Bạn Đang ở đây: Văn Khang Thư Quán Văn Khố Ức Trai Đoản Văn Ức Trai Cờ Vàng, Cờ Máu.

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

Cờ Vàng, Cờ Máu.

In PDF.

Cờ máu trong nhà thờ MỸ.

Năm 1945, hơn 6 triệu dân Do Thái, bị Hitler sát hại trong các lò hơi ngạt. Ngày nay đố ai dám chưng  một tấm ảnh của tên đồ tể Hitler trong cộng đồng những người Do thái.

30 năm dài đằng đẵng, bắc quân vác ngọn cờ máu, tuân lệnh quan thầy cộng sản Liên Sô, Tàu  ngu dại xua quân  phá  nát miền Nam  Việt Nam. Chúng chai lỳ, giết chóc, hãm hại, gây biết  bao  cảnh điêu linh, oán  thù nghiệt ngã khôn nguôi  cho cả một dân tộc.

Có đêm dài  trên đất khách quê người, trong cơn ác mộng  thấy mình đang bình yên dạo chơi trên bờ biển bỗng nhao nhao lên một bầy  quỷ dữ  tay cầm lá cờ đỏ máu, có cả búa liềm, rượt chạy sát đít, có cả tiếng súng AK nổ loạn xạ bên trời, giật mình thức giấc, trán vã mồ hôi, cả người  mệt lử. Thỉnh thoảng nhìn thấy cờ máu xuất hiện đâu đó  trong báo chí, trên internet… thần trí của mình bỗng dưng tối tăm, đôi  mắt khổ đau sụp tối mù lòa.

Ấy thế mà ngay trên đất Mỹ này, vào một ngày Chúa Nhật cuối thu 1998, tôi bước vào một ngôi nhà thờ của người Mỹ, tọa lạc ở vùng  SE Portland Oregon để tham dự   một buổi thờ phượng hằng tuần tiếp theo dành cho tín hữu người Mỹ gốcViệt. Ngay trước mặt tôi là một lá cờ máu to tướng có mặt trong những lá cờ nhiều nước trên thế giới,  treo ngang sảnh đường. Qua bao năm, tôi không thể nào quên được tiếng khóc và hình ảnh vật vã của một nữ tín hữu trong nhà thờ có mặt hôm đó. Bà  là vợ của môt sĩ quan đã chết bệnh trong ngục tù cộng sản tại bắc Việt Nam. Ngay hàng ghế chót, bà vừa khóc vừa than, như  trách móc cả Thượng Đế:

-Chúa ơi! Sao còn có lá cờ Việt cộng gì  ở đây nữa. Những kẻ ác vô thần vô thánh này cũng có mặt ở chốn linh thiêng này sao?

Chưa gặp Mục Sư quản nhiệm nhà thờ ở đây thì một thanh niên người Mỹ bước vào. Nhìn thấy quang cảnh trên, anh lân la hỏi chuyện.Chừng như đã thấu rõ được nỗi thống khổ của người phụ nữ Việt đáng thương anh ta cho biết những lá cờ đã được tín hữu Mỹ treo sẵn trong một buổi lễ cầu nguyện chung cho các nước.  Sau đó anh tự tay  bắt ghế leo lên giật lá cờ kia xuống và ném vào góc nhà thờ rồi lặng lẽ đi ra ngoài giữa sự ngỡ ngàng của đám đông.

Nhiều năm đã qua, trong chốn thờ phượng này chỉ còn thấy lá cờ Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ được trang trọng đặt trên giá  gỗ sát vách tường ngay phía sau  bục giảng.

Một lần khác, đậm màu hoang dã hơn, cả miền đất Cali  sục sôi vụ Trần Trường. Đang   sung sướng trong chăn êm nệm ấm bỗng có một ngày  y như bị  ma xui quỉ giục, dỡ chứng  khùng điên chọc giận cộng đồng tỵ nạn cộng sản Việt Nam bằng cách treo cờ máu và hình ông già râu, ngay trong tiệm bán băng nhạc của y. Sống  trong đất nước thượng tôn pháp luật, sau mấy tuần lễ biểu tình đấu tranh của trên chục ngàn người  Việt tỵ nạn, lá cờ và hình ảnh kia đã bị gỡ bỏ.  Y bị buộc dẹp tiệm vì chuyên sang băng lậu làm ăn phi pháp. Vào thời gian đó, trong một buổi tối Chúa Nhật, tôi đưa vợ con đến một ngôi nhà thờ ở đường 57 NE Portland. Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt tôi, đó là đám đông  người lớn tuổi đang đứng lố nhố chung quanh một chiếc bàn tròn nhỏ, đặt ngay ở góc phía trái bên trong nhà thờ. Thấy cảnh khác lạ, tôi cũng bước tới, ghé mắt vào xem. Không có gì ghê gớm lắm, ngoại trừ một chiếc bình nhỏ ai đó đã  đặt ngay giữa bàn. Bên trên có cắm một chùm lá cờ nhỏ của các nước, cỡ bằng bàn tay em bé. Nếu chỉ có vậy thì đâu có gì làm mọi người xôn xao. Một em bé trai, khoảng trên 10 tuổi, tôi đoán là con cháu của một  HO hay  gia đình vượt biên  nào đó, nhìn tôi  đăm đăm với vẻ mặt  hốt hoảng, cúi đầu  nói nhỏ cho tôi vừa đủ nghe::

- Cờ… Việt cộng… trên bàn đó chú.

