Bạn Đang ở đây: Đặc San Ức Trai Đặc San Ức Trai 2014 NHỮNG NGÀY THÁNG NGẮN NGỦI

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

NHỮNG NGÀY THÁNG NGẮN NGỦI

In PDF.

 

Anh Thử kính yêu

Em rất buồn khi nghe tin anh qua đời, nước mắt em rơi dài, cổ họng nghẹn cứng, tha hồ những giọt lệ tuông trào.

Rất tiếc là anh không còn ở lại trên cõi đời nầy cùng chúng em thêm dăm mười năm nữa …

Biết nói gì đây, thôi thì kể lại những điều anh em gắn bó trong thời gian anh lâm bệnh.

*****************************

Cố NT2 Nguyễn Hữu Thử
(Lam Điền Nguyên Thử)

Đầu tháng 3 /2013, tôi nhận được cú phôn từ Úc Châu, giọng cô gái thân thương năm xưa rõ mồn một:

-Em đây chị N, chị khoẻ không?

- Ôi… em Tuyết Giao, lâu quá em nhỉ. Chị có gọi cho em mấy lần nhưng không bắt máy, chắc chị V cho trật số ĐT. Chị vẫn khoẻ. Còn vợ chồng em và mấy cậu con trai ra sao?

Ba điều bốn chuyện hai chị em lâu quá không gọi cho nhau, kể ra tôi vì bận rộn công việc mà có lỗi với các đưá em như Tuyết Giao, rất tình cảm yêu thương mình ngay hồi đi học, hai đứa ở trọ cùng nhau ở Tam Kỳ.

 Giao báo tin  cho tôi biết, có hai tin, một vui và một buồn chị ạ:

1/ Tin vui: Hai vợ chồng em sẽ đến Hoa Kỳ thăm chị.

2/Tin buồn: Anh Cả Thử em bị đau nặng đó chị.

Cả 4 anh em sẽ qua thăm ảnh rồi ghé thăm chị luôn.

Giao báo với tôi anh cả bị ung thư phổi, tôi sững sờ.

Trong lòng giữa niềm vui sẽ được gặp anh em và vợ chồng Tuyết Giao hoà quyện với nổi buồn lo lắng cùng với Giao là bệnh của anh Cả.

Quá bất ngờ cái tin anh Thử bị chứng bệnh nan y, sau cuộc gặp Giao, tôi phôn cho anh Hoành, anh trai tôi, cũng là bạn thân cùng khoá 2 CTCT Đà Lạt với anh Thử

Anh tôi sững sờ, tắt nghẹn hồi lâu không nghe anh nói gì cả, tôi hỏi anh, anh còn có đó không? 

-Anh có đây

-Tội nghiệp Thử bạn anh quá em ơi, lạy trời là bác sĩ cho kết quả sai em nhỉ.

Tôi cũng hy vọng  như anh Hoành thế.

Tôi cầu mong cho anh đừng đi vội.

Trong lòng tôi lúc này dâng trào bao chuyện đời của thời mấy anh đi tù khổ sở, tôi thương thật nhiều các anh gian khổ chưa từng có trong cái thế kỷ 20 văn minh của nhân loại trong đoạ đày ở trại tập trung cải tạo.

Tôi đã từng đi thăm nuôi anh Hoành trong suốt thời gian dài hơn sáu năm trời đăng đẳng. Từ trại nầy qua trại khác, giữa chốn rừng thiêng nước độc. Cơm không có ăn, lạnh cóng khi mùa đông về, lao động kiệt sức. Nghĩ đến đó là nước mắt tôi chảy.

Trong lòng tôi lo lắng theo cô em vợ anh Thử bắt đầu từ ngày Giao báo cho biết.

Tôi có lổi rất nhiều với cô giáo tôi là vợ anh Thử, từ khi qua HK đến giờ chỉ gọi điện cho cô có dăm ba lần, còn ngoài ra thì hỏi thăm vợ chồng, gia đình cô qua chị Viết và anh Hoành vì anh chị tôi tuần nào cũng gọi thăm anh chị.

Thời gian quá dài, đã hơn 40 mươi năm chưa gặp lại, từ năm đầu 1975, cô giáo tôi là cô Nguyệt dạy Trung học đệ nhất cấp, dạy tôi môn vạn vật. Cô rất đẹp, nước da trắng hồng, môi son, trông cô như nàng tiên trong bộ áo dài luạ thướt tha trên bục giảng, cô luôn mang guốc cao gót rất chi là uyển chuyển.

