Bạn Đang ở đây: Đặc San Ức Trai Đặc San Ức Trai 2014 Đường Về Đơn Vị

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

Đường Về Đơn Vị

In PDF.

Tôi đến bến Ninh kiều trễ chuyến tàu 10:00 giờ sáng, nên phải đợi đến chuyến:12:00 giờ trưa. Trong thời gian chờ đợi tôi rảo một vòng quanh bến Ninh kiều, hơi nuớc từ dòng sông Hậu bốc lên làm tâm hồn cảm thấy dễ chịu, phong cảnh tấp nập tàu thuyền qua lại làm mắt tôi cảm thấy vui vui. Và vui nhất là được làm quen với một cô gái vui tính, không những nàng cho biết cũng sẽ đến Trà Ôn cùng chuyến tàu 12:00 giờ với tôi, mà còn hứa khi tàu cặp bến Trà Ôn sẽ đưa tôi đến tận cổng Chi khu.


Tàu đến Trà ôn đúng 1:00 giờ chiều, cô gái đã lịch sự giữ lời hứa. Vào Chi khu, tôi tìm đến ban 5 nói ý định của mình đồng thời trưng bày tờ SVL làm bằng chứng. Ông Trung úy trưởng ban 5, Nguyễn Văn Bông, đưa tôi đến các ban liên hệ để biết sơ qua tình hình Địch, Bạn, và vấn đề mấu chốt liên quan “Lịch Tiếp Vận” để tôi có thể theo đó mà vào đơn vị. Kết quả cũng chẳng có gì sáng sủa hơn, nghĩa là tôi vẫn phải chờ! Lúc đó tôi thật bối rối vì không biết ăn đâu ở đâu trong những ngày chờ đợi. Tôi đâm ra hối hận, phải chi giờ này tôi còn ở Tiểu khu thì có Câu lạc bộ Sĩ quan không lo gì việc ăn và ngủ.! Có lẽ Trung úy Bông đọc được trong mắt tôi những điều đó nên ông trấn an tôi bằng câu nói, “Thiếu úy đừng lo việc ăn và ở trong thời gian chờ đợi. Nếu Thiếu úy thiếu tìền thì tôi có thể nói bà xã tôi cho mượn, bà xã tôi có sạp bán vải ở đây, không đến nỗi nào không có đủ tiền cho Thiếu úy mượn. Còn nếu Thiếu úy không muốn mượn tiền thì tôi có thể nói ban 4/CK ứng cho Thiếu úy vài khẩu phần lương khô. Ngủ thì tối vào văn phòng tôi nghỉ đỡ! Sao, Thiếu úy tính sao?”


“Cám ơn Trung úy cho những lời đề nghị, tôi sẽ suy nghĩ về điều đó và sẽ cho Trung úy biết về quyết định của tôi trước giờ Trung úy rời nhiệm sở. Giờ thì Trung úy để tôi dạo một vòng chợ cho biết cảnh sinh hoạt ở nơi đây.” Tôi nói.


“Tốt” ông nói, “Chúc Thiếu úy có những phút vui tươi trong lúc ngoạn cảnh quanh chợ Trà ôn và hẹn gặp lại Thiếu úy lúc 4:00 giờ chiều.” Nói xong ông quay đi, tôi cũng không thấy cần thiết nói gì hơn nữa, nên bước ra khỏi Chi khu và tiến vào khu buôn bán sầm uất của chợ. Vừa bước qua chỗ bán hoa tươi thì có một cô gái cất tiếng gọi các bạn cô, “Coi kìa, Thiếu úy ‘Ba-bi-lắc’ (hiệu sữa bột dành cho trẻ con) ngộ ghê bay ơi!” Nói xong, cô xổ một tràng cười thật là giòn giã. Các cô bạn nàng nhao nhao lên hỏi, “đâu đâu…??” Và bỗng một cô trong bọn họ lao ra chận đường tôi và hỏi, “Thế chiếc khăn xanh đeo ở cổ để làm gì Thiếu úy, phải chăng để lau mũi dãi lúc nó nhĩu nhão thập thò?
Hi hi hi..!!!”


Tôi cảm thấy mặt, tai tôi nóng lên! Và tôi biết, tôi đang dẫm phải hang kiến lửa, nên không tỏ phản ứng gì chỉ cố lách qua cô gái tinh nghịch và bước nhanh ra khỏi nơi ấy, rồi hướng thẳng ra bến sông, chỗ ngồi đợi của khách đi tàu. Tôi chọn một cái bàn nhỏ, đặt cạnh mé sông ngồì xuống và rồi gọi một ly nước giải khát để uống. Nước mát của dừa tươi làm tôi tươi tỉnh lại và lại một lần nữa sóng nước của giòng Hậu Giang xóa một phần nào nỗi ưu tư đang chất chứa trong tôi.


