Bạn Đang ở đây: Văn Khang Thư Quán Chuyện Dài XHCN Chuyện có thật về Quốc Tịch Việt Nam:

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

Chuyện có thật về Quốc Tịch Việt Nam:

In PDF.



Gửi các bạn một câu chuyện có thật của ông bạn tôi về việc từ bỏ Quốc Tịch Việt Nam.

 

Cách đây 6, 7 năm (2006) tôi đã TỪ BỎ quốc tịch Việt Nam (dĩ nhiên là Việt Nam cộng sản chứ không phải Việt Nam Cộng Hoà). Tìm mãi mới biết ĐƠN XIN THÔI QUỐC TỊCH VIÊT NAM ở Vietnam consulate (lúc đó ở San Francisco, Los Angeles, Washington DC nhưng bây giờ muốn có đơn này thì phải vào website của Bộ Nội Vụ).



Tôi gọi điện thoại vào VN consulate in SF nhiều lần nhưng không ai trả lời. Lần sau cùng, bực quá nên nhắn vào máy : "Các anh là những thằng vừa hèn vừa vô trách nhiệm" thì mấy tiếng sau một cô nhân viên hồi đáp: "Xin lỗi vì máy fax cuả chúng tôi bị hỏng từ ... mấy tháng nay!!!"



Sau đó cô fax mẫu đơn cho tôi Đại khái đơn "Kính gửi Chủ Tịch nước CHXHCNVN" chi tiết không khác gì mấy so với bản tự khai lý lịch ba đời trong trại cải tạo "Họ và tên, bí danh, ngày tháng năm sinh, nơi sinh, tên cha, tên mẹ, năm ra khỏi VN v...v" Nhưng điều khoản làm mất thì giờ nhất là: LÝ DO XIN THÔI QUỐC TỊCH VN.



- Lần thứ nhất tôi ghi "Vì không thấy cần thiết nữa". Đơn đã bị bác với lý do:"Câu trả lời không rõ ràng"



- Lần thứ hai tôi ghi : "Tôi và cả gia đình đều mang quốc tịch Mỹ, nên không muốn mang quốc tịch cuả một nước cộng sản,có thể ảnh hưởng tới tương lai con cháu". Câu trả lời : "Không chấp nhận vì lý do mang tính thách thức". Các bạn cũng nên biết là mỗi lần nộp đơn như vậy, phải trả 40 dollars tiền thị thực chữ ký cho Lãnh Sự Quán và tốn rất nhiều thì giờ thư từ qua lại.



- Lần thứ ba, sau khi tốn 120 dollars, và lần này, ở khoản "Lý do xin thôi quốc tịch VN" gửi chủ tịch nước CHXHCNVN, tôi đã ghi rất rõ ràng: "ÔNG ĐÉO THÍCH NỮA" (thành thật xin lỗi nếu làm ... bẩn tai các bạn). Thật may mắn, lý do này lại được "chấp thuận" và chủ tịch nước đã ký tên, đóng dấu đàng hoàng giấy chứng nhận tôi không còn quốc tịch Việt Nam.



Thật đúng tác phong cuả việt cộng, "nhẹ không ưa chỉ ưa nặng" (như con lừa vậy) nên đã biến tôi thành một người lỗ mãng nhất thế giới khi viết thư cho chủ tịch một nước !!!



Năm 2010 tôi về Việt Nam, vừa đưa passport thì anh chàng công an nói ngay: "Này, tuy anh không còn quốc tịch việt nam, nhưng nếu có việc gì, chúng tôi sẽ xử anh như một người việt nam đấy nhé"...

 

Thân
NHH