Sau năm 1972 chúng tôi rời quê về tỉnh để học đệ nhị cấp, tôi với Tuyết Giao cùng thuê ở trọ căn phòng ở đường Nguyễn Thái Học. Giao học sau tôi 1 lớp.

Hai chị em nhiều kỷ niệm rất vui thời nữ sinh không thể nào quên, có những đêm học bài thi lục cá nguyêt hai đứa gục đầu ngủ quên trên cái bàn dài gỗ mít (bàn chữ U). Có những lần cô giáo tôi xuống thăm em học, rồi anh cả Thử ở Đà Nẳng về, lúc đó 2 người mới yêu nhau. Hình ảnh anh chị rất ấn tượng khắc sâu trong tiềm thức của chúng tôi thời thiếu nữ.

Cô tôi luôn mặc áo dài lụa màu vàng nhạt hoa cỏ, màu xanh lơ da trời, màu tim tím hoa sim rừng, đôi guốc cao thanh thoát, hai người đi bên nhau bát phố với những lần hạ sơn.

Anh Thử dáng cao cao thanh thanh trong bộ đồ sĩ quan có hoa mai vàng ở bâu áo, bộ đồ sĩ quan làm say mê baonàng nữ sinh như chúng tôi.Dù khói lữa chiến tranh bùng cháy tràn ngập trên quê hương, nhưng với tình yêu lãng mạn của tuổi trẻ không bao giờ nguôi. Tôi ôm mộng sau này mình sẽ có người tình như cô giáo của mình vậy.

Những lần về phép để gặp cô giáo tôi anh đều ghé tới, hai người thức hình như suốt đêm không ngủ, đến gần sáng tôi dậy học bài vẫn thấy cô ngồi nói chuyện với anh cả. Tình yêu thời ấy thật là vàng ngọc vì anh không thể về thường xuyên gặp gỡ, nên hai người rất quý thời gian bên nhau.

Anh cả Thử rất chi là đẹp trai, anh có đôi mắt phượng, đen dài , sáng trưng dễ hớp hồn phái nữ.

Tôi khi đó xem anh như anh Hoành, cũng quý trọng anh lắm, có phần sợ anh nữa là khác, nhất là sợ anh xem học bạ, thấy mình học không “bốc” thì quê kinh khủng, nhưng anh chỉ khuyên nhủ mà thôi.

            Năm 1975, như ong vỡ tổ, cố vượt qua những cam go đời sống để tồn tại. Mỗi người lo toan cuộc sống cơ hồ đứng trước vực thẳm, nên chẳng để ý gì với nhau nữa, vì ai cũng ở dưới trời đổ nát.

            Anh Thử, anh Hoành cải tạo dài năm, khi đó anh có cô lo đi thăm tù, (thân cò lặn lội), sau này đọc được thơ anh viết cho vợ mới cảm động làm sao, tôi khóc khi đọc đến câu (Em như ngọn liễu xoay mình trong giông bão). Mới thấy thương cô cũng như các chị có chồng đi tù thời ấy. Mà đúng y như thế vừa nuôi con vừa đi sản xuất để có lương thực nuôi gia đình, lo cho con nhỏ chỉ một mình thân liễu yếu.

             Đầu tháng 3 vợ chồng Tuyết Giao, anh Cương và anh Sương, chồng chị gái Giao từ Úc châu bay qua  thăm anh chị ả, ở lại với anh chị cả tuần ở thành phố thuộc tiểu bang North Carolina, rồi về Houston thăm tôi. Chúng tôi rất xúc động gặp nhau ở phi trường Bush. Tôi và Giao ôm nhau khóc trong niềm vui hội ngộ xen lẫn nổi buồn vô biên về căn bệnh của anh Thử. Tôi nhận được bó hoa tươi thắm từ anh Cương mua đem tặng tôi, lòng man mác nhớ lại bao kỷ niệm xa xưa thời tuổi trẻ đi học xa nhà, nhớ năm lớp 11, học vừa phải, nên chiều nào mấy anh trong đó có anh Cương, cả 2, 3 ông bạn đi bộ từ Khu Nam Tứ Hiệp đến đầu đường Nguyễn Thái Học  ghé chổ trọ chúng tôi, 4 nàng cũng “huậy” tưng bừng. Anh Cương hay hái những bó hoa vằn thơm ngát cũng màu trắng như hoa lài và thơm về đêm ngạt cả căn phòng bé tý. Anh Cương, anh kề Giao, học trên tôi một lớp, 1975  anh học khoa học ở Sài Gòn, những sách vở của anh học anh gói hết tặng cho tôi, để tiếp bước cùng anh chắp ước mơ.