Đang thả hồn theo trời nước mênh mông, bỗng tôi nghe tiếng nói ngọt ngào của một cô gái, “Thím Sáu, chút nữa cho cháu ‘quá giang’ về Tích Thiện với.” Tiếng ‘Tích Thiện’ khiến tôi đặc biệt chú ý, nên tôi quay lại tìm người vừa phát ra tiếng nói. Tôi không phải đảo mắt tìm đâu xa vì người ấy ngồi ngay phía sau tôi. Và tôi cảm thấy một tia hy vọng loé lên, nên đặc biệt chú ý mẫu đối thoại giữa người con gái với người đàn bà, được gọi là ‘thím Sáu.’


“Mày có chuyện gì mà cần về Tích Thiện hã con Cúc..cúc..Cúc kia?” Thím Sáu hỏi người con gái xin quá giang.


“Thím kỳ quá, cho hay không thì nói. Chuyện riêng tư, giữa chỗ đông người thím cũng phải thông cảm cho cháu chứ.” Cô gái miệng cười tươi đáp lại.


“Thôi được, ngồi chờ đó rồi tao sẽ trở lại.” Thím Sáu nói xong thì quay gót đi ngay.Thím Sáu đi rồi tôi lân la đến gần cô gái, tên Cúc, hỏi vài câu bâng quơ làm quen với mục đích nhờ cô xin cho tôi được cùng về Tích Thiện trong chiều hôm đó.


“Cô C..ú..c…” Tôi mới nói có thế thì cô quay mặt lại nhìn tôi và nói, “Dạ, có chuyện gì vậy Thiếu úy?”

Tôi nở một nụ cười để chữa thẹn và nói, “Hồi nãy tôi nghe thím Sáu gọi cô là ‘Cúc..cúc..Cúc.’ Tôi không biết tại vì thím Sáu có tật nói cà lăm hay tên cô là “cúc-Cúc?”


Cô gái trả lời, “Thím Sáu giả bộ nói cà lăm là để trêu em đó. Tên em là ‘Thu-Cúc’ nhưng Thiếu úy cứ gọi em ‘Cúc’ là được rồi. Thú thật, má em rất yêu hoa Cúc và em được sinh ra trong mùa Thu nên má đặt tên em là ‘Thu-Cúc’, thế nhưng các ông anh họ của em thường chọc ghẹo em về cái tên mẹ đặt.”


“Vâng, tôi hiểu rồi! Thôi kể từ đây tôi gọi tên cô là Cúc vậy.” Tôi cười và nói, “ Và này Cúc, chút nữa Cúc có thể xin thím Sáu cho tôi cùng quá giang về Tích thiện với Cúc có được không?”


Cúc giật mình dẫy nẩy nói, “Ý không được đâu! Thiếu úy đi lỡ VC chận bắt thì chết.”


“Tôi không sợ chết, Cúc đừng lo!” Tôi ngại cô ta không chịu xin dùm nên nói bừa như vậy.


“Em nói ‘Chết’ có nghĩa là em và thím Sáu sẽ chết, vì khi đó sẽ bị Cảnh sát và An ninh Quân đội tra khảo thì làm sao sống được!” Cúc giải thích.


Nghe Cúc nói như vậy tôi cũng thấy ái ngại, không phải chỉ ái ngại sự an nguy cho chính tôi mà còn ái ngại cho hai người tôi vừa mới quen trong giây phút. Tôi gục đầu suy nghĩ và không hiểu cái hình ảnh của tôi lúc đó có tác động nào đối với tâm hồn cô gái mang tên Cúc mà nàng cũng cúi đầu im lặng như tôi! Một lúc sau… Cúc ngước mặt lên và nhìn thẳng vào mặt tôi hỏi, “Thiếu úy có mang theo áo quần dân sự không?”


Tôi nghĩ Cúc đã tìm ra giải pháp, nên không cần hỏi lý do mà chỉ trả lời ngắn gọn, “Có.”


“Vậy thì được! Để em tìm cách xin cho Thiếu úy đi chung với em khi thím Sáu trở lại.”


Cúc nói vừa dứt câu thì thím Sáu ở đâu đó cũng vừa trờ tới. Có lẽ vì thế mà còn nghe được hai chữ ‘trở lại’ cuối câu nói của cô, nên thím hỏi cô nói cái gì ‘trở lại’ và nói với ai đó?


