Bạn Đang ở đây: Đặc San Ức Trai Đặc San Ức Trai 2014 Về tắm sông Gai

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

Về tắm sông Gai

In PDF.

 

 

Nhược chui vào trong xe, bật chiếc ghế, lật ngửa ra sau rồi lăn dài trong tư thế nửa ngồi nửa nằm. Chàng lục lọi trong hộc xe, tìm ra mảnh giấy cứng, gạch một đường để đánh dấu những lần phải ngủ ngoài xe. Lòng chàng cực kỳ xúc động, không biết tính toán ra sao.


Nhược nhớ lại khuôn mặt Thục khi tức giận, đằng đàng sát khí căm hờn nhìn chàng, muốn ăn tươi nuốt sống như đối với kẻ thù truyền kiếp, như không phải là một người vừa mới đây thôi Thục còn “anh anh, em em” ngọt ngào mỗi khi cần nhờ vả, hay sai bảo Nhược chuyện gì. Chàng nghiệm ra rằng Thục rất dễ dàng tức giận, dễ dàng mất hết cả lý trí chỉ vì một chuyện nhỏ nhoi không theo ý muốn của nàng. Mà ý muốn của Thục thì vô lý, rất nhiều sự kỳ khôi và cao vời, to lớn như chuyện dời sông lấp biển. Nhược dù có cố gắng giảng giải, hay phân trần chỉ làm cơn điên của Thục dễ dàng nổi lên. Thế là hết, cả cuộc đời của Nhược, từ khi quen biết Thục đến khi sa cơ thất thế được Thục dựng lên, rủa xả bằng những lời đầy gai nhọn và đau đớn. Thế nên có tức tối đến thế nào Nhược vẫn phải im lặng. Chàng chỉ còn mỗi con đường sống trong nhẫn nhục, thân xác khô héo, mỏi mòn chờ đợi thần chết đến mang đi.


Nhược không còn trẻ nưã, nhưng chưa hẳn là già. Đã gần sáu mươi, nhưng chàng còn đủ sức yêu trăng, yêu gió, yêu mây. Tay chưa run để viết những giòng thơ tặng cho đời nên chàng chưa muốn chết. Vậy thì chỉ còn một cách ra đi, bỏ hết, bỏ của chạy lấy người.


Thực ra mỗi lần xẩy ra như thế, trong thâm tâm Nhược chỉ muốn bỏ đi ít ngày cho Thục nghĩ lại, xuống nước gọi mời rồi anh sẽ trở về như bao lần trước. Nhược đã đi về rất nhiều lần trong quá khứ. Thế nhưng lần này khác hẳn. Lời vu khống khôn khéo và tài tình của Thục đã làm anh không còn lối trở về, đã làm anh nghĩ suy suốt buổi.


- Tôi biết hết cả rồi. Có người nói với tôi là anh thường thậm thụt lén gọi tán tỉnh con Hạnh. Anh xứng đôi vừa lứa với nó lắm. Hứng của thừa thãi người ta bỏ đi mà nâng như nâng trứng. Chỉ có con này là già, là xấu nên anh anh coi thường muốn vứt đi đâu thì vứt.


Nhược tức như muốn điên lên. Chàng muốn chạy ngay đến vả mấy cái vào cái miệng đang cong cớn, xoen xoét nói những lời buộc tội kia nhưng dừng lại kịp. Nhược sợ Thục gọi cảnh sát, mà cũng sợ luôn sự quyến rũ của đôi môi trong những lần nũng nịu nên không đành ra tay. Không biết làm gì hơn cho hả, chàng đành gào lên.


- Ai bảo cho cô biết. Nói đi, nói ngay đi.


- Thì ông Trụ, chồng con Hạnh chứ ai.


Nhược bất ngờ, tê điếng như á khẩu. Chồng cũ của Hạnh gọi để tố cáo Nhược với vợ anh ta thì còn còn chối vào đâu được. Nhưng chuyện gọi điện thoại tán tỉnh Hạnh không hề xẩy ra thì làm sao mà Nhược không tức điên lên. Thục muốn gì trong chuyện thế này. Nhược cũng biết Thục không hề ghen tuông và cũng không hề nghĩ rằng chuyện anh, và cô bạn Thục lén lút vói nhau là sự thực. Nàng chỉ muốn chọc cho Nhược tức chơi cho hả cơn giận đang bùng lên mãnh liệt. Biết thế nhưng Nhược không thể nào không choáng váng mặt mày.