         Cám ơn anh, cám ơn anh Sương, vợ chồng Tuyết Giao cho tôi được hạnh ngộ trong tình yêu thương ngày xưa trở về êm ái.

            Tôi ôm Tuyết Giao vào lòng, nhớ em như ngày xưa nằm bên nhau sau giờ học ngủ vùi, mùi thơm cuả em còn nguyên trong mũi tôi chưa phai nhạt, em đẹp, em qúy phái như các bà chị và những người anh ai cũng rạng ngời, viết đến đây tự dưng nước mắt tôi tuông chảy, vì cảm xúc thật sự đến với tôi trong một lần nơi xứ người vạn dặm sơn khê.

            Cứ để những giọt nước mắt nầy tuông trào, giờ nầy vắng lặng nhưng trong lòng tôi như có con sóng dâng trào.

            Tôi hỏi vội vàng về gia đình cô giáo tôi. Anh Thử gặp bạn em ảnh rất vui chị ạ.Nhưng chừ đang chửa bằng xạ trị, Chừ bạn em chỉ biết cầu nguyện ơn trên phù hộ cho ảnh thôi.

Chúng tôi đều lo lắng về anh thật nhiều.

             Chuyến hội ngộ của chúng tôi nếu anh Cả không bị đau thì bạn tôi thật sự vui biết mấy, dù đi Nasa, đi nhà hàng ăn uống…nhưng trong tâm tư luôn nghĩ về anh cả.

            Từ dạo đó trở đi, tôi cảm thấy cuộc đời ngắn ngủi, thương phận người, thương tất cả, những người anh một thời tù đày, qua Mỹ định cư lo toan cuộc sống gia đình rồi lo cho con cái…việc làm đến khi vừa về hưu thì đau ốm.

            Cả bốn anh em chỉ ở lại chơi được trọn vẹn 1 ngày chủ nhật, thứ 2 lên máy bay đến Cali thăm bà con, chúng tôi chia tay trong nước mắt.

             Kể từ đó, tôi mail thường xuyên với Tuyết Giao để biết sức khoẻ của anh Thử, chỉ gọi cho cô giáo vài ba lần vì sợ làm phiền, để cô lo chăm sóc anh cả.

             Lòng không yên khi ở xa xôi chẳng có dịp để về thăm gia đình  anh cả được, tôi xin Giao cho biết điạ chỉ trên FB của cả. Tôi mail cho cả hỏi thăm anh vài ngày một lần, anh em trao đổi qua lại bằng những lời thăm hỏi, tôi nói tôi có xem thơ văn anh đăng ở ĐS Ức Trai của anh rất hay. Anh  nói cho tôi những hoàn cảnh từng bài thơ bài văn ra đời. Thật sự thơ anh cuốn hút ghê lắm, đọc đi đọc lại hoài không chán, văn anh cũng thế.

             Tôi nói đùa với anh:

             -Anh biết không? lâu lắm rồi em chưa biết thơ văn của anh đăng, em cứ “Khan Cổ Gọi…” của anh Trần Yên Hoà từng đêm, nay có anh nữa để em nghiền ngẫm.

            Anh cười:

             -Để anh gởi cho em những bài thơ của anh trước 75 và sau có mấy bài.

            Rồi anh gởi cho tôi, tôi đã đọc đi đọc lại trong ĐS UT của anh, nhưng nay anh gởi làm tôi cảm động lắm.

            Anh làm thơ địa dư huyện nhà Tiên Phước quê tôi, mà tôi cũng như anh Hoành chưa biết nhiều như ảnh. Thôi thì cáichuyện thơ văn để dành đó từ từ xem đi xem lại, anh nhỉ.

             Anh cũng biết tôi tập tành làm thơ, nên anh bảo em gởi ít bài anh xem thử, rồi anh góp ý cho.

             Riêng tôi thì ngại sợ anh đang bệnh để anh lo chửa trị, tỉnh dưỡng không dám làm phiền anh trong lúc này.

