Bạn Đang ở đây: Thông Báo Phân ưu Phân Ưu cùng tang quyến NT2 Nguyễn Văn Luật

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

Phân Ưu cùng tang quyến NT2 Nguyễn Văn Luật

In PDF.

 



Cùng Các Bạn,
Thật xúc động khi nghe tin Nguyễn văn Luật đã từ bỏ gia đình ,bạn bè vĩnh viễn ra đi.Khóa 2 chúng ta tất cả đều cảm mến Luật qua vai trò đại diện K2 tại Việt nam. Lúc nào cũng năng nổ nhiệt tình đầy thiện chí, về VN chúng ta chỉ ới một tiếng là Luật có mặt cùng với bạn bè.Nhớ kỷ niệm với Luật trên căn gác hẹp ở đường Phạm văn Hai. Cầu xin Linh Hồn bạn yên nghỉ nơi cỏi vĩnh hằng.

PS gửi đến Các Bạn một số hình ảnh cùng với Luật và vợ chồng Trần Yên Hòa năm 2009 tại Sài gòn

Vang Hoang


Tưởng nhớ Luật đẩu khe.

Mới ăn nhậu với nhau năm trước đây  tại bờ sông bên cầu Bình Lợi, thế mà bây giờ đã nghe tin Luật đầu khe từ giã cuộc chơi. Thế mới biết đoạn cuối của cuộc đời chúng ta sao gần quá.

Như tất cả các bạn bè trên đồi 4648 năm xưa, tôi muốn viết đôi hàng để tưởng nhớ người bạn vừa nằm xuống, đó là những kỷ niệm của tôi với Luật thửơ còn ở trong trường cũng như ngoài chiến trận.

Giờ này thì mấy bạn ở Việt nam đang quay quần đưa tiễn Luật ra đi. Căn gác hẹp ở con đường Phạm văn Hai chắc cũng đầy chật  người vì Luật vốn sống chung, gắn bó với tập thể chúng ta. Tôi chỉ biết nói thầm vào không gian mong rằng Luật sẽ vui trong đời sống mới.

Ngày còn ở trong trường vì khác tiểu đoàn, chúng tôi chỉ biết nhau chứ không thân lắm. Ít khi thấy Luật xuất hiện nổi đình nổi đám như các anh em khác bới ông thần này còn mải mê chui xuống hầm đánh bài sát phạt  với những sát thủ khác cỡ như sư tử già Trần ngọc Hoàn. Thỉnh thoảng gặp nhau chúng tôi nói vài câu bang quơ, thế nên tôi không biết cái biết danh Luật đầu khe ai đặt cho anh. Nhưng nhìn tướng người thì chắc cũng đoán ra vì trên trán anh có cái sẹo dài như khe nứt. Thế thì tên dính theo nguời có khó gì đâu.

Ngày ra trường Luật rủ tôi về quân khu 2 cho “gần” Sài gòn, đâu biết thân phận lính rừng thì chỗ nào chẳng giống chỗ nào. Xa hay gần chỉ là những giờ bay. Tôi đã nghe theo Luật, nhưng cuối cùng lại đổi cho Hoàng quốc Bảo để về quân khu 1. Ba bốn năm sau te tua trong trận chiến tình cờ chúng tôi lại gặp nhau và cùng chung đơn vị.

Cuối năm 1974 tôi về Cam Ranh trình diện liên đoàn 8 BĐQ mới thành lập bất ngờ gặp Luật cũng xách ba-lô đi tới. Hai thằng gặp nhau mừng hết biết. Bao nhiêu chuyện về bạn bè xổ hết ra. Hôm sau trình diện đại tá Vũ Phi Hùng, liên đoàn trưởng Luật được cho về làm trưởng ban CTCT liên đoàn. Còn tôi lý lịch chẳng hay ho gì nên được cho về phòng hành quân. Trời phạt tôi rồi, làm việc ở phòng hành quân thì hết lè phè. Nhìn sang bên cạnh thấy Luật lên râu giỡn với mấy em xem ra thích thú quá, đôi lúc tôi cũng ganh tỵ than thân trách phận đen đủi của mình.

Hồi đó liên đoàn mới thành lập , nên được di chuyển về vòng đai biệt khu thủ đô đóng tai Bà Hom bên xa lộ Đại Hàn. Quân số thiếu thốn, ban 3 liên đòan có phòng hành quân và huấn luyện mà chưa có sĩ quan truởng ban 3. Tôi giữ phòng hành quân với ba ông chuẩn úy mới ra trường, bên huấn luyện có một ông trung úy quân cảnh từ tiểu đoàn 14 Quân cảnh ở Phú quốc mới bị giải tán sát nhập sang BĐQ làm trưởng ban , thế nên  từ vẽ phóng đồ, cập nhật điểm qua đêm cho các tiểu đoàn, vác bản đồ theo xếp đi họp, tối đến phối hợp cùng  Nhảy Dù và tiểu khu Gia Định bay dạ thám, việc đếch gì ông đại tá cũng gọi cho trung úy Thuận. Thế có chết người không.