Cúc trả lời, “Cháu đang nói chuyện với ông Thiếu úy này, ổng cũng muốn nhờ cháu xin thím cho ổng về Tích Thiện chiều nay với.”


Thím Sáu giật mình, nói một câu giống y như câu nói của Cúc vừa mới nói với tôi cách đây vài phút, nhưng thím Sáu còn thể hiện sự quan tâm về hậu quả khốc liệt mà người thân của tôi sẽ nhận lãnh, nếu có sự việc xấu xảy ra cho tôi trên đường đi.


Nghe thím Sáu nói, Cúc nhoẻn miệng cười rồi trấn an Thím bằng một giọng nói ngọt ngào:


“Thím yên tâm, ổng còn độc thân, chưa có vợ con gì cả. Hơn nữa ổng có mang theo quần áo dân sự, nếu cần bảo ổng thay quần áo thì VC khó nhận biết được, vì gương mặt ổng còn non choẹt, thím nhìn xem! Thêm vào đó, nếu thím cháu ta khởi hành ngay bây giờ thì đến ‘Vàm Bang-Chang’ chậm nhất là 4:00 giờ chiều, và giờ đó thì chắc VC chưa dám ra lục soát tàu thuyền.”


Thím Sáu nhìn tôi, rồi nhìn Cúc, rồi ngước mắt nhìn trời, nở một nụ cười khó hiểu rồi nói: “Cô giỏi thật, mới mà đã nắm rõ lý lịch của người ta! Luận cứ của cô cũng nghe được lắm. Thôi tôi chìu cô cho cô hài lòng, nhưng trước tiên nên bảo ổng thay đồ dân sự đi đã.”


Tôi nghe thím Sáu đồng ý cho tôi đi, tôi mừng vô tả và thầm cảm ơn sự khôn khéo của Cúc đã làm xiêu lòng người chủ ghe. Tôi nói tiếng ‘Cám ơn’ thật nhẹ với thím Sáu, rồi lặng lẽ bước theo Cúc xuống thuyền. Vừa bước vào trong khoan có mái che thì Cúc bảo tôi dừng lại ở đó để thay bộ đồ lính tôi đang mặc, còn Cúc ra ngồi phía trước mũi thuyền. Tôi ngoan ngoãn làm theo lời Cúc bảo, chẳng khác gì một đứa em trai tuân lời chị cả của mình.

Thay xong, tôi nằm dựa lưng vào thành thuyền để nghỉ, nghĩ đến Giao, Hoan, Hồng giờ này chắc đã ổn định rồi vì Giao chỉ cần mất 15 phút là tới Chi khu Minh Đức, Hoan thì cũng không mất quá 35 phút tới Vũng liêm, còn Hồng thì hậu cứ LĐ. 4/79 ngay trong tỉnh lỵ, đâu đứa nào giờ này còn lênh đênh trên biển nước mênh mông! Càng nghĩ càng buồn cho số phận. Lỗi tại tôi hay của ai đây?!?! Tôi đang chìm trong suy nghĩ, thì tiếng của Cúc ở đầu thuyền vọng vào, “Thay quần áo xong chưa? Nếu xong rồi thì ra ngoài này nói chuyện cho vui chứ làm gì trong đó mà lâu dữ vậy?”
“Xong lâu rồi, nhưng chưa có lệnh Cúc tôi đâu dám ra!” Tôi đáp.


Cúc “hứ” một tiếng rồi đổi cách xưng hô nói, “Sao Thiếu úy hiền quá vậy? Tôi thấy mấy ông lính ở đây, nhất là mấy ông sĩ quan trẻ, hễ thấy gái là tươm tướp nhào vô tán hưu tán vượn ghê gớm lắm kia mà. Thôi ra đây đi, tôi không hớp hồn Thiếu úy đâu mà sợ!”


Tôi làm theo ý muốn của Cúc và lặng lẽ bước ra khỏi mui thuyền, đến ngồi cạnh nhưng không nói gì, giữ sự im lặng cho tới khi Cúc cất tiếng hỏi, “Thiếu úy nghĩ sao mà nằn nặc xin đi về Tích thiện chiều nay. Thiếu úy có biết lộ trình này không mấy an toàn cho lính tráng? Thiếu úy không nghĩ vợ con ở nhà buồn khổ, nếu Thiếu úy sa vào tay mấy ông ấy sao? Tôi thấy có cái mâu thuẫn nơi Thiếu úy: VC không sợ mà lại sợ một cô gái bé nhỏ như tôi!”


