Mẹ mà ở sân cờ của Tiểu Đoàn 30 CTCT tại Tam Hiệp Biên Hòa. Tất cả đã đưa tay lên khẳng khái một lời thề, trong tiếng đạn bom, giữa trùng vây của giặc thù, vào những giờ thứ 25 của cuộc chiến oan nghiệt. Vậy mà họ đã đua nhau tình nguyện bổ sung vào các đơn vị, binh chủng thiện chiến và nguy hiểm nhất : Nhảy Dù, TQLC, Biệt Cách Dù, Biệt Động Quân.  Chỉ được có hai ngày nghỉ phép ra trường, họ đã trình diện và cùng đơn vị quyết chiến trong tình trạng bi đát nhất, chẳng còn một tia hy vọng chiến thắng. Điều đặc biệt, ngay cả lúc còn là những SVSQ, được Bộ TTM đưa về công tác trong Chiến Dịch ‘Cải Tiến Hiệu Năng Đơn Vị’ tại các đại đội, tiểu đoàn chiến đấu thuộc 16 Tiểu Khu miền Tây  và các Sư Đoàn thuộc Quân Đoàn IV, nhiều SVSQ Khóa NT- 4 đã chứng tỏ sự uy dũng bất khuất của những người lính, những cán bộ CTCT tương lai. Tại Chiến Dịch này, đã có 4 SVSQ hy sinh và 3 SVSQ bị địch bắt, và cũng có 3 SVSQ khác rất xuất sắc, dũng cảm trong vai trò trách nhiệm của mình, đã được tuyên dương công trạng trước Quân Đội, ân thưởng Anh Dũng Bội Tinh với Nhành Dương Liễu . Một loại huy chương cao quý chỉ dành tưởng thưởng cho những quân nhân hay sĩ quan chỉ huy tạo được chiến công hiển hách.

Ra trường ‘non’ và mang lon thiếu úy chỉ vỏn vẹn có 8 ngày, nhưng với cái danh ‘CTCT’, hầu hết đã bị bọn cộng sản man rợ đày ải 5, 6 năm  trong các ngục tù, có người bị chuyển ra tận trại ‘Cổng Trời’ khắc nghiệt nhất ở vùng Việt Bắc

Chiều Thứ Bảy 23. 5. 2015, một ngày trước Đại Hội, những Nguyễn Trãi 4 đã tổ chức kỷ niệm 40 năm Ngày Ra Trường và Tưởng Niệm các đồng môn đã hy sinh tại chiến trường hay đã chết trong các trại tù CS,

Sáng Chủ Nhật 24.5.2015, tất cả cựu SVSQ toàn trường cùng gia đình và thân hữu cử hành Lễ Tưởng Niệm tại Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ, Westminster. Với toán quân quốc kỳ uy nghi trang trọng và một đoàn trống vang danh của các hâu duệ, cùng nghi thức và tiếng nhạc trầm hùng chiêu hồn tử sĩ đã làm tất cả ngậm ngùi, rơi lệ. Bao hình ảnh đổng đội, đồng môn, những chiến sĩ gục ngã hào hùng giữa chiến địa vô danh, như đang hiện ra trước mặt.

Đúng 6 giờ chiều Chủ Nhật, tại  Seafood Kingdom, một trong số nhà hàng Á châu lớn nhất Vùng Little Saigon, Đại Hội thứ 18 chính thức khai mạc trong niềm hân hoan lẫn xúc động của hơn 400 cựu SVSQ Nguyễn Trãi, cùng gia đình, bằng hữu. Có lẽ đây là một trong số các Đại Hội bề thế, trật tự, trang trọng và mang nhiều ý nghĩa nhất của một tập thể cựu SVSQ hải ngoại. Mặc dù hầu hết, trước 1975, họ đều mang những cấp bậc rất khiêm nhường so với các cựu SVSQ của những trường đào tạo sĩ quan khác, (dường như chỉ có một người duy nhất mang cấp bậc cao nhất là Thiếu tá, giữ chức vụ tiểu đoàn trưởng BB sau khi xuất ngành) và hai khóa cuối cùng chưa tốt nghiệp. Quan khách tham dự chắc chắn rất hài lòng, cảm phục, mặc dù việc tổ chức, nghi lễ vốn là một trong những sở trường của ngành CTCT.