Chưa hết ngỡ ngàng, tôi lại thật sự tá hỏa  khi nghe có  tiếng của một người đàn ông  đang đứng đằng sau:

-  Ăn thua gì, ở Cali người ta cho treo cờ đó… rồi đó…

Chưa hết ngạc nhiên, một thanh niên con của một vị mục sư khá nổi tiếng ở Portland trong mọi công tác từ thiện giúp đở những người tín hữu khốn khó tại Việt Nam nhìn tôi rồi hỏi thật to như cho mọi người cùng nghe:

-  Chú có vẻ ngạc nhiên? Cũng bình thường thôi, như bao lá cờ của nhiều nước trên thế giới ... người Mỹ coi đó là lá cờ Việt Nam.

Và như sợ tôi không hiểu gì về ý nghĩa những lời vừa nói, người thanh niên này nhìn thẳng vào mặt tôi và “ lên lớp” :

-  Muốn có một lá cờ được mọi người chấp nhận, lá cờ đó phải tượng trưng cho một đất nước có chủ quyền đất đai, biển cả, có dân và trên hết phải có một chính quyền…

Thêm một lần nữa, tôi muốn té ngửa, tự dưng thấy hụt hơi như người đang bơi, bị dòng nước xoáy cuốn phăng đi. Nhưng trong chớp mắt, tôi chụp lấy lá cờ kia, trao cho người thanh niên nọ, với đôi lời ngắn gọn:

-  Phải, cháu nói quá là hay… xin cháu giữ cái này và về Việt Nam ngay sống với nó đi…

Không biết người trẻ tuổi quá sức khôn lanh kia có nghe rõ lời tôi nói hay không, nhưng tôi thấy anh chàng vội vã quay lưng biến mất trong đám đông giữa lúc có tiếng gọi mời mọi người bước vào nhà thờ vì đã tới giờ thờ phượng.

Buổi lễ tan. Tôi bước ra ngoài. Chiếc bàn tròn với hủ đựng cờ đã được dẹp đi từ lúc nào.

Sau này, không biết vị nào  bị tà ma ám ảnh đã quá cao hứng ra tay  phù phép gây  chuyện “nhạy cảm”  và cũng chẳng biết ai  đã đơn phương âm thầm  lặng lẽ  hô biến cho chiếc bàn kia vút cánh bay xa. Chỉ tội nghiệp cho góc nhà thờ lâu nay vẫn hoài bỏ trống, còn những người sợ chuyện xưa tái diễn, mỗi lần bước vào bên trong  đều liếc mắt  nhìn xem có gì lạ không.

Tôi chưa được một dịp gặp gỡ người thanh niên nọ để  nói về nỗi  đớn đau tận cùng của những người Việt tỵ nạn đang bình yên sống trên đất Mỹ, nếu một hôm tình cờ nhìn thấy di vật của những gì mà một thời đã làm tan nát gia đình và đất nước mà  họ  phải trực tiếp gánh chịu. Tôi biết rất rõ gia đình của người thanh niên kia cũng có người từng là nạn nhân của bọn Việt cộng dữ dằn chuyên xử dụng dao găm và mã tấu. Tôi cũng muốn xin với anh và gia đình  hãy dành chút thì giờ quý báu, cho dù trong chỗ riêng tư , cầu mong ơn trên    cứu vớt quê hương mau thoát khỏi ách thống  trị của những kẻ vô thần ngày đêm báng bổ Thánh Chúa. Họ đang làm tất cả mọi điều đề dành lấy  bả vinh hoa, phú quý cho bản thân, gia đình, phe phái. Chắc chắn khi lớn mạnh đủ, họ cũng chẳng bao giờ để yên cho mọi người được sống an lành.

Vài năm sau đó , trong một lần đến phi trường Portland đón người nhà từ Việt Nam qua Mỹ định cư. Chợt tôi nhìn thấy bà chị ruột trịnh trọng xoay ngang người, lễ phép lên tiếng với một người đang đi trong đám đông:

 -Xin chào Mục Sư ạ.