Vài ngày trước, Hạnh, cô bạn của Thục vừa mới li dị chồng xong, đã từ thành phố khác tới đây với một gã tình nhân mới rồi gọi nàng ra đón. Thục không ra đón được nên sai Nhược ra rước về. Thế thì chuyện Thục bảo Nhược tằng tịu với cô bạn của nàng chỉ là một dự tính, một âm mưu vu khống Nhược mà Thục đã sắp sẵn trong đầu. Cứ xem như chuyện Thục khôn khéo nói với Trụ, người chồng cũ của Hạnh và bảo anh chàng ngu si này gọi đến những người bạn của Nhược để than vãn, rêu rao anh quyến rũ vợ hắn, Nhược mới biết vợ mình quả thật cao cờ. Mà cái đòn bêu xấu ấy tất nhiên có nhiều hiệu quả. Mấy thằng bạn từ tiểu bang xa gọi Nhược tới tấp, ân cần hỏi han đủ thứ chuyện. Rồi cuối cùng chúng nó bắt Nhược kể lể mọi chuyện mà chúng xem là bất chính của chàng. Ngày nào cũng có thằng gọi đến, vô hình chung xô đẩy Nhược vào cái thế phải nói xấu vợ để bảo vệ chính nghĩa của mình. Có những đưá không tin lời phân trần của Nhược, hay có thể chúng tin mà vẫn bảo rằng không, để được nghe Nhược gân cổ chửi thề, để hả hê cười vui trong nỗi đau khổ của chàng.

- Thôi mày ơi, không có lửa làm sao có khói, chắc mày cũng tham lam tán tỉnh con bạn vợ mày gì gì đó nên thằng chồng nó ghen tuông mới ly dị chứ gì. Ăn vụng mà không biết chùi mép để cho vợ nó bắt được làm xấu lây cả đám. Chúng tao tin sao được cái bản mặt gian tà của mày. Biết chúng bạn chỉ đùa và trêu chọc Nhược vẫn tức ứa gan. Mà ra cớ sự này chỉ tại cô vợ yêu dấu của mình. Càng nghĩ Nhược càng thấm thía, càng đau đớn vô cùng. Chàng tự nhủ trong lòng. Nhược ơi, Nhược ơi, từ nay trở đi mày chỉ có từ chết tới bị thương mà thôi nếu mày cứ tiếp tục trở về sống đời nô lệ cho cái con đàn bà kia mà chẳng được xót thương. Phải tìm cách ra đi, đi thật xa để tránh khỏi bao nhiêu phiền lụỵ.


Nghĩ lại quãng đời đã qua Nhược càng giận vợ. Đúng, Chàng chỉ là một tên nô lệ chẳng đưọc xót thương vì đã bao lần làm việc nặng nhọc, mệt mỏi mà than thở là Nhược bị Thục nói gần nói xa là vờ vịt lười biếng. Chuyện xẩy ra hàng ngày đến nỗi chàng không còn để ý. Đôi lúc bị chê bai nhiều quá chàng cũng phân vân tự nhủ hay là mình lười thật. Cho đến một hôm có người em trai của Thục vừa ở Việt Nam sang, sau mấy tháng nghỉ ngơi, chỉ mới bắt đầu một tuần làm việc, đã than lên thở xuống kêu mệt mỏi Thục đã cuống cuồng, lo lắng, săn sóc đưa đi khám bệnh. Điều này làm chàng suy nghĩ, thấy buồn cho số phận mình. Dần dần về sau đối với cả những người em rể, trong cùng một công việc vẫn nhận được lời an ủi của Thục làm Nhựơc thấy rõ những bất công của vợ đối với mình.


- Tôi biết công việc chú đang làm nặng nhọc lắm. Ông Nhược nhà tôi kêu đau lưng mỏi gối suốt cả ngày. Thôi, làm được tới đâu thì làm, không thì đi xin việc khác nhẹ hơn.