NT3 Vũ Trọng Khảo

Người điều khiển chính  một chương trình khá qui mô hôm nay là NT3-Vũ Trọng Khảo, đã chứng tỏ đầy đủ khả năng, bản lĩnh của một sĩ quan CTCT, từng hướng dẫn tư tưởng cho đơn vị và tạo sự gắn bó với quần chúng. Anh rất đĩnh đạc trong bộ quân phục kaki vàng,  nói năng hùng hồn lưu loát trong từng lời giới thiệu, nhưng cũng rất trầm buồn xúc động khi mặc niệm đồng đội, đồng môn và đồng bào đã hy sinh, đặc biệt trong Lễ Tưởng Niệm vị Chỉ Huy Trưởng quá cố.

Trong năm 2014 vừa qua, tập thể Cựu SVSQ Trường ĐHCTCT Đà Lạt có  hai cái tang lớn:  Cựu Đại Tá  Nguyễn Quốc Quỳnh, Chỉ Huy Trưởng, qua đời ngày 13 tháng 6 tại Orlando, Florida, và Cựu Trung Tá Hoàng Minh Hòa, Văn Hóa Vụ Trưởng, mất ngày 24 tháng 8 tại Portland, Oregon – Hoa Kỳ.

Phải rất công tâm để nói một điều: Đại Tá  Nguyễn Quốc Quỳnh đã có cái diễm phúc rất lớn, có thể nói lớn nhất, trong đời binh nghiệp của Ông: làm Chỉ Huy Trưởng Trường Đại Học CTCT Đà Lạt. Nơi mà tất cả SVSQ đã xem ông như người Bố trong gia đình, và tất cả đã hành xử rất trọn vẹn nghĩa tình cái thiên chức làm ‘con’.  Tất nhiên, một phần nhờ vào đức độ, tài năng và cung cách hành xử của Đại Tá Quỳnh, từ ngày về nhận lãnh trách nhiệm cho đến khi cùng sống chêt với ‘đàn con’, đặc biệt là những ngày phải rời khỏi quân trường, bỏ lại Đà Lạt sau lưng, để di tản về Phan Rang, Hòa Đa, Phan Rí Cửa, Vũng Tàu, Tam Hiệp rồi cuối cùng là bản doanh Tiểu Đoàn 50 CTCT Sài gòn. Ông ở lại cùng với những sĩ quan cán bộ và tập thể SVSQ cho tới giờ phút cuối cùng, đã thể hiện khí khái, trách nhiệm và tấm lòng của vị chỉ huy trưởng một quân trường chuyên đào tạo những sĩ quan của trận chiến tư tưởng ‘Đem đại nghĩa để thắng hung tàn, lấy chí nhân mà thay cường bạo’. Tiếc rằng, vận nước bất hạnh, oan khiên, thời cuộc đổi thay quá bất ngờ nghiệt ngã, họ không kịp thi thố, chưa ‘đem hết sở tồn làm sở dụng’.

Tang lễ của vị cựu CHT đã được các cựu SVSQ Nguyễn Trãi tổ chức rất trang nghiêm, chu đáo. Đại diện các khóa đều có mặt để nói lời vĩnh biệt trước linh cữu của vị Thầy khả kính, và chia sẻ nỗi buồn lớn lao cùng tang quyến. Ở những nơi quá xa, không về dự tang lễ được, các hội địa phương cũng đã tổ chức tưởng niệm trong cùng thời gian. Và hôm nay, trong Đại Hội thứ 18 này, BTC cũng đã dành riêng một chương trình tưởng niệm vị CHT, ông Thầy, mà tất cả cùng gọi ông là Bố. Đại diện gia đình đến dự hôm nay là vợ chồng người em gái của cố Chỉ HuyTrưởng. Ngoài ra còn có vị sĩ quan cựu Chánh văn phòng của ông lúc trước. Nhìn bức di ảnh rất lớn của vị CHT, người Thầy kính yêu, được trịnh trọng rước lên bàn thờ dựng trên sân khấu, lung linh với bao ánh nến trên tay của các học trò Nguyễn Trãi, phu nhân và hậu duệ cung kính đứng bao quanh, mọi người hiện diện đều cảm kích trước tấm lòng của tập thể cựu SVSQ và thầm nghĩ ở một nơi nào đó, có lẽ  vị cựu CHT đang mỉm cười, ấm lòng trước nghĩa tình của đám học trò mà ông từng bảo bọc yêu thương.