Bay theo NhảyDù được mấy đêm tôi mệt quá bèn cắt đại một ông chuẩn úy đi bay đêm thế , Nào ngờ bị ông đại úy Dù đuổi về với lý do bay đêm phải là sĩ quan, mà chuẩn úy mới chỉ là hạ sĩ quan cao cấp, đi chỗ khác chơi, bí quá, tôi cắt ông trung úy Quân cảnh đi thì ông này không chịu, nói rằng tao là trưởng ban huấn luyện ngang cơ với hành quân, mày lấy quyền gì cắt cử tao.

Than thở với Luật đầu khe hắn bàn với tôi: Đêm nay mày cứ cắt đại một thằng chuẩn úy, cho nó mang  lon thiếu úy lên bay, tụi Dù biết mẹ gì, miễn là nó nhớ điểm đóng quân của mấy tiểu đoàn của mình là được rồi. Ý kiến hay, tôi trình lên đại tá liên đoàn trưởng chẳng ngờ ông tạm thời chấp thuận. Ông còn an ủi tôi cố gắng và ông thiếu tá trưởng ban 3 sắp về đơn vị. Luật còn nói thêm là thằng trung úy quân cảnh kia  dễ ghét lắm, để bữa nào đụng tao, tao sẽ cho vài quả.

Chỉ khác nhau một chỗ là Luật chưa kịp cho vài quả thì tôi đã cho hắn vài quả đến gần gảy cả tay vì chịu không nổi cái tính ỷ thế có ông lớn che chở của hắn.

Hàng ngày không có việc gì là Luật chui vào hầm để ngủ. Hắn ngủ rất dễ dàng và thường nói với tôi là “ông phải ngủ để tối lấy sức về ấp vợ cho sướng”. Ban đêm nếu không trực , Luật thường nháy tôi xong là vù. Sáng đến, tôi mình mẩy đau nhừ mất ngủ vì cứ bị đánh thức ban đêm mấy bận, quần áo xốc xếch thì Luật lúc nào cũng chỉnh tề tươi tắn vì được vợ cho ăn no đủ, ngồi bảnh chọe trên hang các trưởng ban để họp.

 Khi có ông thiếu tá trưởng ban ba về thì đời tôi cũng chẳng khá hơn vì ông này có tên là Long  “ mát” khóa 19 trường Võ Bị Quốc Gia. Thiếu tá Long đặt ra một lô điều lệ cho ban 3 và dĩ nhiên tôi phải tuân theo, hễ quên là ông la lối khó chịu. Suốt mấy tháng tôi nhìn mà thèm được như Luật đầu khe.

Luật đầu khe có tài viết lách. Hắn đưa cho tôi  một bản thảo viết về tiểu đoàn của hắn ơ  quân khu 2, đọc hấp dẫn vô cùng, nhất là những đoạn hắn tả về ngưới tình mỡ màng của ông tiểu đoàn trưởng mà phát thèm. Nào là môi lúc nào cũng bóng như thoa mỡ heo mà cái khoản kia rất giống nàng heo. Tôi thích thú khuyến khích Luật đầu khe trong sự nghiệp văn chương, chỉ tiếc rằng ngày đứt phim quá gần nên văn chương của Luật chỉ xuất bản ở trong nước nên chúng ta không có cơ hội thưởng thức văn tài của Luật

Gần đến tháng tư, làm việc với thiếu tá Long đuối sức, tôi xin đại tá  Vũ phi Hùng cho đi bệnh viện để tái phân loại vì tôi bị thương đầu năm 1974, gãy cánh tay trái, đáng lẽ phải được phân loại 2 thì mấy ông bác sĩ chỉ cho tôi loại 1. Tôi về bệnh viện Trần ngọc Minh ở Sài gòn năm chờ cho đến ngày đứt phim. Hôm liên đoàn 8 BĐQ rút về và tan hang ở  trường đua Phú Thọ tôi có lên nhưng không gặp Luật, nghe kể thì mỗi người một khác, sau này mới biết rằng luật đã bị thương gãy chân nằm chờ chết, may gặp được một tên sĩ quan cao cấp Việt công  vì muốn tuyên truyền với thuộc cấp nên chở Luật vào nhà thương Chợ Rẫy.