Chàng nhận ra một điều là Thục luôn luôn tỏ ra lịch thiệp, dễ thương khi giao dịch với mọi người. Nàng luôn chứng tỏ mình là một người vợ khôn ngoan biết lo toan cho gia đình con cái trước mặt thiên hạ. Ai cũng khen ngợi sự đảm đang của Thục rồi bảo chàng tốt phước có đươc người vợ biết lo toan. Cái này cũng đúng. Nhưng Nhược thấy rằng Thục càng lo toan chuyện nhà hay vui vẻ hoà nhã với người ngoài bao nhiêu thì nàng lại đọa đày anh bấy nhiêu để bù lại những lúc mà nàng phải đóng kịch trước mặt người khác. Nói chẳng ai tin, ngay cả với con cái đứa nào cũng cho là mẹ chúng tuyệt vời, chỉ có bố là bê bối, lười biếng với bao nhiêu tật xấu hàng ngày. Chúng nó cãi lại mỗi khi Nhược muốm răn đe dạy bảo. Thế nên dù đang sống trong một đất nước tự do, đầy đủ tiện nghi vật chất hàng ngày mà chàng vẫn thấy cuộc đời tăm tối quá.


Lần giận dỗi này thì Nhuợc nhất quyết ra đi, đi luôn và đi thật xa. Chàng chán ngán đến độ không thèm thanh minh về việc bị vu khống của mình. Nói làm sao được, thanh minh làm sao đây khi sự bịa đặt và dàn dựng của Thục hợp lý và chu đáo quá. Một người chồng của bạn Thục đích danh tố cáo Nhược tằng tịu với vợ anh ta và xui người ấy bỏ chồng thì còn cãi vào đâu được. Thục có cần nói lời nào đâu mà ai cũng tin rằng chuyện Nhược bỏ đi chỉ là mê gái, theo cô bạn của vợ và xúi cô ta bỏ chồng để ở với mình. Ai cũng chán ghét và khinh bỉ Nhược. Ngay cả những đưá con ngoan của chàng cũng an ủi mẹ nó, mà thực ra là để trách Nhuợc.


- Thôi má quên bố đi, để cho ông ấy sống ra sao thì sống. Mai mốt thế nào lại chẳng mò về. Hai người đều thế sống với nhau sao lâu được. Hai người đều thế có nghiã là đều cà chớn, đều bất chính như thế. Nhược biết các con còn thương mình không nỡ nói điều nặng nhẹ. Nhưng rõ ràng là chúng đã nghĩ không hay về bố. Nhược lẩm bẩm một mình như để quyết tâm hơn.


- Nhất định lần này ta phải đi luôn, không bao giờ trở lại.


Chàng thu vén mấy thứ cần thiết vào trong một cái túi nhỏ. Vài bộ áo quần, khăn lau mặt và bàn chải đánh răng. Cẩn thận hơn chàng vơ luôn cục xà bông mới mà Thục vốn lo xa mua dự trữ cả đống trong lần các cửa tiệm bán sale. Tiền thì Nhược không cần lắm vì đang có một ít trong túi và cái credit card với giới hạn mười mấy ngàn đồng cũng đủ cho chàng an tâm mua sắm. Tuy gương mặt lầm lỳ và nhủ lòng phải quyết tâm nhưng cuối cùng Nhược cũng liếc nhìn về phía Thục, cầu mong sự can ngăn, song nàng cũng yên lặng nhìn ra chỗ khác. Chàng đành ra vẻ hùng hổ bước ra ngưỡng cửa, cái túi xách trong tay bỗng nhiên thấy nặng.


Thấy Nhược cương quyết và cả gan dám ra đi, Thục nói trống không.


- Đi thì đi luôn đi. Đừng bao giờ vác mặt về đây nữa.


Lời nói của Thục như nhắc nhở cơn giận như đang chìm xuống lại bùng lên, chàng lao vào xe bật ngửa người ra, cố hít thở thật sâu cho khối sầu trên ngực tan trong buồng phổi để theo hơi thở ra ngoài. Chao ôi, đời bạc bẽo đến thế này sao.


