Bạn Đang ở đây: Đặc San Ức Trai Đặc San Ức Trai 2014 Đôi Dòng Tâm Sự

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

Đôi Dòng Tâm Sự

In PDF.

 

Nghe tiếng xe của chồng vừa về tới nhà, tôi thở phào nhẹ nhỏm.  Nhìn đồng hồ, đã sắp hết giờ làm việc, tôi hơi lo lắng nhưng vẫn cố gắng chờ anh ấy giỡn với con Kiki một hồi rồi mới từ tốn nói:

- Lại rắc rối nữa rồi, anh à!  Hôm nọ, rõ ràng là công ty điện Origin đã cam đoan với mình là họ sẽ liên lạc với công ty “gas” Energy để mình chuyển qua bên đó luôn cho tiện. Vậy mà bây giờ bên Energy vẫn tiếp tục gởi “bill” tới cho mình nữa…

Chồng tôi ngồi phịch xuống ghế, thở hắt ra:

- Đã nói là ở đâu thì đó luôn đi, ai biểu bày đặt chuyển qua bên Origin làm chi.  Tui bực lắm rồi à nghe!

Tôi cố nhẫn nhịn:

- Thì tại em thấy con mình làm việc cho Origin nên muốn ủng hộ công ty nó đang làm. Vả lại, họ “discount” cho mình tới 10%.  Bữa đó, anh cũng đã đồng ý rồi mà.

- Đó là ý bà muốn, chớ không phải tui muốn. 

Tôi thở dài:

- Lại cái tật đổ thừa nữa rồi!  Hễ chuyện suôn sẻ, tốt đẹp thì thôi, còn lỡ rắc rối một chút thì anh lại đổ thừa tại tôi.  Gặp trở ngại thì mình tìm cách giải quyết, chứ sao lại nổi nóng?  Đàn ông gì kỳ vậy!

Chồng tôi đứng bật dậy rồi quát:

- Ừ, tôi vậy đó, tôi là con chó.

Tôi sửng người… nhưng lại ấm ức, nói vói theo:

- Thật là hết chịu nổi!  Tại sao đối với bạn bè, đối với người ngoài anh nhỏ nhẹ, hiền hậu tới vậy, còn đối với tôi, anh cứ hằn học hoài vậy?  Làm sao tôi sống nổi?  Tôi đã nói rồi mà, tôi nên câm miệng mà sống, đừng có ý kiến gì hết, may ra mới được sống yên thân. Từ nay, anh muốn làm gì thì làm, tôi không bao giờ có ý kiến gì nữa hết.

Tôi bỏ vào phòng, đóng sập cửa lại, ngồi ấm ức.  Không muốn khóc mà sao nước mắt cứ ứa ra. Hình ảnh mẹ và các em, các cháu quay quần trong dịp Tết vừa qua bên quê nhà lại hiển hiện đầy ắp trong tâm trí tôi.

Một năm nữa sắp trôi qua, Tết lại đến. Dường như mùa Xuân chỉ mang niềm vui đến cho bao người khác, chứ không hề đến với tôi.  Nghĩ cũng lạ, đã đến tuổi gần đất xa trời rồi, nào còn nhỏ nhít chi đâu, thế nhưng cứ mỗi lần xảy ra chuyện không vui là tôi chỉ muốn chắp cánh quay trở về tổ ấm ngày xưa, nơi có mẹ và các em, cho dù không thể nào sống lại thời thơ ấu êm đềm được nữa nhưng ít ra tôi cũng tìm được chút hơi ấm, chút niềm tin nơi cuộc sống.  Chứ còn nơi đây… quanh đi quẩn lại chỉ riêng mình, tôi cảm thấy lạc lỏng, cô đơn.

Thế rồi tôi đứng bật dậy, nhất định phải làm một cái gì đó để thoát khỏi tâm trạng vừa buồn tủi vừa bực tức này. Tôi nhào ra cửa, chợt cảm thấy choáng váng.  Cùng lúc đó, chiếc máy mà bác sĩ bắt buộc tôi phải đeo để kiểm tra huyết áp trong suốt 24 giờ liên tục lại phát lên tín hiệu.  Tôi đành phải đứng yên tại chỗ.  Tiếng máy rè rè… tôi hồi hộp liếc mắt vào con số… 199/99.  Tôi hoảng hồn, bước trở lui và ngã dài trên giường để thở.