Tôi kịp nhận ra, chàng thanh niên vận âu phục lịch lãm kia  là người đã một lần  nhắc cho tôi biết làm sao để có một  lá cờ . Nghe đâu, gia đình đã rước giới chức trong đạo từ Việt Nam sang, phong thánh chức cho. Và hiện nay, vị mục sư trẻ đang  có cơ sở làm ăn lớn tại thành phố mang tên “bác” với hảo ý là tạo thêm  việc làm tốt cho những  tín hữu nghèo, và cũng đóng góp tích cực vào việc mở mang nước Chúa trên “quê hương Việt Nam thân yêu đời đời bền vững của chúng ta”.

Cờ Vàng trong trại tù cộng sản.

Sau hơn  5 năm nếm đủ muôn vàn đói khổ trong các trại giam trên đất bắc; đúng như lời của một viên thượng úy Việt cộng, giọng Thanh Nghệ Tỉnh, trong đêm tống biệt chúng tôi lên những chiếc tàu ở bến Tân Cảng Sài gòn, đã dõng dạc tuyên bố trước đám bại quân miền Nam:

-   Đêm nay chúng tôi sẽ đưa các anh đến một vùng đất chết, hơn bốn ngàn năm chưa có dấu chân người…

Một câu nói  mới nghe qua, êm ái  và lãng mạn như mấy vần thơ tình  của Xuân Diệu nhưng dễ xé nát tâm can của những người tù  thất trận. Nhưng anh bạn tù, một sĩ quan CTCT ngồi sau lưng tôi, cười khẩy:

- Tụi mình sắp được chu du miền bắc XHCN, gần trung ương đảng, thật là một vinh hạnh lớn lao….mà sao ở đó mấy ngàn năm chưa có dấu chân người… chắc toàn là dấu chân vượn…

Cám ơn Thiên Chúa chí nhân, chí ái, dầu nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại, thì thời gian vẫn cứ vùn vụt trôi qua. Chúng tôi vẫn còn đây, trong tay yêu thương quan phòng của Ngài dầu phải trải qua những ngày dở sống dở chết trong địa ngục trần gian đói khát, nhục nhằn, tơi tả… Vào một ngày đẹp trời, tù nhân sống sót lại hết sức “hồ hởi”được  di chuyển vào Nam trên những toa xe lửa cũ kỹ với đôi tay nằm gọn trong những chiếc còng sắt lạnh lùng. Ở trại Hàm Tân Thuận Hải được vài tháng; một buổi chiều kia, đang ngồi trên sạp gỗ , ăn chiều với vài người bạn, chợt ai nấy ngước nhìn ra phía cửa lớn đầu nhà, một tên công an xách súng AK, xông vào, theo sau là một trang thanh niên, người cao lênh khênh trên đôi nạn gỗ. Mặt mày xanh mướt như tàu lá chuối.

Viên công an múa tay múa chân, miệng mồm quát tháo om sòm:

-  Vào nhanh nên !   Vào nhanh nên !

Chỉ tay vào góc nhà giam phía gần cầu tiêu, hắn ra lệnh:

-  Vào đó mà lằm…

Người tù trẻ , khoảng 19 , 20 tuổi, không thèm nhìn viên công an, thoáng chốc quay lại , trên khuông mặt khả ái điểm một nụ cười tự tin, vừa gật  đầu lễ phép chào anh em tù đang chăm chú nhìn theo mình với ánh mắt đầy lo âu.

Ngay tối hôm đó, chúng tôi, những người tù trẻ tuổi thay nhau đến chuyện trò thăm viếng, chia từng cục kẹo, miếng đường cho người bạn tù mới. Mau chóng chúng tôi được biết về Khanh,  mặc dù tuổi đời chưa tới đôi mươi nhưng xứng danh là một tay quả cảm  khí phách anh  hùng. Khanh đã gia nhập Mặt Trận Phục Quốc. Quyết không đội trời chung với bắc quân.  Chính Khanh là người lần đầu tiên đã làm chúng tôi ứa lệ khi nghe em hát  bài ca “Sài gòn ơi ! tôi đã mất người trong cuộc đời….”  Mà mất Sài Gòn có nghĩa là mất nước. Mất nước là mất tất cả : nhà cửa, đất đai, gia đình, vợ con, sự nghiệp , tương lai kể cả tánh mạng, có lắm kẻ đã đánh mất luôn cả linh hồn của mình. Trong một lần đụng độ với bắc  quân tại núi Trà Cú, Khanh bị bắt biệt giam gần cả năm trời. Sau này được cho ra ngoài. Nhân một chuyến cùng bạn bè phá rẫy trồng khoai; vừa tới bìa rừng, Khanh bất ngờ gặp mấy tên  bộ đội ngồi lố nhố bên bờ suối, giặc quần áo . Khanh kể lại rằng, vừa khi thấy một thằng bộ đội lùn tẹt, mập ú mặc chiếc quần cụt màu vàng, sọc đỏ, Khanh không thể nào tin vào đôi mắt mình. Giọng khanh nghẹn ngào, tức tưởi, cay đắng như đang khóc dỡ :