Những ngày đầu tiên bỏ nhà đi lang bang quả là một sự khổ sở đối với Nhược. Đi tới nhà ai bây giờ. Có bà gì họ độc thân, ở một mình trong khu người già thi Nhược đã có lần nghỉ tạm vài hôm trên ghế sô-pha trong lần lánh nạn trước đây, nay chẳng lẽ lại vác mặt tới xin ở nhờ lần nữa. Thằng em họ rất thân nhưng con vợ nó lắm chuyện hay dò hỏi rồi sẽ nói với cha mẹ, anh em chàng đang ở bên Cali. Có một lần cách đây không xa lắm Nhược bị bà mẹ vặn hỏi và các em điều tra cuộc sống mà chàng phải hết lời nói dối cũng chỉ vì tới ở nhà thằng em họ. Gia đình Nhược sang Mỹ hết, quây quần ở Cali nhưng chỉ mình chàng, vì theo vợ nên tới tiểu bang này. Vả lại dù có ở gần đây Nhược cũng không dám tới sợ anh em mình biết được. Chàng thừ người ra trong chiếc xe mà lúc mới ra vì tức giận đã nổ máy sẵn sàng. Bỗng Nhược nghĩ ra một chỗ có thể nương thân, chàng reo lên.


- Phải rồi, tới ngay khách sạn.


Nói là tới khách sạn nhưng Nhược nghĩ lại ngay. Ở khách sạn, mỗi ngày tốn hàng trăm bạc, thật quá sang trọng và tốn kém cho tháng ngày tị nạn của chàng. Lương công nhân của Nhược, dù làm cật lực cũng chỉ vừa đủ trả tiền phòng hàng tháng chứ chưa kể đến chuyện ăn tiêu. Thôi đành kiếm một cái motel nào quanh đây, vừa túi tiền và hợp với cung cách bình dân của Nhược.


Nghĩ thế chàng hăm hở quay chìa khóa start xe dù rằng đang nổ máy. Tiếng rú lên e é mà Nhược không để ý ví mải mê suy nghĩ cho đến khi chàng ngạc nhiên thấy Thục chạy lao ra giận dữ hét lên. - Xe đang nổ máy mà cứ đề mãi. Muốn phá của phải không?


Thì ra từ nãy giờ Thục vẫn theo dõi chàng từng li từng tý dù rằng bên ngoài nàng vẫn tỉnh như không. Đàn bà gớm thật. Thôi thôi hãy mau mau thoát khỏi bà chằng này cho đời bớt khổ. Nhược không thèm trả lời, cũng chẳng thèm nhìn cái bản mặt vừa dễ ghét vừa dễ thương của vợ. Chàng sang số phóng xe đi.


Hai mươi phút sau, Nhược đã đậu xe trước Motel 6 cạnh ngay xa lộ. Chàng khóa xe cẩn thận rồi hăng hái bước vào hành lang tới ngay văn phòng. Người quản lý đang tiếp hai cặp Mỹ đen ngước lên nhìn chàng ra dấu bảo chờ. Nhược kiên nhẫn chờ đợi thêm hai mươi phút nữa rồi cũng tới lượt chàng.


Nhược nằm luôn trong motel hai ngày liền để suy nghĩ về sự vô lý của đời mình. Ngoại trừ những người đi xuyên bang, người ta thường ra motel là để giải quyết chuyện riêng với một người nào. Còn chàng nằm chèo queo một mình ở đây, vừa tốn tiền mà chẳng ích lợi gì, nhỡ Thục biết được thì là một tai họa. Thôi phải tìm một nơi khác an toàn hơn.


Ở đâu bây giờ? Hàng ngày chàng vẫn phải đi làm ở một phòng khám bệnh để kiếm sống. Nhược chỉ là người giúp việc thôi chứ không phải là bác sĩ. Mải suy nghĩ về chuyện phải ở đâu đêm nay, có lần chàng đưa cái nhiệt kế vào mũi một bà già thay vì đưa vào miệng khiến bà ta la lên như bị thọc huyết. Lần ấy ông bác sĩ hốt hoảng chạy ra, khi biết được sự việc, mắt ông trợn lên cảnh cáo làm Nhược sợ đến tái người. Mất việc thì chàng thực sự là bạn của mấy thằng homless đang lang thang ăn xin ở ngoài kia. Buổi chiều hôm ấy Nhược gặp được vị cứu tinh, đó là một người đồng đội cũ. Anh ta cụt một chân, uống bia thay nước lạnh và coi đời không hơn chiếc vung nồi. Vì tàn tật nên anh được chính phủ cấp nhà, cấp xe lăn, cấp tiền. Dĩ nhiên là chỉ vừa đủ sống. Cần tiền uống bia hàng ngày nên anh muốn cho share phòng. Nhược biết được thông tin ấy mừng như bắt được vàng. Chàng mau mắn nộp ba trăm đồng cho người đồng đội cũ để có
chỗ chui trong một tháng.