             Nhưng anh mail, sau 3 ngày là em gởi cho anh đi, không sẽ không kịp đó.

            Tôi  gởi cho anh 3 bài, trong lòng phấn chấn lo lắng thật nhiều.

            Tối hôm đó tôi nhận mail anh, anh góp ý rất nhiều, anh sửa chữa từng chữ từng câu, chữ nào hay anh để mực xanh, chữ nên sửa mực đỏ, chữ đen coi lại…

            Anh viết cho tôi mấy bảng luật thơ thất ngôn bát cú, đường luật…thơ 8 chữ…

            Anh dặn, em cần xem kỹ trước khi gởi đăng, in, chứ khi in xong muốn sửa cũng không được.

           Anh bày cách đặt 1 bài thơ có nội dung, có kết luận…

            Nghĩ đến đây tôi thương anh thật nhiều, trong lúc bệnh nặng anh còn bày tôi đủ thứ, anh đánh máy cả trang dài, dặn từng chi tiết như người thầy dạy kèm môn văn chương vậy. Làm sao tôi quên được những lời vàng ngọc anh dạy cho tôi không hoàn cảnh của anh lúc này chứ.

            Anh khen tôi cũng có, để tôi thêm nghị lực làm thơ như đứa trẻ mới vào lớp một.

             Những ngày tiếp theo tôi mail cho anh

            Tôi cám ơn anh rất nhiều.

            Anh cả có khoẻ hơn không?

            Anh nói anh đau lưng nhiều, nên anh ngồi lâu không được.

            Anh nói:

            -Em có cầu nguyện cho anh không?

            -Dạ có. Lúc nào trong tâm em luôn nguyện cầu cho anh mau hết bệnh.

             Tôi khuyên anh uống sữa, ăn những thứ có chất đạm, anh nói anh ăn chay nên không thể dùng thịt cá được.

             Tôi lo cho anh như anh ruột mình, ngày đêm cứ nghĩ về anh, mở máy ra là vào ngay email coi anh có nói gì không? tôi cứ chờ thư anh từng ngày. Có những đêm thức thật khuya đọc lại thơ anh,  rồi tập làm thơ cho anh, có những bài tôi gởi cho anh chị Hoành coi thử có được không? anh chị tôi xem, mới bài đầu đã bị loại ngay: em làm thơ cho người anh mà sao thấy như làm cho người yêu vậy, thế là bài đó bỏ đi, tôi không cho anh biết cái bài đó, tiếp tục tôi sửa bài thơ, anh nói là em phải có thêm nội dung mới hay được, nói đến những đặc trưng của nơi đó mới có ý nghĩa em ạ.

            Tôi làm lại gởi cho anh, anh nói cũng được hơn đó. Tôi làm bài Anh là Mãi Mãi Ánh Trăng Rằm cho anh. Anh vui lắm, với tôi trong lúc này tôi muốn làm tất cả những gì để anh vui anh quên đi căn bệnh hiểm ác này.

            Tôi nói với anh:

           -Em đi dự Đại hội đồng hương Quảng Đà vào 2 ngày 31/8-1/9 anh ạ, em ghi danh văn nghệ, em ngâm bài thơ MMATR anh nhé, anh vui không?

             Anh nói:

           - Anh vui, em nhớ tìm bạn học của anh, trường Trần Quý Cáp, Hội An, em có thể gặp được bạn anh đó.

            - Dạ, em sẽ tìm bạn của anh chớ.

             Vài ngày sau anh mail cho tôi, anh khuyên nên tham gia văn nghệ  hội họp cho vui nghe em,

            -Dạ, em đi, em làm những gì trong lúc này để anh vui đó.

            Anh cám ơn tôi.

             Hôm Đại Hội, tôi đi sớm để nghe nói chuyện về thơ của thi sĩ Bùi Giáng, do 3 nhà thơ: Phan Xuân Sinh, Dương Như Nguyện, và Ngu Yên. Hôm đó rất ý nghiã để hiểu thêm thơ và cuộc đời của Bùi Giáng.