Tôi bần thần suy nghĩ: “Lần này, cơn giận của mình chỉ ví như một cơn gió lốc bình thường như bao lần khác, thế mà cường độ đã tăng cao tới mức đó.  Vậy thì những lúc mình nổi cơn tam bành thì số đo ấy đã nhảy vọt lên tới đỉnh cao chót vót nào rồi?”

Ôi!  Thật là tội nghiệp cho trái tim tôi biết bao nhiêu!  Chắc hẳn là nó đã phải gồng mình làm việc hết sức vất vả để thỏa mãn tính khí thất thường, hay tự ái, mãi trách hờn và lắm đau thương của tôi.  Để rồi, tôi được lợi lộc gì?  Không ích lợi gì cả, trái lại chỉ làm khổ tôi và làm buồn lòng người bạn đời của tôi mà thôi.

Tang lễ NT2 Nguyễn Hữu Thử ở Charlotte, NC.
bên quan tài là chị Thử, phía sau là NT1 Trần Kim Khôi

Tôi rủ người xuống. Bỗng nhiên, hình ảnh tiều tụy của chị Thử (NT2 Nguyễn Hữu Thử) đứng lặng lẽ bên chiếc quan tài hiển hiện thật rõ nét trong tâm trí tôi.  Trong lần anh chị sang du lịch tại Úc Châu, tôi nhớ hình dáng chị trông đã nhỏ nhắn, bây giờ càng nhỏ bé hơn. Chị vừa mất đi một nửa của mình thì bảo sao chị có thể to lớn, vững chãi hơn trong cõi đời này cho được! Ẩn chứa trong ánh mắt xa xăm đó, không biết chị có nuối tiếc, hay hối hận điều chi mỗi khi hồi tưởng lại những năm tháng anh chị cùng sống chung dưới một mái gia đình chăng? Vốn là một Phật tử thuần thành, ăn chay trường trong ngần ấy năm dài, chắc chị cảm thấy cuộc sống an bình và hạnh phúc hơn tôi gấp bội phần, có phải không?Trầm ngâm nhìn tấm thân chỉ còn da bọc xương, vô tri vô giác nằm trong quan tài, tôi lại ngậm ngùi nhớ tới ba tôi.  Cũng chính căn bệnh ung thư phổi quái ác đó đã quật ngã ba tôi, ông đã vĩnh viễn ra đi, bỏ lại mẹ tôi với 6 đứa con chưa đến tuổi trưởng thành. Lúc đó, mẹ tôi mới 39 tuổi đời, tuy còn xuân sắc nhưng bà vẫn một lòng ở vậy để nuôi dưỡng chúng tôi khôn lớn, nên người hữu dụng mai sau.Không biết trong tâm tưởng của những người thân, bạn hữu đang kề cận bên chiếc quan tài ấy có kỷ niệm nào đáng nhớ chăng?  Riêng tôi, tôi nghĩ bạn đồng môn của chồng tôi tại Úc Châu đã may mắn được nhà thơ Lam Điền Nguyên Thử, trước lúc lâm chung, tặng cho 4 câu thơ.  Tiếc là anh NT1 Trần Kim Khôi chỉ nhớ được 2 câu đầu thôi.  (Kể ra anh Khôi nhớ được như vậy cũng là tài lắm rồi, chứ nếu tôi ở đó, chưa chắc tôi nhớ được trọn một câu.)

Mai đây chống gậy đi tìm bạn
Cũng sẽ lần qua tới Úc châu

Mặc dù chỉ giỏi làm thơ con cóc nhưng tôi vẫn làm gan tiếp nối:

Chén rượu lời thơ, ta đối ẩm
Hàn huyên tâm sự suốt đêm thâu.