Nhược trong căn phòng share chung, nóng bức và dơ bẩn hơn cuộc sống hàng ngày. Những mùi khó ngửi làm chàng suốt đêm dài trằn trọc. Nhược cởi hết quần áo nằm lăn trên chiếc giường quá cũ, qua lưng không biết bao nhiêu ngưòi. Có một cái gì buồn buồn, nhột nhạt bò qua ngực Nhược. Anh với tay chộp lấy nút đèn bật lên, rùng mình thấy cả hàng đàn gián bò trên người mình. Nhược hỏang hồn vùng dậy lấy hai tay phủi khắp người. Càng sợ, càng buồn Nhược càng giận vợ. Giận luôn cả chính mình sao không biết nhịn đi cho qua cơn sóng dữ. Nhưng có lúc chàng lại nghĩ nếu mình nhịn quá thì Nhược chẳng còn là Nhược ở trên đời này nữa. Nghĩ tơí nghĩ lui, giận quanh giận quẩn Nhược giận luôn cả cha mẹ đặt cho chàng cái tên là Nhược để nó vận cái sự ươn hèn nhu nhược vào mình.


Mấy hôm sau thì Nhược đã nghe phong thanh có người nói rằng chàng đang sống chung với một ngưòi đàn bà, sang đây theo diện con lai ở khu dowtown. Nhược phì cười ngán ngẫm đợi chờ những đòn phép khác ghê gớm hơn nữa của Thục. Vì không quen được với đàn gián tới thăm hằng đêm nên Nhược phải bỏ của chạy lấy người. Mất toi ba trăm bạc mà chỉ ở có một đêm rồi phải dứt áo ra đi. Khi Nhược tìm được một chỗ ở khá hơn trong một gia đình người bạn thì lại có điều tiếng là anh đang mê mệt vợ người chủ nhà đang cho anh ở tạm.


Nhược không muốn làm phiền đến bất cứ ai trong cuộc sống của mình nên chàng lại khăn gói rời nhà người bạn ra đi. Đi dâu bây giờ để thoát khỏi tầm ảnh hưởng của Thục? Đi thật xa ra khỏi tiểu bang này thì lấy ai trông chừng đứa con gái mỗi khi nó cần đến. Đứa con gái, ôi, đứa con gái mà Nhược nghĩ đến và thương mến thật nhiều. Đây là nhược điểm duy nhất của chàng mà Thục đã nhìn thấy, đã lợi dụng và ép buộc chàng phải đầu hàng mỗi lần hai người xẩy ra những chuyện bất hòa, xô xát. Nhưng lần này thì không, chắc chắn là không, chàng sẽ không đầu hàng, không thể quay trở về bụi gai nhọn được che phủ bởi những cánh hoa hồng, được nguỵ trang bằng những danh từ tình yêu và hạnh phúc. Bụi gai nhọn, trời ơi bao nhiêu năm trời rồi chằng đắm mình, đớn đau mà tưởng rằng hạnh phúc.


Gần một tháng qua, Nhược cố gắng nhủ lòng dứt khoát là không quay về. Chàng cũng chẳng bao giờ dám nghĩ đến việc check email của mình vì Nhược biết trong đó có những câu chửi rủa căm hờn của Thục. Chàng cũng không mở phone mỗi khi có số của Thục hiện lên. Năm lần bảy lượt như thế tưởng đã được yên cho đến một hôm trên phone của chàng hiện rõ số phone của cô con gái.