Ba mươi lăm năm sau tôi về Việt Nam may mắn được dự đám cưới con gái Luật. Buổi đầu gặp nhau ở quán cà phê trên đường Phan Xích Long, nhắc lại chuyện xưa Luật bảo tôi “ DM, thế mà tao quên hết, không nhớ là mày và tao cùng  với nhau ở Liên đoàn 8”. Dữ không Luật đầu khe.

Tôi cũng có dịp cùng các bạn khóa 2 và gia đình lên Tân An thăm gia đình Bùi tấn Nghiã. Nhưng lần gặp gỡ như thế mới thấy cái tình CTCT thật vô bờ bến. Ngày tôi cưới vợ, Luật xung phong làm MC. Mở đầu hắn tuyên bố với mọi nguời là rất may ông bạn tôi yêu là cưới liền chứ nếu cứ đợi chờ  thì có lẽ chúng tôi ai cũng phải chống gậy đi đám cưới. Tuổi già mà Luật không kiêng cữ gì, thuốc lá hút liên mien, bia bọt thì cứ một bai ba “ dô” xả láng, nên hôm nay có ung thư cuống phổi cũng là chuyện bình thường.

Trong chúng ta có lẽ Luật là người may mắn nhất trong cuộc đời tình ái. Trông hắn cục mịch, thô kệch thế nhưng vớ được một em miền Tây ướt át chung tình hết chổ chê. Gặp nhau chị Luật đưa coi môt t ấm h ình c ũ, kể cho vợ chồng tôi nghe những ngày  chiến tranh gian khổ chị cùng Luật chui rúc trong căn hầm ở quân khu 2.Rồi những ngày sau ba mươi  tháng tư, chị đi lang thang trên cánh đồng ở Bà Hom , lật từng xác người để tìm Luật. Bây giờ tuổi trên sáu mươi mà trông chị vẫn còn nét trẻ trung đến  ngay cả vợ tôi thua chị hơn chục tuổi cũng chưa thể sánh bằng.

Một năm sau về đón vợ sang đoàn tụ tôi có nhờ Luật mời mấy ông thần K2 lên bờ song Sài gòn gần cầu Bình lợi uống một đêm. Tiếc rằng vì xa xôi nên chỉ có mấy ông đến dự đó là Huỳnh, Đức Luạt, Trương. Hôm ấy Luật vẫn con phong độ lắm. Hắn bảo tôi là tao có đưa cho thằng Đinh hồng Lân một bản thảo viết về chuyện đời. Mày đọc lại xem rồi thằng Lân sẽ in ra. Tôi hứa là sẽ đọc và nếu cần sẽ đánh máy cho Luật.

Sang đến Mỹ, Lân gửi cho tôi ba tập vở mỏng và bảo tôi rằng mày đọc xem thế nào. Dĩ nhi ên là chuyện Luật viết hay. Hắn viết về cuộc đời gian truân của một cô còn gái rất muốn  sống ở bên Mỹ nhưng với nhiều cố gắng mà giấc mộng vẫn không thành. Tôi bảo với Lân rằng tao có thể đánh máy cho , nhưng Lân bảo rang rất tiếc chuyện ngắn quá, chỉ là một chuyện ngắn hơi dài một chút nên không thể in thành sách được.

Bây giờ thì Luật đã bỏ chúng ta về một thế giới khác xa rồi. Xin chia buồn cùng chị Luật v à xin chị nhớ r ằng h ình ảnh Lu ật s ẽ ở mãi trong t âm h ồn chúng tôi. Viết những giòn g chữ này để tưởng nhớ lại anh, tưởng nhớ lại những ngày của một thời trai trẻ chúng ta đã cùng chung đời sống, cùng chung lý tưởng chiến đấu cho tự do và riêng anh vơí chúng tôi, những người lính BĐQ cùng chung một lời thề: Vì dân quyết chiến.

NT2 Nguyễn Thuận

********************************************

Nhớ về Niên Trưởng Nguyễn Văn Luật
Anh Luật ơi,
Đau đớn quá ! Tiếc thương quá !

Thế là không kịp nữa rồi, anh ra đi đột ngột quá ! Em đã vĩnh viễn không còn được nhìn anh lần cuối nữa rồi.
Nhớ lúc đến thăm từ gĩa anh chị trước lúc em đi xa, sức khỏe của anh đang phục hồi rất tốt. Đi bộ thể dục đã trở lại 4 vòng như xưa, giọng nói oang oang, nội lực sung mãn, vợ chồng em mừng lắm. Dặn anh ráng giữ gìn sức khỏe, anh bảo mày yên chí, tao vầy làm sao chết được, đi đi ráng làm ăn sang năm về thăm tao.... Vậy mà chưa được 3 tháng anh đã....