Cuối cùng, trước khi bước vào phần dạ tiệc và văn nghệ, là nghi thức trao quyền chỉ huy và trách nhiệm từ anh nguyên Tổng Hội Trưởng nhiệm kỳ 17 ( NT 4 -Nguyễn Tiến Đạt) đến anh Tân Tổng Hội Trưởng của nhiệm kỳ thứ 18 ( NT3- Phạm Văn Long), người đã được tất cả đồng môn tín nhiệm bình chọn trong sinh hoạt tiền đại hội, ngày hôm trước.

Cựu Đại úy Đào Ngọc Tố, vị sĩ quan Liên Đoàn Phó LĐ/SVSQ cuối cùng của Trường có mặt hôm  nay, được mời lên. Ông đã nhận chiếc kiếm, tượng trưng cho quyền hạn và trách nhiệm từ tay vị tiền nhiệm trao cho vị Tân Tổng Hội Trưởng và chứng kiến lời tuyên thệ của anh trước tập thể đồng môn.

Người viết được may mắn có mặt hôm nay do lời mời của một người cháu, là một NT- 4 đến từ Atlanta, TB Georgia,  và một NT-1, người bạn cùng đơn vị chiến đấu ngày trước.

Đoàn Trống Thiên Ân

Người cháu, kém tôi khá nhiều tuổi. Khi tôi vào lính thì cháu đang học những năm đầu Trung học. Sau này di chuyển khắp nơi, tôi không có dịp gặp lại, nhưng được biết cháu học rất giỏi, luôn là một học sinh xuất sắc ở bậc Trung học. Một lần trên đường công tác, ghé lại Cam Ranh thăm ba cháu, đang là công chức làm việc trong Tòa Thị Chính, tôi được biết cháu đang học ở Đại Học Khoa Học Sài gòn thì tinh hình chiến tranh trở nên khốc liệt, nên đã tình nguyện vào Khóa 4 Trường ĐH.CTCT Đà Lạt. Tôi rất hãnh diện về cháu. Nhất là khi biết được Khóa 4 CTCT đã từng tạo nhiều thành tích từ khi còn là những SVSQ. Và ngay trong kỳ Đại Hội thứ 18 này, tôi có dịp biết được rất nhiều NT 4 là những nhân tài. Đặc biệt tôi gặp và có cơ hội tâm tình với một NT4 đã rất thành công trong việc giáo dục con cái. Ngoài những thành đạt trong học đường, ngoài xã hội, các cháu đã thành lập được một đoàn trống ( lấy tên Thiên Ân) khá quy mô với hơn 20 tay trống nam , nữ, rất chuyên nghiệp, từng được mời trình diễn ở nhiều nơi, vang tiếng trong Cộng đồng Người Việt ở Cali. Những màn biểu diễn trống và các vũ khúc, nhạc kịch, tối  hôm nay do các cháu phụ trách đã lôi cuốn tất cả mọi người,với những tràng pháo tay không dứt.

Người  đứng bên phải tay cầm bảng Tưởng Lệ,  là NT1 Nguyễn Mạnh Vỹ

Và người bạn NT1- Nguyễn Mạnh Vỹ của tôi cũng là một trường hợp điển hình.

Mùa hè năm 1969, Trung Đoàn 44BB  được Bộ TTM chọn làm đơn vị thí điểm cho Kế Hoạch Chân Trời Mới của Quân Đoàn II/Vùng 2 Chiến Thuật. Một kế hoạch qui mô nhằm củng cố và phát triển mọi mặt để đưa Trung Đoàn trở thành một trong những đơn vị hùng mạnh, thiện chiến  của QLVNCH, làm mẫu mực cho các đơn vị khác, hầu đáp ứng tình hình chiến tranh ngày một leo thang, với việc Cộng Sản BắcViệt ào ạt đưa đại quân xâm nhập Nam Việt Nam qua đường mòn Hồ Chí Minh, khi nhìn thấy dấu hiệu Hoa Kỳ bỏ rơi đồng minh VNCH, sau chiêu bài Việt Nam Hóa Chiến Tranh.