Dĩ nhiên Nhược mở phone ngay. Đầu dây bên kia không phải tiếng con gái chàng mà là tiếng Thục. Giọng nói của Thục êm ái dịu dàng như cô Dạ Lan nói với các anh chiến sĩ ở tiền tuyến năm nào. Nàng kể lể cho Nhược nghe những ngày gian lao khổ cực khi phải một mình nuôi con trong lúc Nhược ở trong tù. Những kỷ niệm một thời chinh chiến ngày xưa theo chàng đi đây đó, cùng chia nỗi nhọc nhằn trong nẻo đường hành quân gian khổ. Nhiều, nhiều lắm mà Nhược chỉ nghe chứ không nói được câu nào. Một điều làm Nhược ngạc nhiên là hầu như Thục quên hết cả. Quên tình trạng hiện tại của hai người là đang giận nhau và chàng đã thoát ly. Nàng nói với Nhược cứ như hai người đang ngồi gần nhau để nghe nàng sụt xùi tâm tình kể lể. Nhược có cảm tưởng rằng Thục đang khóc. Chàng toan đã mềm lòng nhưng vội nghĩ ngay đến những hành động, những lời nói phũ phàng của Thục trước đây mà nhủ lòng đừng có dại để chui vào bụi gai lần nữa.


Nhưng rồi ngày ngày cứ qua đi, phone tay của Nhược cứ reo vang liên tục, bây gìờ thì dù có số của con gái hiện lên Nhược vẫn cứ đóng phone, chàng nghe trong lòng vừa cảm động vừa nhủ rằng nên tỉnh táo. Tiếng phone cứ liên tục kiên trì reo mãi cho đến một ngày lo sợ rằng mình sẽ bị cám dỗ trở về, Nhược thẳng tay vứt chiếc phone xuống đất.


Không còn phone nữa cũng chẳng sao bởi vì một chiều vừa ra khỏi chỗ làm là Nhược đã thấy Thục và con gái ngồi đợi trong xe mình. Thục đã dùng chìa khóa riêng mở cửa xe để hai mẹ con cùng ngồi trò truyện trong xe đợi Nhược. Thục thản nhiên bảo chàng rằng chiều nay nàng đã mua món ăn mà chàng vẫn thích. Nàng còn nói những dự tính làm ăn và những chuyến đi xa khi con vào đại học xa nhà. Nhược tuy vẫn nhớ những lời gai góc mà Thục hắt vào mặt chàng trước đây, những uất ức vì bị vu khống trắng trợn, vẫn nhủ lòng phải cứng rắn mà chân vẫn bước đi theo Thục. Nàng đưa chìa khóa xe của mình cho con gái lái rồi ngồi bên cạnh Nhược. Trước mặt Nhược chỉ còn mỗi con đường về nhà, chui vào bụi hoa hồng đỏ thẫm những đam mê nhưng đầy gai góc.


Hơn một tháng Nhược được sống trong êm ái nhưng lòng đầy gượng gạo bới vì nó quá lạ lẫm với chàng. Bao nhiêu năm trong cuộc sống gồ ghề trăn trở, Nhược đã không quen được những êm đềm chiều chuộng của đàn bà, nhất là người đàn bà đã theo sát bên Nhược trong suốt cuộc đời.


Một đêm của tuần tiếp theo Nhược lại đối diện với cơn giận, cơn điên của Thục. Rồi những lời nói bỏng rát như nước sôi lại hắt vào mặt Nhược. Chàng thở dài bước ra khỏi nhà để khỏi phải nghe những tiếng sục sôi căm hờn của Thục đang trút lên đầu chàng. Nhược bước vào xe, hất chiếc ghế ngả ra phía sau trong tư thế ngủ ngồi. Chàng sờ thấy mảnh giấy cứng mà mỗi lần chàng bước ra khỏi nhà, phải ngủ ngoài xe là Nhược gạch thêm một cái. Mảnh giấy đã đầy kín những vết vạch ngang dọc, Mỗi một vết gạch là một kỷ niệm đớn đau, uất ức.


Dòng sông gai góc vẫn chờ Nhược trầm mình để hưởng cái thú thương đau cho đến cuối cuộc đời.

Thảo Nguyên
(NT2 Nguyễn Bá Thuận)
**************************************************************
******************************************************