Bạn Đang ở đây: Văn Khang Thư Quán Văn Khố Ức Trai Vườn Thơ Ức Trai CÒN NHỮNG NĂM THÁNG QUA?

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

CÒN NHỮNG NĂM THÁNG QUA?

In PDF.

 



 



Ta phải là ta đấy phải không?
Là chàng trai trẻ đáp Non Sông?
Ra đi giữa lúc mùa ly loạn,
Máu lửa ngút trời,Tết Mậu Thân !
 
Ký ức ngày xưa vẫn trong ta:
Ta đi, em tiễn mắt lệ nhòa!
Ta nghe hơi lạnh trong lòng đất,
Sỏi đá gập ghềnh dưới chân ta!
 
Ta phải là ta đấy phải không?
Chàng trai tập tễnh học tiến công?
Quang Trung nắng cháy, mồ hôi đổ,
Bước chạy dập vồn, bụi ngất xông!
 
Ký ức ngày xưa vẫn trong ta:
Dạ hành trên những đoạn đường xa,
Dế kêu ta ngỡ lời em nhủ,
Gắng sức tập tành, máu bớt ra (1)!




Ta phải là ta đấy phải không?
Là chàng trai trẻ ở “Đồi Thông (*)”
Hai năm tu luyện cùng sương gió,
Xuống núi, một ngày tiết lập Đông (2)!



Ký ức ngày xưa vẫn trong ta:
Ngày đầu ra phép, chiếc Alpha!
Thấy em đánh rớt trang giấy vở,
Ta nhặt trao em, “Bướm gặp Hoa”!



Ký ức ngày xưa vẫn đậm đà,
Tình em còn đọng mãi trong ta!
Dấu chân kỷ niệm, con dốc nhỏ
dẫn bước đi về, ta bên ta !



Ta phải là ta đấy phải không?
Là ta trong trận chiến cuồng phong?
Mũi giầy xẻ nát Vùng Sông Núi (3),
Mắt đỏ đêm chờ địch tấn công!



Ký ức ngày xưa vẫn còn đây,
Chiến trường khốc liệt khắp Đông Tây:
Dakto, Xuân Lộc tanh mùi máu,
Đồng Tháp, U Minh đỉa muỗi dày!



Ta có lo gì cho thân ta,
Chỉ mong Đất Nước hết can qua,
Muôn dân no ấm, đời hạnh phúc,
Ta trở về quê, ta với ta!
 
Ta phải là ta đấy phải không?
Là chàng trai trẻ vướng Cùm Gông?
Sáu năm làm kiếp thân trâu ngựa,
Tội?- Chỉ một lòng với Núi Sông!



Ký ức ngày xưa vẫn đậm in,
Lũ người khát máu, không trái tim!
Bao nhiêu bạn ngã trong tù ngục,
Thân thể ta bầm, vết đòn in!



Ta nào than khóc trách gì ai!
Đã trót sinh ra “Kiếp làm trai”
Gia đình, Tổ quốc hai vai nặng,
Nợ Nước, tình Nhà phải vẹn hai!



Ta phải là ta đấy phải không?
Người tù vừa thả, tay trắng không?
Ngày rông khắp phố, lo cơm áo,
Tối ngủ vỉa hè, góc balcon (4)!



Ký ức ngày xưa vẫn trong ta:
Gặp em, ta lúc cảnh không nhà!
Thương ta, năm tháng em chờ đợi,
Em đón ta về với mẹ cha!



Từ ấy đời ta thôi đắng cay,
“Thiên Đường Hạnh Phúc”vương đôi tay!
Đơn sơ, cuộc sống tuy rau muối,
Tình vẫn mặn nồng, ta đắm say!
 
Ta phải là ta đấy phải không?
Là ta giữa lúc lệ lưng tròng?
Ra đi mẹ tiễn vin tay áo,
Ta hứa sẽ về trong nắng trong (5)!



Ký ức ngày xưa vẫn ngậm ngùi,
Mắt buồn, mẹ cứ gượng làm vui,
Môi cười héo hắt, trời ly biệt,
Phút cuối, ngơ hồn ta bước đi!



Ta phải là ta đấy phải không?
Là người ngơ ngác trước non sông?
Non sông đất Mỹ đầy xa lạ,
Lạc bước quê người buổi chiều Đông (6)!



Ký ức ngày xưa vẫn đậm ghi,
Tay bồng tay bế đến County,
Applied xin chút ơn mưa móc,
Của kẻ đã từng bỏ ta đi!



Ta vẫn là ta năm tháng qua?
Hay là đã đổi thịt thay da?
Quên tình Chiến hữu, quên Nòi giống?
Quên kẻ thù chung của Quốc gia?
 
Ta mong ta vẫn là ta
Dẫu cho nhân thế trên đà suy vi
Bạc tiền cộng lẫn Sân si
Tính người Nguyên thủy biến đi mất rồi
Dẫu còn mình,  kẻ đơn côi
Chợ đời đốt đuốc, đâu người chính nhân?!



NT2 Lê Như Phò




Chú Thích:
(*) Trường Đại học ChiếnTranh Chính Trị/Đà Lạt
(1) Thao trường đổ mồ hôi, chiến trường bớt đổ máu
(2) Cả hai nghĩa đen và bóng ( Đất Nước u ám)
(3) Vùng Chiến thuật của Đất Nước
(4) Không hộ khẩu, không dám ngủ ở trong nhà
(5) Trong vinh quang
(6) Tuổi già