             Chờ đến 7 giờ mới khai mạc đại hội, hôm đó đông lắm khỏảng trên 300 người, tìm hỏi chỉ có vài anh chị học ở Hội An nhưng khoá sau anh 3 năm học nên không biết anh. Hôm ấy tôi hên, lại được gọi sớm sau có 4 ca sĩ,tôi được thể hiện bài thơ viết tặng anh bằng cảm xúc thật sự của người em gái thương yêu anh đang trong cơn bệnh hiểm nghèo, hình như cả hội trường hôm đó ai cũng nhìn và nghe tôi ngâm thơ. Tôi tự giới thiệu và xin các anh chị, các bạn, cùng tôi cầu nguyện ơn trên phù hộ cho anh được qua cơn bệnh này, tôi nói trong niềm xúc cảm thật sự, lòng buì ngùi cảm thông của qúy đồng hương, hôm đó thật sự làm cho tôi

cảm động đến vô cùng. Tiếng vỗ tay không ngớt sau khi kết thúc. Làm cho lòng tôi dâng một nổi buồn thương anh ghê gớm…

            Trăng hỡi, nếu mai nầy trăng không còn nữa
            Thì trần gian sẽ buồn lắm trăng ơi
            Em ngồi khóc thầm bên bờ biển tối
            Cho sóng lòng hoà lệ sóng trùng khơi…

            Anh là ánh trăng rằm toả sáng cùng với những lời thơ hay, chân thật với lời văn đi vào lòng người, anh sống với tình yêu thương chân thật với bạn bè, người thân và gia đình ấm êm hạnh phúc. Tôi luôn nguyện cầu cho anh từng ngày.

             Ngày chủ nhật là ngày đại hội chính thức, tôi bị đau nên không tham dự được, lỡ cơ hội tìm bạn cho anh, vì ngày đó đông lắm, khoảng 600 người tham dự, biết đâu có bạn anh cùng đi, tôi tiếc mãi. Ngày sau tôi mail cho anh như những gì tôi đã làm, anh vui,

anh cười, còn tôi cảm nhận được tình cảm yêu thương đã giành cho anh trong lúc này đầy ý nghĩa.

             Anh gởi cho tôi 5 bài thơ anh làm từ xưa, đã đăng trên ĐS Ức Trai và mấy bài mới chưa đăng, để tôi đọc, có bài anh làm cho vợ anh: Bà Ngoại Mít Ướt, rất tình cảm, anh kể về vợ anh thật  hay và cảm động …

            Bài Cũng Thế và bài Điều Chưa Nói, anh dặn là đừng đăng lên FB mà gởi cho anh Hoành, để anh gởi về anh Hoà, sau khi anh qua đời, 2 bài nầy anh chưa gởi cho ai cả, chỉ gởi cho em cất cho anh.Tôi đọc những lời căn dặn của anh với tôi, tôi khóc không thành tiếng, nước mắt chảy dài, tôi gọi điện thoại cho anh Hoành, anh Hoành cũng cảm động lắm, tôi đọc 2 bài thơ đó cho anh Hoành nghe trong tiếng nghen ngào, xúc động vô bờ

Có những ngày không nhận được tin anh, tôi phải mail qua Giao…rồi gọi điện Thoại cho anh Hoành, chị Viết…hỏi có gọi cho anh không? thật sự là anh chị tôi muốn gọi từng ngày nhưng ngại làm phiền anh chị cả, nên có khi cả tuần mới gọi thăm, nếu

không gọi được thì hỏi tôi: Em có tin tức của anh Thử không?, em có gọi hay có hỏi Giao chứ? hai anh em cứ hỏi với nhau mà không dám gọi.

            Tôi được cái thuận tiện hơn anh Hoành vì có thời gian trên computer, còn anh Hoành thì đi làm bận lu bù nên không có thời gian trên mạng nhiều như tôi. Trong thời gian anh còn khoẻ là những tháng 3 đến tháng 9, có lúc tôi mail cho anh, em đợi thư anh , em lo quá , anh nói anh bận đi xạ trị, mỗi lần xạ trị đau lắm em ạ, anh đau, những người thân yêu cũng đau theo anh luôn.