    Để hỗ trợ cho việc thưc thi kế hoạch này, Tổng Cục CTCT ưu tiên cung cấp cho Trung Đoàn những cán bộ CTCT ưu tú, đặc biệt ở cấp đại đội phó. Ngày 16/6/69, Trung Đoàn tiếp nhận 12 tân khoa Khóa 1 của Trường Đại Học CTCT Đà Lạt. Thiếu úy Nguyễn Mạnh Vỹ là một trong mười hai chàng trai tuấn tú từ  Đà Lạt khăn gói về đây trình diện. Đại đơn vị chúng tôi đã đón tiếp những chàng “Nguyễn Trãi 1” này với niềm vui đặc biệt, hy vọng sẽ có luồng gió mới trong sinh hoạt hầu mang lại những thành quả tốt đẹp.

    Kết thúc sau tám tháng thực thi Kế Hoạch, Trung Đoàn 44 đã được Bộ TTM trao giải NHẤT trong toàn  QLVNCH. Một buổi lễ tuyên dương được tổ chức trọng thể tại bản doanh Trung Đoàn với sự hiện diện của Trung Tướng Trần Văn Trung, TCT/TC/CTCT, Trung Tướng Đồng Văn Khuyên TMT Liên Quân kiêm TCT/TC/TV, Trung Tướng Ngô Du, TL/QĐII&V2CT, Chuẩn Tường Võ Văn Cảnh TL/SĐ23BB/Khu 23CT, các Tiểu Khu Trưởng trong Vùng 2, cùng rất nhiều sĩ quan cao cấp, đại diện các Sư Đoàn, Binh Chủng bạn, các Phòng Sở thuộc Bộ TTM và các đơn vị Yểm Trợ.

Điều quan trọng hơn, Trung Đoàn đã liên tiếp tạo nhiều chiến thắng thật lẫy lừng. Thành tích vang dội nhất là đã đánh thắng Sư Đoàn Điện Biên 320 ( còn mang danh là Sư Đoàn Thép) của CSBV trong mùa hè 1972, sau khi đại đơn vị cộng quân này vừa chiếm được Dakto,Tân Cảnh, tràn xuống Kontum trong ý đồ chiếm thành phố này làm bàn đạp tiến xuống đồng bằng. Chính chiến thắng này đã giữ vững được Cao nguyên, và giúp Sư Đoàn 23 BB trở thành đơn vị xuất sắc nhất của QLVNCH trong Mùa Hè Đỏ Lửa 1972, theo bản xếp hạng của Bộ TTM.

    Sự lớn mạnh và tạo những chiến thắng hiển hách của một đơn vị là công trạng chung của tất cả mọi quân nhân các cấp, nhưng trong đó nhất định phải có sự đóng góp không nhỏ của những chàng trai Nguyễn Trãi 1, luôn có mặt trên trận mạc, để dẫn dắt tinh thần, thổi luồng sinh khí tạo sức mạnh quyết định cho đơn vị.

Sau khi các Nguyễn Trãi1 thăng cấp trung úy một thời gian, đúng vào lúc hai quân chủng Hải và Không quân bành trướng theo kế hoach ‘Việt Nam Hóa Chiến Tranh’, và một phần không thích hợp với vai trò đại đội phó, bởi có một số đại đội trưởng mang cùng cấp bậc nhưng kém thêm niên hơn, tạo khó khăn cho việc chỉ huy, nên đã được TC.CTCT can thiệp cho một số lớn được thuyên chuyển về các quân chủng Hải, Không Quân, vài người được về phục vụ tại các Khối CTCT của Sư Đoàn, Quân Đoàn.