Sáng sớm nay nghe anh Son gọi, rồi nhận email của anh Đức "trống", NT5 Hữu báo tin, anh Luật mày chết rồi, mày biết chưa, hai hàng nước mắt em tuôn trào không ngăn được.
Thế là em không còn cơ hội để gặp anh lần nữa và cũng không có cơ hội để đến thắp cho anh nén nhang và tiễn đưa anh lần cuối. Chắc anh cũng hiểu và thông cảm cho em...

Những kỷ niệm thật nhiều từ suốt mấy chục năm qua chợt ùa đến. Anh đã đến với đàn em ở mọi lúc mọi nơi, vui cũng như buồn mà không quản ngại. Saigon có lẽ đã nhẵn chân anh từ nhà em ở Hóc Môn Trung Chánh đến Tân Bình, Phú Nhuận, Thủ Đức, Sóng Thần...và khắp các quận. Các đàn em ở PleiKu, Gia Lai, Hùng K4, Hậu, Hải, SiuPhem K5, Lý Thy K6 bây giờ cũng không còn có cơ hội để anh chị ghé thăm nữa, rồi Đà Nẵng, Huế, Quảng Trị ... không biết có ai nhớ mà báo tin cho tụi nó biết chưa ?

Anh Luật ơi, còn nhiều lắm những kỷ niệm của anh em mình từ các nhà của anh Cả Dương Quang Bồi, HUỳnh Bá Thế, Nguyễn Quang Nhân, Thái Thanh Đạm... đến lò đường của anh Đào Quang Hùng, từ thịt chó bà Cả Để ở Giáo xứ Khiết Tâm của anh Nguyễn Hữu Son với thằng Phạm Quý Đôn K4, đến những quán cóc lề đường với anh Nguyễn Ngọc Bích, Cù Khắc Huy, Nguyễn Văn Trị K2..., rồi những buổi tiệc ngồi dưới đất ở nhà thằng Nông Văn Vượng, Phan Văn Dự, Lê Văn Thái K4....có anh là không khí vui nhộn hẳn lên.

Khi vui thì anh có thể uống khá khá, bình thường thì anh hô hào là chính, anh chỉ uống 3 cái thôi là rút, ép thì anh cứ bảo tao là Trình Giảo Kim chỉ có 3 búa thôi, nên tụi em đặt biệt danh cho anh " Ba Búa" là vậy, còn em không biết các anh khóa 2 đặt biệt danh cho anh là "Đầu khe" là sao nữa, ăn to nói lớn là tính của anh nên nghe xong anh chỉ cười ha hả...

Ngày em đi anh còn dặn," anh Phan Gia Khương bịnh nặng, mày qua đó nhớ tìm gọi thăm anh Khương, nói tao gởi lời thăm nghe", em đã gọi thăm anh Khương  rồi, nghe giọng của em anh mừng lắm, nhưng nói chỉ khào khào trong cổ, chị Khương phải đứng kế bên thông dịch lại. Anh Khương hỏi, em kể chuyện từng người ở Việt Nam cho anh nghe, anh vui lắm...

Em chưa kịp kể anh nghe...

Vậy mà giờ đây anh đã vĩnh viễn bỏ mấy thằng đệ này lại rồi.
Ở xa quá không về được, em chỉ biết vài dòng này gửi đến anh thay nén hương tiễn biệt.

Cầu nguyện linh hồn anh được yên nghỉ đời đời nơi nước Chúa.

Kính anh

Em NT4.5 Vũ Quý Ngọc

*******************************************

Tưởng nhớ Luật Đầu Khe

  Những ngày đầu năm, đang mải mê theo dõi và vui với những hình ảnh, âm thanh vui nhộn của bạn bè khắp nơi kỷ niệm 43 năm anh em NT2 chúng tôi ra trường, thèm và tiếc không được tham dự cùng các bạn! nhất là anh em Nam Cali, tưng bừng và vui vẻ qúa sức, nghe các bạn bàn kế hoạch tương lai cho dịp kỷ niệm 45 năm mãn khóa, thấy mà nôn nao, mong cho thời gian qua mau ........