            Tôi nhờ anh bạn đời của tôi gởi bài thơ Mãi Mãi Ánh Trăng rằm bằng giọng ngâm của tôi để anh nghe:

Mãi Mãi Ánh Trăng Rằm
Anh là trăng giữa đêm hè thanh vắng
Rãi câu thơ xao động ánh tơ vàng
Em như nước sông hồ trong tỉnh lặng
Soi lòng mình êm ả tiếng ve ngâm
Trăng hỡi! Nếu mai nầy trăng không còn nữa
Thì trần gian sẽ buồn lắm trăng ơi
Em ngồi khóc thầm bên bờ biển tối
Cho sóng lòng hoà lệ sóng trùng khơi
Đêm sâu thẳm giữa muôn vàn ảo nảo
Hồn em tan theo gió lạnh tơi bời
Hãy ở lại cho thơ luôn bay bỗng
Cho ngày xưa thức dậy, khóc lại cười
Cho đất mẹ đầy hoa thơm bóng mát
Và cho em hạnh phúc biết bao điều.
Em đợi những vần thơ hay muôn thuở
Dưới trăng vàng tiếng sáo vọng xa đưa
Anh hãy cố lên là chàng tráng sĩ
Đã một thời không ngủ giữ giang san
Anh chiến đấu nghĩa là anh sẽ thắng
Nghĩa là anh mãi mãi ánh trăng rằm
 
Kính tặng anh LAM ĐIỀN NGUYÊN THỬ
Cựu HS Trần Quý Cáp Hội An, cưụ SVSQ/CTCT/Đà Lạt. Em Gái: Nguyễn thị Nguyệt.

            Anh nhận được anh vui lắm, rồi anh gởi cho tôi cả 7, 8 bài thơ của anh để tôi ngâm rồi gởi cho anh nghe.

            Anh dặn,em đọc cho thuộc rồi hãy ngâm mới hay, tôi mail lại anh: Em sẽ cố gắng.

             Những bài thơ của anh, lời thơ dễ dàng ngâm thơ vì tự nó có âm điệu, vần rất hay dễ thể hiện, nhưng sao tôi cứ tập mãi mà chưa được như ý, muốn để anh vui tôi gởi anh nghe.  vài ngày không thấy anh trả lời, tôi buồn trông đợi, bỗng trưa hôm đó nghe chuông điện thoại reo, tôi bắt máy.

            -Alô, anh Thử đây. Em khoẻ không?

            -Dạ em bình thường, rất vui được nghe anh nói.

            -Lâu kinh em nhỉ, 40 năm rồi, anh quên hết chẳng nhớ hình ảnh   

các em nữa, khi thấy ảnh em, anh không hình dung đó là em.

            -Dạ, cám ơn anh, vì thời gian dài quá, biết bao thay đổi,bữa nay anh nghe khoẻ hơn không?

            -Anh khoẻ nên mới gọi điện thoại cho em chứ.

            -Ôi, em vui quá, đôi lúc em muốn gọi để gặp anh lắm, nhưng em ngại, vì sợ làm phiền anh, để anh nghỉ ngơi chữa bệnh.

           - Không sao, anh cũng muốn nói chuyện để khuây khoả đôi chút.

           Anh nghe em ngâm thơ rồi, có những câu em ngâm rất hay nhưng nhiều chổ còn chưa được, chắc em không thuộc nên khó diễn cảm.

           -Dạ, em mới tập tò anh ạ

             -Anh rất thích hai bài Xuân Lạnh - Gởi Một Đoá Hồng, em ngâm được, còn bài Hương Mai thơ tám chữ, em phải ngâm khác 7 chữ em ạ, để anh gởi cho em, bài đó bạn anh ngâm được lắm, em nghe rồi cũng ngâm tốt thôi.

           -Còn anh chắc ngâm thơ hay lắm phải không?

             -Trước khi anh đau anh ngâm được, chừ thì hết ngâm được rồi

             -Nhưng em nghe anh nói bình thường kia mà.

             -Vì ngâm thơ cần có hơi chứ em. Anh bệnh nên không có hơi dài.

             Tôi cảm thương anh thật sự, tự dưng nước mắt không khóc mà tuông trào, tôi lặng thinh, anh nói em có còn nghe anh nói đó không?

            -Dạ, em đây

            -Em thích bài thơ anh viết cho cô giáo em, rất hay mà tội nữa.

             -Đúng rồi, bài đó anh làm bằng tất cả cảm xúc mình, còn bài Đồi núi Quê em. Em thấy anh siệng không? Hoành chắc chi như anh mà biết hết đia danh huyện Tiên Phước cuả em.

            -Đúng y chang anh ạ, em với anh Hoành chào thua anh rồi.

Em biết là anh nói cô gái Bình An chứ? đó là anh viết về em đó, -Em cám ơn anh cả nhiều.