“Cúc à,” tôi nói, “Tại sao bỗng dưng đổi cách xưng hô như vậy? Lúc nãy xưng ‘Em,’ bây giờ lại xưng ‘Tôi.’ Với lại Cúc bảo tôi thay quần áo lính để VC không nhận biết, thế mà Cúc vẫn cứ gọi tôi Thiếu úy, Thiếu úy có nghĩa là sao? Chẳng lẽ tiếng ‘Anh’….” Tôi vừa nói tới đó thì Cúc bảo tôi đừng nói nữa.


“Em xin lỗi anh,” Cúc nói, “Em vô tình không chủ ý. Thôi cũng đã gần đến Bang-Chang chúng ta cũng nên thay đổi cách xưng hô ‘Anh, Em’ cho hợp lý hợp tình. Vậy anh hãy trả lời những điều mà em hơi thắc mắc.”


“Có như vậy tốt hơn không?” Tôi nói, “Trước khi trả lời hết các vấn đề em thắc mắc thì cho anh hỏi em một câu là tại sao em đã biết anh còn độc thân mà trách anh không thương con thương vợ?”


“Ai nói biết anh còn độc thân hồi nào?” Cúc cãi lại ngay.


“Chính em nói với thím Sáu, em quên rồi à?” Tôi nói.


Cúc tỏ vẻ suy nghĩ để nhớ lại rồi nói, “À em có nói, nhưng nói để thím Sáu cho anh đi, chứ không có nghĩa là em biết gia cảnh của anh. Em thấy mấy ông Sĩ quan không chỉ có một vợ mà còn có nhiều vợ, nhiều bồ nhí nữa kìa…”
Cúc nói tới đây bỗng dưng đôi mắt đỏ lên như muốn khóc. Thấy thế tôi xem vào để chận sự cảm xúc bằng một câu nói nửa đùa nửa thật:


“Em đoán quá già nên trở thành non. Không thể đánh giá người này qua hình ảnh của người nọ vì mỗi người có cá tính khác nhau. Chẳng hạn em thấy đó, từ lúc gặp em cho tới giờ anh đã có hành động gì gọi là ‘tươm tướp nhào vô tán hưu tán vượn’ như em nói không?”


Cúc cười và nói, “Anh là một con người khác lạ! Mà này, anh có tin con người có số mạng?”


Tôi nói, “Đối với anh, anh không tin con người có số mạng, nhưng anh tin có Chúa trong con người biết yêu mến Người, và dành cho Người một chỗ ở đặc biệt trong tim họ.”Cúc lại đấu lý với tôi: “Số mạng và Chúa đâu đó cũng là một, vì Chúa có uy quyền có thể can dự vào mọi việc. Chúa thương ai thì ban cho người đó hạnh phúc, còn Chúa ghét ai thì người đó phải chịu cảnh đắng cay! Đó không phải là số mạng đó sao?”


“Không phải vậy Cúc à, Chúa vốn là yêu thương nên Người không binh ai bỏ ai, Chúa luôn cho ta tự do lựa chọn, ai làm theo lời Chúa để lại trong quyển Thánh kinh thì có sự bình an, ai không làm thì có kết quả ngược lại. Ví như Chúa bảo ‘đừng trộm cắp’ mà ta không nghe, đêm đột nhập vào nhà người khác chôm chỉa đồ đạt của họ, bị chủ nhà bắt đưa ra tòa thì cái khổ đó không do Chúa mà do chính mình gây ra phải không?” Tôi giải thích cho Cúc nghe.


Cúc lại xem vào, “Vậy Chúa bảo hãy tránh bước vào hiểm nguy, sao hôm nay anh lao vào hiểm nguy không sợ VC chậm đường bắt anh?”


Tôi nói, “Trong cuộc sống, có những cái ta cần phải sợ nhưng cũng có những cái ta không cần phải sợ. Phân tích được hai cái đó là do trí óc của chính mình chứ không do người khác ban cho. Ví như hôm nay, tuy lộ trình về Tích Thiện có nguy hiểm nhưng anh cảm thấy em và thím Sáu là thiên thần của Chúa phái đến bảo vệ anh, nên anh ..”Tôi nói chưa dứt câu thì Cúc tức tốc tiếp lời tôi, “ nên anh không sơ! Có thật vậy không Thiếu úy?”


“ Lại Thiếu úy nữa!” Tôi trách nhẹ Cúc và nói tiếp, “ Cúc à, anh biết bất cứ ai nghe anh nói như vậy cũng cho anh che dấu sự thật, họ sẽ nghĩ rằng anh quá say mê em, nên tâm trí anh bị lu mờ không còn thấy cái mồm con cá sấu rộng mở đang chờ anh đến để vồ anh nuốt trọn!”