  Vui chưa đưọc bao nhiêu, nỗi buồn đã ập đến khi nghe tin Nguyễn Văn Luật ra đi ! Vẫn biết rằng, với lứa tuổi anh em chúng tôi, bao thăng trầm, long đong lận đận, sống được đến ngày hôm nay, là phước đức lắm rồi ! Vậy mà cũng không khỏi bàng hoàng khi nghe tin bạn mình không còn nữa, những kỷ niệm xa xưa hiện về, rất linh hoạt, rõ nét .

  Đó là những kỷ niệm đầu đời quân ngũ, trước ngày 03 tháng 10 năm 1968, chúng tôi đều là Sinh viên của các trường Đại học Sài gòn, thắng thì Văn khoa, thằng thì Khoa học, Luật .... rồi vui vẻ, hồn nhiên trong cuộc chiến, dù trải qua, những tuần lễ trong vườn Bách Thú với lớp áo Sinh Viên bảo vệ Thủ đô, cũng canh gác các cao ốc trong Thành phố, rồi chiến tranh lan rộng, chúng tôi gặp nhau tại Trung tâm Huấn Luyện Quang Trung, điểm tập họp của chúng tôi : Đại đội 84 bảng đỏ, Tiểu Đoàn Trần Bình Trọng, với vị Đại Đội Trưởng : Trung uý Đào Ngọc Tố, người đã hướng dẫn và đưa danh hiệu Đại Đội chúng tôi lên hàng ưu tú nhất của Trung Tâm Huấn luyện Quang Trung ngày đó, sau tám tuần huấn luyện cơ bản, chúng tôi lên Trưòng Mẹ, Trường mình hồi đó nghèo lắm, mái tôn, vách ván, gió cao nguyên Đà Lạt rít trên các ngọn thông, lùa vào những vách tường thổi buốt gía những chàng Sinh Viên thành thị, mới rời ghế nhà trường ! Những con đường còn đá sỏi lởm chởm, chúng tôi bò, lăn, hít đất ... mà hai bàn tay còn rướm máu !
 

  Chúng tôi có may mắn được xếp cùng một Trung Đội : Trung Đội 3, Đại Đội A Tiểu đoàn I/SVSQ/ĐH.CTCT. Có lẽ, nhắm mắt, đến bây giờ chúng tôi vẫn còn ghi nhớ ai trong anh em chúng tôi ở vị trí nào trong dãy nhà của Trung Đội 3 thân thương !

  Nguyễn Thế Hiếu chắc quên rồi, đêm Việt Cộng pháo kích và tấn công Trường, tụi mình cùng Nguyễn Văn Luật đang rút xì phé trong phòng, thấy ồn ào, tưởng Cán Bộ đi xét phòng, vội vàng tan hàng, chạy về giường trùm mền, ngờ đâu là đại họa, vội chạy bay xuống giao thông hào .... bạn bè mình một số chết trong dịp này !!

Trong chúng ta, cũng có những duyên phận, thời Trung Đội 3/ Tiểu đoàn I, chúng tôi có :" Tứ đại lè phè gia " đó là Nguyễn Văn Luật, Trần Tiến Đức, Trần Đại Hữu và Lại Tư Mỹ, chúng tôi thường đi phố ngày Chủ Nhật với nhau, vui, buồn đều có nhau để chia sẻ, nhưng mỗi người một vận mạng, tôi điện thoại cho Hữu : " Hữu ơi! nhóm tụi mình 50 phần trăm về với Chúa rồi ! Qua năm thứ hai, về Trung Đội 7/ Tiểu đoàn 2, tôi lại có thêm những người bạn chí cốt : Thái Phát Tài, Nguyễn Thanh Mi và Chung Gia Phong .

   Nói về kỷ niệm xưa thì nhiều lắm, về bạn tôi, Nguyển Văn Luật lại càng nhiều hơn, có những lúc phong lưu, cũng có khi thê thảm, nhưng Luật luôn yêu đời, yêu người. Luật có lẽ là người nhiệt tình và lo lắng cho chuyến đi Hoa Kỳ của gia đình tôi nhiều nhất . Tôi nhận ra một điều, chúng ta là BẠN HỮU, chứ không phài BẠN BÈ và, có được những người bạn tốt là phước phận của mình.!

  Đốt một nén nhang cho bạn, cả gia đình tham dự Thánh Lễ hôm nay, và đặc biệt xin Lễ cầu cho Linh hồn Giuse Nguyễn Văn Luật sớm hưởng Nhan Thánh Chúa.

  Nguyễn Trãi 2 chúng ta là một tập thể đặc biệt lắm, không tăng mà chỉ có giảm !! mà mức giảm ngày càng nghiêm trọng ! hãy nhớ và đến với nhau khi thời gian và sức khỏe còn cho phép !

 

NT2 Lại Tư Mỹ