Ngày hôm sau, trong lúc làm việc, tôi cứ mãi tơ tưởng: “Có lẽ hôm nay, khi đi thăm anh Thử, anh Khôi sẽ đọc 2 câu thơ (con cóc) của mình cho anh ấy nghe.  Thế nào anh Thử cũng khen là tuy mình làm thơ không đúng niêm luật nhưng cũng có hồn đó chứ?” Thế nhưng… vừa bước chân vào nhà, chồng tôi báo tin là anh Thử đã thật sự từ bỏ cuộc chơi!  Tôi thở dài, tiếc nuối: “Sao anh Thử không chịu khó chờ thêm một chút nữa để nghe đọc 2 câu thơ của STHĐ từ xa xôi gởi đến cho anh?  Ở thế giới bên kia, anh có nghe thấy không?  Phải chi tôi biết tin anh bị bệnh vô phương cứu chữa sớm hơn.  Ờ, phải chi… và phải chi…” Nghĩ đến đây, tôi lại chạnh lòng nhớ đến “Đôi Dòng Tâm Sự” mà tôi đã trang trải nỗi lòng cách nay khá lâu…

Chị ơi!


Mấy ngày nay, em rất mong gặp chị để tâm sự về một biến chuyển đột ngột trong tâm tư em. Nó khiến em có thật nhiều thay đổi trong cách nhìn, cách suy nghĩ về cuộc sống lứa đôi của mình.


Chị biết không, đúng vào ngày này tuần trước, em cùng gia đình chồng hân hoan làm lễ thượng thọ mừng ba chồng em được 80 tuổi. Mọi người nói nói cười cười vui vẻ, hết lời chúc tụng Ba. Dượng Năm nó còn khen Ba đẹp lão, tuy tuổi cao thế mà tướng
tá trông vừa phương phi vừa phúc hậu. Thật có mấy ai sánh bằng!


Thế nhưng… hởi ơi! Chỉ qua một đêm thôi, mọi sự bỗng chốc đổi thay! Ba chồng em đã ngã ra bất tĩnh nhân sự trên chiếc ghế salon. Một cơn tai biến mạch máu não đã cướp đi thần trí của ông, dìm ông vào cơn hôn mê suốt 7 ngày qua, chưa hề một lần hồi tĩnh.


Trước cảnh tượng ấy, má chồng em khóc than vật vã. Bà kể lể đủ mọi chuyện. Nào là mấy lúc gần đây, ông đổi tính nhiều ghê lắm, ông thích ăn diện hơn, mặc sơ-mi còn bày đặt bỏ áo trong quần, ra vẽ muốn trở lại thời trai trẻ, thỉnh thoảng còn nói bông đùa những câu ngớ ngẩn làm bà phải phì cười. Nào là nhiều lúc, tính tình ông cũng kỳ cục lắm, hay quên trước quên sau, chẳng hạn như đang mặc cái áo trong người mà cứ quay qua quay lại, lục tung cái tủ để tìm cho ra cái áo đó. Nào là trước kia tính tình ông hiền hậu, dễ thương nhưng chẳng hiểu sao giờ đây, ông cứ hay lên cơn bực dọc, gắt gỏng với bà khiến bà vô cùng tủi thân…


Cứ thế và… cứ thế, bà nói ròng rã suốt mấy tiếng đồng hồ. Em kiên nhẫn ngồi nghe, thỉnh thoảng chêm vào một đôi câu để bà cảm thấy phần nào thoải mái mà quên bớt đi nỗi đau khổ đang dày xé lòng bà. Thú thật với chị, lúc đó em chỉ để tâm nghe một nửa, còn nửa kia, hồn em để tận đâu đâu bởi chính em cũng đang lo cho chứng bịnh của riêng mình : huyết áp cao, mở trong máu cao, đôi khi em cảm thấy như mình không thể giữ vững được cái đầu, chỉ chực ngã nhào xuống đất thôi. Nỗi sợ hãi mình có thể bị quật ngã vì một cơn đau tim hay đứt mạch máu não thường lãng vãng trong trí em, nhất là sau cái chết của đứa em trai độc nhất.