Cúc nói, “Anh có vẻ sâu sắc quá, thế mà hồi nãy em đánh giá sai về anh cho rằng anh còn quá trẻ nên đã nói với thím Sáu ‘gương mặt anh còn non choẹt’. Vậy xin anh bỏ qua cho nhé! Thôi cũng gần đến Tích thiện rồi, anh hãy vào trong thay lại bộ đồ lính rồi ra đây đứng trước mũi thuyền, để thím Sáu có thể ghé vào bến đậu ngay trước mặt tiền cứ LĐ 4/78 cho anh lên. Em sợ lính anh nổ súng lắm!” Cúc nháy mắt đôi cái trong lúc nói làm đôi mắt Cúc trở nên long lanh rất dễ thương, khiến lòng tôi dậy sóng! Tôi cố gắng đè nó xuống bằng một câu nói mà tôi không biết nó đến từ đâu, “Không, không…Anh không bao giờ trách hờn em gì cả mà cái trách hờn nếu có là con đường Trà Ôn - Tích Thiện sao quá ngắn!”


Như thể để tránh xúc động bỡi câu nói của tôi nên Cúc giả vờ không nghe bằng cách thúc giục tôi lần nữa vào trong khoan thay lại bộ đồ lính.


“Đi mau đi anh, thím Sáu đang cho thuyền vào bến kìa!” Cúc giục tôi.


Tôi trở vào trong khoan thay đồ và vừa bước ra thì thấy một anh lính gác xách súng chạy tới bến sông và tay lên cò súng ‘rốp, rốp’ Cúc vội chạy núp sau lưng tôi và nói.“Đó đó, lính anh sắp nổ súng kìa. Mau mau bảo anh ấy đừng bắn, em sợ lắm!”Tôi trấn an Cúc bằng câu nói, “ Có anh đây, em đừng sợ!” Và đồng thời vẫy tay ra hiệu cho người lính trên bờ biết tôi cũng là lính.


Thuyền tấp vào bờ, người lính thấy tôi vội đứng nghiêm bắt súng chào. Tôi chào lại và đến bắt tay anh rồi nói cho anh biết tôi về phục vụ cho LĐ 4/78.“Thế thì LĐ ta có thêm người, vui biết mấy!” Anh lính gát nói, “Đại úy LĐT đang trong vùng hành quân không có ở đây, Thiếu úy cứ vào trong có Trung sĩ Hòa trực hành quân sẽ giải quyết mọi sự cho Thiếu úy.”


Tôi nói, “Cám ơn anh, nhưng cho tôi một phút nói lời cám ơn bà chủ ghe và cô gái đã xin cho tôi quá giang.”


Người lính gác nói, “Được, Thiếu úy có thể làm việc ấy đi, xong rồi vào gặp Trung sĩ Hòa cũng được.”


Khi tôi quay lưng, bước xuống bến sông thì anh lính gát quay điện thoại kêu ông trung sĩ trực hành quân tên Hòa ra để đưa tôi vào trong. Tôi vừa nói xong tiếng cám ơn đối với thím Sáu và Cúc (Cám ơn thím Sáu và Cúc thật nhiều. Kể từ nay đây là nơi ở của tôi, hy vọng sẽ có nhiều dịp gặp lại thím Sáu và Cúc. Chúc thím Sáu và Cúc luôn gặp may mắn trong cuộc sống.” Thím Sáu nói “ Không có chi!” Riêng Cúc cúi đầu im lặng làm tôi cảm thấy buồn buồn và không biết cái buồn đó đến từ đâu?!!) thỉ Trung sĩ Hòa cũng vừa ra tới. Anh nhìn tôi với đôi mắt tròn xoe tỏ vẻ ngạc nhiên và cái miệng há hốc làm ngập ngừng lời nói, “Thiếu úy…Thiếu úy về đây bằng cách quá giang chiếc thuyền nhỏ đó à? Tại sao Thiếu úy gan quá vậy? Bộ TK và CK không cho Thiếu úy biết gì về tình hình địch ở đây sao?”


“Có, tuy ‘điếc nên không sợ súng’!” Tôi cười đáp và đồng thời lấy tay quàng vai ông Trung sĩ rồi nói tiếp, “Thôi anh dẫn tôi vào trong có gì muốn hỏi tôi sẽ nói thêm.”

NT2 Lê Như Phò 
(từ “Đường Vào Cuộc Chiến”)
******************************************************