              -Em còn nhớ anh tới gặp bạn em chỗ nhà trọ đó mấy lần không?

            -Dạ hai lần chứ mấy.

              Cuộc nói chuyện lần đầu tiên ở HK của tôi và anh được khoảng 1 giờ, tôi mừng là anh được khoẻ hơn, nghe giọng anh vẫn trong trẻo như xưa, tôi hình dung đôi mắt phượng của anh diu dàng quá đổi. Hình ảnh anh chàng sĩ quanCTCT/Đà Lạt ngày xưa hiện về trong tâm trí tôi từng mảng tuyệt vời bay bỗng.

            Chắc anh vui khi nói chuyện cùng người em gái dù không thấy mặt.

            Tối lại tôi mở mail được nhận bài thơ Hương Mai do người bạn anh ngâm, quá ư là hay, tôi tưởng tượng là anh ngâm, rồi tôi gởi liền cho anh Hoành nghe, anh nghĩ chắc của Thử ngâm, nhưng Chị Viết lại nói không giống giọng anh, có lẻ anh Hoành thích bài thơ Hương Mai nầy quá nên khi về nhà là mở bài thơ đó nghe mãi (cô bé Thuỷ, nói Ba con thích nghe ngâm thơ bài đó cô ạ), đúng y, là anh Hoành thích thiệt (đến bây giờ tôi cũng chưa biết ai ngâm nữa) chắc rãnh sẽ nhờ bác nào ở gần anh Thử hỏi là biết thôi.

               Tuần kế tiếp anh mail cho tôi là 18 tháng 9 này anh sẽ lên Newyork khám bệnh, chắc anh  gặp Hoành, em ạ.

            Tôi mừng khi nhận mail anh, anh nói mấy hôm nay anh khoẻ hơn. Tôi trông đến ngày anh về NY để anh khám bệnh, cái ngày ấy đã tới. Tôi phôn cho anh Hoành, anh Hoành gọi cho anh và cuộc gặp gỡ của hai người bạn tối hôm đó 4 người (Hai cha con vnh và vợ chồng Anh Hoành) thức đến 1giờ khuya tại khách sạn. Hai người bạn tâm sự, anh quên cả mệt nhọc. Không ngờ đó lại là cuộc gặp gỡ cuối cùng của đôi bạn than.

Ngày sau anh về anh mail cho tôi anh kể sơ qua về chuyến đi và khám bệnh, cũng như anh Hoành phôn cho tôi nói về sức khoẻ của anh. Anh gởi cho tôi ba tấm hình chụp lưu niệm của bốn người ở khách sạn. Trông anh vẫn vui vẻ, da dẻ cũng hồng hào, có da thịt hơn anh Hoành nữa là khác.

Tôi thầm nguyện cầu cho anh được bình phục, Chắc anh hiểu thấu nổi lòng của những người thân yêu dành cho anh trọn vẹn.

Cả tuần trôi qua tôi không nhận mail anh, cũng lo, thôi thì gọi ĐT cho anh . Gặp cô giáo tôi bắt máy, hai cô trò gặp nhau, tôi hỏi thăm sức khoẻ cô, cô cũng không được khoẻ vì cánh tay hôm bị té nên còn đau, cô chuẩn bị đi khám bệnh. Tôi xin gặp anh cả. Cô tìm anh, cô nói:

-Chắc anh ra sau tập thể dục rồi em ạ.

 Rồi cô nói.

-Anh cả đây em

Anh alô, tôi mừng quá, anh nói anh khoẻ hơn, chừ cô đi rồi mình anh ở nhà đó

Hai anh em nói chuyện huyên thuyên, anh kể chuyến đi NY, …

Anh nói:

-Anh bớt bệnh, qua được tháng 11 là anh đi chơi, anh sẽ đến em nữa. Tôi xúc động và cầu xin ơn trên phù hộ cho anh, để anh em chúng tôi còn những năm gắn bó tình cảm như lúc này thật là quý vô cùng.

Ước chi anh còn mãi với chúng em. Tôi nói trong lòng tôi đầy lo lắng. Cuộc nói chuyện này của hai anh em cũng khá lâu.Anh tâm sự thật nhiều quãng đời trai trẻ của anh cho tôi nghe và nghiệp văn chương nữa.

Anh khuyên tôi rất nhiều …Anh nói anh vui khi nói chuyện cùng tôi.