Khuya hôm ấy, em lại thức giấc nửa đêm. Em thương cho Ba là người hiền lành, đức độ mà sao Trời nỡ nào đày đọa thân ông!
Theo như kết quả của những lần kiểm tra bệnh tình thì cho dù ông có vượt qua tai kiếp này để tiếp tục bám víu cõi trần gian thì chắc chắn ông sẽ không thể nào lấy lại phong độ ngày nào. Viễn ảnh một chiếc xe lăn hay tệ hơn nữa một chiếc giường mà ông phải thường trực yên vị trên đó là chuyện có nhiều phần sẽ xảy ra.


Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh đó là nước mắt em đã chảy dài! Em hồi tưởng lai những lần mình đã làm ông không vui. Em buột miệng than thầm : “Phải chi mình đừng gây chút lầm lỗi nào thì giờ đây đâu phải nằm trăn trở với bao nỗi niềm hối tiếc như thế này!” Xin Trời tha tội cho con và con thành tâm cầu nguyện cho Ba sớm thoát khỏi cơn bệnh ngặt nghèo để trở lại vui sống bên đàn con cháu vây quanh.


Chính biến cố xảy ra trong suốt tuần qua đã đánh thức tâm trạng u mê, sầu não của em. Em không còn đủ thời gian để than buồn, để lo lắng cho cơn bệnh tưởng tượng ấy nữa. Cứ mỗi lần vào thăm, nhìn đôi mắt Ba nhắm nghiền, trên đầu trên mặt chằng chịt những ống tiếp máu, tiếp nước… còn thân mình thì thường xuyên co giật, dấu hiệu của bộ não bị chấn thương, em thật sự cảm thấy mạng sống con người mong manh quá!


Thế là hết sức tự nhiên, em quay sang nép sát vào lòng chồng và ôm hôn anh thật thắm thiết. Em vuốt ve khuôn mặt đã bắt đầu chịu sự tàn phá của thời gian. Làn da ấy nay không còn trơn láng như ngày nào nhưng sao em vẫn thấy tim mình rộng mở. Nó đập không rộn rã như những ngày mới cưới hoặc lúc tuổi còn thanh xuân nhưng những nhịp tim ấy nghe mới êm ái, đầm thắm làm sao! Bởi ngày qua ngày, ngoài chữ tình đã đưa hai con người đến với nhau, thời gian chung sống càng lâu dài thì cái nghĩa càng được vun đắp sâu đậm hơn để kết chặt đôi vợ chồng
sống trọn vẹn cho nhau đến ngày tóc bạc răng long.


Miên man nghĩ đến đây, lòng em bỗng dưng giao động. Có một điều gì đó đang len lỏi trong tâm tư khiến lòng em muôn phần lắng dịu. Em nhìn đời qua ánh mắt thân thiết hơn, chân tình hơn. Em chợt băn khoăn tự hỏi trong suốt 20 năm qua, đã có bao nhiêu lần mình thật sự yêu thương và lo lắng cho chồng nhỉ? Hình như không nhiều lắm, hầu hết chỉ là phơn phớt bề mặt, mấy khi có thể gọi là thấm sâu. Bỗng nhiên, em thích làm những việc thật vụn vặt, những việc mà trước đây em nghĩ nào có đáng gì để phải quan tâm. Chẳng hạn như thấy keo nước mắm ớt còn ít quá, em vội vàng làm thêm tí nữa để chồng em có thể chấm ngút mấy cọng rau. (Chứ không như trước đây, em cứ viện cớ là bấy nhiêu cũng đủ rồi, lăng xăng làm chi cho thêm mệt tấm thân!)