-  Anh ơi!  rõ ràng thằng bộ đội này  mặc chiếc quần đùi may từ lá cờ quốc gia … lá cờ của chánh nghĩa, của tổ quốc Việt Nam… xúc phạm đến thế là cùng… tự dưng tim em thắt lại, mắt em hoa lên… trong phút chốc, máu trong người em như sôi lên sùng sục….không còn kềm chế được đôi chân, bất kể sống chết, em bỏ hàng, chạy xông vào chỗ thằng bộ đội đang ngồi… xui cho em, vừa mới định nhá cuốc lên đập vào đầu thằng bộ đội khốn nạn kia, một thằng bộ đội khác vừa từ trong lùm cây bước ra, thấy có biến, hắn la to lên…phản động ! phản động ! … thằng nọ nhào ngay xuống đất…tên vệ binh đi sau cùng lao tới, lên đạn rớp rớp định bắn vào đầu em nhưng lại thôi…nó cùng đồng bọn hùng hổ trói em lại, đánh đập em bằng báng súng, bằng tay chân, đòn vọt, chữi bới tục tằn vô cùng dã man…em một mực khai là chỉ vào xin miếng nước….chúng không tin những lời em nói, cứ thế hè nhau đánh hội đồng cho đến khi em mê man bất tỉnh.. nửa đêm tỉnh dậy, áo quần bê bết máu me, thân xác đau nhức rã rời, tay chân vẫn bị trói gô, thả nằm dưới đất lạnh  trong một túp lều hoang….sau đó là suốt một năm, bị biệt giam, đôi chân bị gông trong cùm sắt, đêm đêm ngủ với chuột với gián, với muổi, rệp… ngày ngày vô cùng đói khát, không thấy màu xanh  cỏ cây, chẳng  thấy  trăng sao, ánh  nắng mặt trời…đừng nói chi đến chuyện mong được gặp lại cha mẹ chị em, bạn bè … thương nhớ sau bao năm xa cách…..

Ngừng lại một chút để lấy hơi rồi Khanh mĩm cười nói tiếp:

- May mà em chưa có người yêu….nếu không… tội nghiệp cho người ta  biết mấy…..

Tôi nghĩ chắc là Khanh nói thế cho vui để tự an ủi lòng mình…Ngồi lặng yên nghe Khanh kể chuyện, tôi nuốt vào trong tâm từng lời chứng sống. Nhìn khuôn mặt gầy, đẹp thanh tú của người thanh niên miền Nam vì đâu mà phải hứng chịu quá nhiều đau thương bi lụy, tôi quên mất chính mình cũng đang là một tù nhân trong chế độ bạo tàn mà lần đầu tiên nước mắt tôi chảy quanh, lòng xót xa đứt từng đoạn ruột.

Rõ ràng sau đó, tiếng lành đồn gần, tiếng dữ đồn xa, chẳng còn ai thấy một tên bộ đội nào dám ngang nhiên mặc chiếc   quần cụt màu vàng thiêng liêng để dễ dàng bị lãnh cái chết bất thần kia. Gần Tết năm đó, tôi được phóng thích. Nhiều năm sau, nghe nói Khanh vẫn còn hứng chịu đòn thù  trong  các trại giam. Một tù nhân từng là vị sĩ quan quân báo, vì thương và mến phục, đã  nhận Khanh làm con nuôi. Sau này trở về, cùng với gia đình  qua được tới Pháp, ông vẫn đều đặng gửi quà cáp, tiền bạc cho gia đình nuôi Khanh...

Từ ngày đến Mỹ, tôi không còn biết tin tức gì về Khanh mà ngày nào tôi hãnh diện coi như một thằng đàn em thân tín. Cho dầu Khanh chưa một ngày được trui luyện trong chốn quân trường. Chưa hề nghe câu hát “Thao trường đổ mồ hôi, chiến trường bớt đổ máu…cố lên!…cố lên!…anh em ơi!” Nhưng tiếng gọi của hồn thiêng sông núi vẫn âm vang trong lòng những người con yêu của tổ quốc, thà chết vinh hơn sống nhục trước cảnh quốc phá gia vong… Cầu cho  một ngày quê hương  lại thắm tươi dưới màu cờ vàng  tung bay phấp phới; dân chúng cả ba miền Trung- Nam- Bắc được  sống lại những ngày tự do hạnh phúc như miền Nam đã có trước  năm 1975. Và chắc chắn, ngày đó sẽ đến mau vì vẫn còn  biết bao người con yêu của tổ quốc Việt Nam đang ngày đêm  can đảm quyết tranh đấu cho một Việt Nam tự do , bất chấp  ngục tù và xích xiềng…

 

TÂM NGUYÊN