Tôi sợ anh không khoẻ khi nói chuyện nhiều, hai anh em  ngưng nói chuyện, anh còn phải đi tắm nữa.

Giọng anh vẫn bình thường như không có bệnh chi cả

 Anh nói:

Vài tuần nữa anh đi bác sĩ để xét nghiệm như thế nào?

Đã đến tháng mười. Không thấy anh mail.Tôi hỏi thăm Phúc, Phúc nói anh không được khoẻ chị ạ.

Chừ bệnh anh nó phát triển nhanh quá, bác sĩ nói vậy. Chúng tôi buồn kinh khủng. Đến gần nửa tháng mười tôi gọi phôn của anh, chỉ nghe giọng anh alô yếu ớt, như trong hơi thở, tôi xúc động quá, đành buông máy, không đủ can đảm để nghe anh nói nữa

 Mấy ngày sau tôi gọi cho anh Hoành, anh nói anh có gọi và gặp anh cả, hai người nói chuyện một lúc, nhưng anh không khoẻ như trước, lưng anh đau lắm. rồi tôi cũng nhận được mail của anh, anh nói anh đau mắt, nên không đánh máy và ngồi lâu được

Chúng tôi buồn vô cùng, chẳng biết anh có qua khỏi căn bệnh này không? Anh có chiụ đựng nổi những lần đau nhứt không đây?

Tôi phập phồng lo theo Tuyết Giao, hai đứa chỉ biết cầu Phật mà thôi.

 Một buổi sáng ảm đạm, mùa thu gió hiu hắt những chiếc lá vàng rơi khỏi cành cây, tôi nhìn ra ngoài trời, một muà thu sầu ảo. Chuông ĐT reo, tôi gặp anh Hoành, anh nghẹn ngào, báo tin

Anh Thử đi rồi em ơi, lúc 10 giờ 45 phút sáng 1/11/2013.

Tôi nghẹn lời, nước mắt tuông trào.

 -Vĩnh biệt anh cả yêu quý.

Em buồn kinh khủng.

 Viết đến đây tôi lại khóc không thành tiếng, cổ họng đau nghẹn, nước mắt chảy.

Anh đã về với cõi vĩnh hằng, bỏ lại dương gian những tiếc thương chất ngất.

Mong linh hồn anh thanh thản, anh về với Phật.

Chúng em nhớ anh mãi mãi

ANH LÀ ÁNH TRĂNG RẰM  đó kia mà.

Nếu buồn, em sẽ ra ngồi bên bờ biển, chờ trăng lên trong đêm vắng. Tiếng sóng vỗ là lời thơ anh ru cõi đời miên viễn…    

Anh hãy nghe em đọc bài thơ viết tặng anh đây anh nhé:

Thương Tiếc
Thương tiếc anh nhiều, thương tiếc anh
Trăng rằm đã mất, sầu vây quanh
Ngút trời hương khói buồn tiễn biệt
Biển sóng trùng khơi vỗ ngậm ngùi
Sương mờ che khuất mắt em sâu
Mãi nghĩ về anh, tiễn biệt sầu
Thơ vàng tơ luạ tràn sông núi
Đời  vắng anh rồi, thêm nổi đau
Sương phủ đầy sông, lá thu lay
Mất anh nuốt lệ,  mắt mờ cay
Bài thơ (Cũng Thế) lời hư ảo
Một giấc mộng đời như gió bay
Anh đã đi về cõi hư không
Còn thơ để lại ấm muôn lòng
Dù trăng không ở trên trần thế
Sóng biển trùng khơi mãi nhớ mong

Từ đây và mãi mãi chẳng bao giờ thấy anh lần nữa. Cám ơn anh rất nhiều, những ngày tháng ngắn ngủi cùng em tâm sự, cho em xem những bài thơ hay thắm thiết…Anh để lại trong lòng em nhiều thương mến.Mong ở cõi hư vô nào đó anh vui.Thơ anh sẽ còn  lưu giữ trong lòng người thân,  bạn hữu… thương yêu anh trọn vẹn.

Kính Tặng Hương Hồn anh Nguyễn Hưũ Thử 

Em Gái:
Nguyễn thị Ánh Nguyệt
Em gái NT2 Nguyễn Đình Hoành   
(Houston 13.11.13)
*****************************************************************
*****************************************************************