Và mới cách đây vài hôm thôi, vợ chồng em lại hơi to tiếng với nhau. Sau khi nói qua nói lại mấy lời, anh ấy nằm dài ra salon, nhất định chẳng thèm ăn uống gì, cho dù em đã lên tiếng mời đôi ba lượt. Nếu như lúc trước, em cứ để mặc anh ấy muốn làm nư tới đâu thì làm, trong bụng còn bực bội nghĩ thầm : “Xí! Làm như con nít vậy, hở chút là giận, thấy bắt ứa gan!” Nhưng lần này thì khác…Em đã ngồi phệt xuống đất, đưa tay vuốt ve đôi má của chồng, năn nỉ anh hãy ăn cơm đi để không thôi sinh bệnh, càng làm em lo lắng thêm. May sao anh ấy giận không lâu… Đã vậy trước khi trở vào bệnh viện thăm Ba, anh còn tình tứ liếc nhìn em và không quên vuốt nhẹ vào mông em. Thế rồi hai đứa nhìn nhau cười, riêng em thấy lòng mình nhẹ nhỏm như mây bay. Em thật sự vui mừng là mình đã chiến thắng chính cái tự ái ích kỷ, nhỏ nhen của bản thân để có thể bày tỏ tình cảm yêu thương chồng một cách tha thiết hơn, nồng nàn hơn. Ngoài ra, em không muốn một ngày nào đó, em sẽ đau lòng khi nhớ lại
chuyện xưa để rồi phải buông quá nhiều lần hai tiếng: “Phải chi…Phải chi…”


Trưa nay, khi ngồi chờ tin trong phòng chờ đợi của bệnh viện, em đã âu yếm đặt bàn tay mình lên đùi anh ấy, thỉnh thoảng vuốt nhẹ lên đó. Em chẳng cần phải ngại ngùng, e dè như trước đây nữa vì rõ ràng là em đang muốn cho mọi người trên thế gian này
biết rõ rằng em đang thật sự yêu thương chồng từ tận đáy lòng của mình.


Như vậy, không rõ cố ý hay vô tình, em đang thực hiện theo đúng lời chúc tụng của hai anh bạn khá thân : Vợ chồng em đang sống “mùi” hơn và “trọn vẹn” cho nhau rồi đây.

Tháng 7 năm 2003

Mới đó mà 10 năm trôi qua rồi còn gì.  Thế nhưng… tự kiểm điểm, tôi phải tự thú là mình vẫn chưa thật sự thắng nổi cái tôi quá lớn của bản thân mình.  Tôi vẫn chưa chừa cái tật hay hờn giận, trách móc chồng tôi, có nghĩa là tôi vẫn còn tiếp tục “hành hạ” anh ấy. 

Có lẽ tôi cần phải tự rèn luyện thêm trong… 10 năm nữa.  Bằng cách nào nhỉ?  Không cần cầu kỳ, phức tạp lắm đâu, mà chỉ cần ghi nhớ những mẫu chuyện đơn giản trong cuộc sống hàng ngày thôi, chẳng hạn như trái bắp nóng hổi vừa thổi vừa ăn mà anh ấy đã trao tận tay tôi khi tôi đi làm mới về, những món ăn lạ miệng mà chồng tôi hào hứng nấu cho cả nhà thưởng thức và đặc biệt là tấm gương sáng và sự chăm sóc chu đáo mà chồng tôi luôn dành cho các con.  Chẳng lẽ nào bấy nhiêu việc tốt cũng chưa đủ để khỏa lắp đôi lời nóng nảy, bực bội thường xảy ra trong cuộc sống thường tình hay sao?  Nếu tôi cố chấp, hóa ra tôi là người nông cạn, thiếu nghĩ suy, chỉ tự làm khổ chính bản thân mình đó thôi.

Quả đúng như lời ai đó đã nói: “Nhớ và Quên là hai phạm trù trái ngược nhau. Hãy nhớ những cái gì cần phải nhớ và hãy quên đi những thứ đáng phải quên. Chỉ khi quên đi những thứ gọi là “spam” trong tâm hồn mình bạn sẽ cảm thấy thật thanh thản. Tâm lý của bạn khi ấy sẽ trở nên cân bằng hơn. Vì ai đó đã nói rằng “ Trong cuộc sống phải biết thứ gì cần nhặt lên và thứ gì cần bỏ xuống”.

Thoại Anh
(Australia)
______________________________________

Trở lại: Mục Lục ỨC TRAI Xuân Giáp Ngọ 2014