Trung úy Nguyễn Mạnh Vỹ là một trong hai NT1 đã ở lại cùng sống chết với đơn vị, tiếp tục có mặt tại chiến trường, trong thời gian cuộc chiến trở nên khốc liệt nhất. Đa số sĩ quan trong đơn vị đều biết nhạc mẫu của Vỹ là Đại Tá Trần Cẩm Hương, Trưởng Đoàn ( CHT) Nữ Quân Nhân. Với cương vị đó, chỉ cần một lời nói, Bà có thể đưa Vỹ về bất cứ đơn vị nào Vỹ muốn. Nhưng anh đã xin ở lại với đơn vị, đang từng ngày nằm trong khói lửa. Mãi đến gần cuối năm 1973, khi đa số những bạn bè thân quen trong đơn vị đã lần lượt hy sinh, nhìn quanh đều là những sĩ quan mới. Vỹ chạnh lòng, không muốn phải nhìn thấy bóng dáng những anh em đồng đội thân thiết một thời mờ dần trên chiến địa, nên xin thuyên chuyển về Trường Mẹ để làm cán bộ hướng dẫn các khóa đàn em. Trong Trung Đoàn từ các cấp chỉ huy cho đến binh sĩ, tất cả đều dành cho Vỹ lòng quí mến và ngưỡng mộ.

Hôm nay, ngồi giữa những cựu SVSQ Nguyễn Trãi, tôi hình dung mới ngày nào họ còn là những chàng trai trẻ oai phong, phảng phất chút dáng dấp trí thức nghệ sĩ, mà hào khí vẫn ngút trời; giờ thì hầu hết đã già, tóc ai cũng bạc, họ đến đây từ khắp bốn phương trời lưu lạc, và cũng có những người vì hoàn cảnh khó khăn hay sức cùng lực kiệt mà không đến được, tôi bỗng chạnh lòng, nhớ lại một bài thơ của Ức Trai tiên sinh. Ngài đã hạ bút như là một tiên tri, nhìn thấy trước cái cảnh chia ly tan tác của các “ hậu duệ” của Ngài sau gần 600 năm:

KÝ HỮU
 
Loạn hậu thân bằng lạc diệp không
Thiên biên thư tín đoạn thu hồng
Cố viên qui mộng tam canh vũ
Lữ xá ngâm hoài tứ bích cung
Đỗ Lão hà tằng vong Vị Bắc
Quản Ninh do tự khách Liêu Đông

Thành trung cố cựu như tương vấn
Vị đạo thiên nhai nhậm chuyển bồng

Tạm dịch (của Vũ Mạnh Cung)

 

GỞI BẠN

Sau biến loạn bạn bè như lá rụng
Tin cuối trời vắng tựa én tàn thu
Mưa ba canh lại mộng tới vườn xưa

Lầu bốn vách nhớ thơ ngoài quán trọ
Như Đỗ Phủ nào dễ quên Vị Bắc
Hay Quản Ninh là khách chốn Liêu Đông
Giả trong thành ai bạn cũ hỏi thăm
Xin nhắn nói, cỏ may miền xa thẳm .

   Nguyễn Trãi không những là một tướng tài trên chiến trường, một chính trị gia lỗi lạc, mà còn một văn thi sĩ nổi tiếng trong văn học sử nước nhà, Ngài còn là nhân vật lớn nhất của thời đại nhà Lê, vì đã vận dụng tư tưởng “trọng dân, thương dân, yên dân” mà xây dựng nền móng tư tưởng cho cả triều đại này suốt một thế kỷ (từ 1428 đến 1527). Nhưng rồi năm 1442, ở tuổi 63, Ngài đã phải bất ngờ nhận một cái chết đầy oan khiên uất ức với bản án “Lệ Chi Viên”. Mãi đến năm 1464 nhờ vua Lê Thánh Tông  xét lại, Nguyễn Trãi mới được khôi phục nguyên hàm và được truy tặng “Ức Trai Tâm Thượng Quang Khuê Tảo”

   Hơn 530 năm sau, những Nguyễn Trãi hậu duệ của Ngài cũng bất ngờ đớn đau vất cung bẻ kiếm, bị tan tác, tù đày oan nghiệt. Chắc chắn rồi cũng sẽ có một ngày danh dự của họ sẽ được phục hồi. Tên tuổi những chàng trai Nguyễn Trãi cũng sẽ được ghi lại đậm nét trong một trang nào đó của bộ quân sử nước nhà.

Viết tại Little Saigon, ngày 25.5.2015

Phạm Tín An Ninh