Bạn Đang ở đây: Văn Khang Thư Quán Văn Khố Ức Trai Vườn Thơ Ức Trai Đêm Lâm Vồ độc thoại

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

Đêm Lâm Vồ độc thoại

In PDF.



 

(Gởi Delta để nhớ một thời chinh chiến cũ)

Rời Củ Chi, ta về vùng đất Trảng.
Trời cuối năm sương phủ lạnh rừng đêm
Bỏ lại phương xa mắt biếc môi mềm
Để tiếp nối những ngày làm lính trận.



Nơi ta về, một tiền đồn hoang vắng
Rừng tre xanh vây bọc mấy thôn nghèo
Từ Lâm Vồ, qua Đồng Ớt, Bố Heo
Con đường vắng bụi mờ theo gót lạ.



Đêm Lâm Vồ ngón tay vàng thuốc lá
Tách cà phê đã lạnh tự bao giờ
Nhìn nửa vầng trăng chếch bóng bơ vơ
Đêm yên lặng giữa đôi bờ sinh tử



Hai mươi tuổi ta bước vào chiến sự
Cháy tuổi thơ và ước vọng tương lai
Đất nước từng đêm vang tiếng thở dài
Bỏ đèn sách ta đi làm chiến sĩ.



Rất đơn giản không rườm rà triết lý
Không giáo điều, không vay mượn tào lao.
Mai kia hòa bình hết chuyện binh đao
Trả súng đạn rồi giã từ cuộc chiến.



Đám địch ngoài rào sao chưa xuất hiện,
Ăn giống gì mà ngu quá mầy ơi
Mầy nhìn kỷ đi, máu đổ thịt rơi
Trò cướp giựt mà rêu rao giải phóng.



Kẹt một nỗi tao mầy chung nòi giống
Cũng tóc đen, cũng máu đỏ da vàng
Mầy nuôi chiến tranh cũng tại vì tham
Gieo máu lửa, gây tương tàn huynh đệ.



Tao chứng kiến biết bao là huyết lệ,
Xác của hai bên, xác của đồng bào
Tao không dứt mầy, mầy cũng giết tao
Trò chém giết nghe sao buồn quá đổi



Tao từng đi qua Xóm Ràng, Gò Nổi
Lên Suối Cao, vào Thái Mỹ, Rừng Tre
Nghĩ đến tụi mày tao thiệt chán ghê
Đêm rình rập, ngày chém vè trốn nhũi



Cuộc chiến nào cũng ít nhiều may rủi
Biết ngày mai mày còn sống trên đời
Nói cho cùng mầy đâu phải dân chơi
Chỉ toàn núp trong Bời Lời, Sa Nhỏ.



Mầy có ngon, ngày mai ra lộ đỏ
Mình dàn quân chơi một trận thư hùng
Sống cũng vui mà chết cũng cam tâm
Đừng chơi lén trò tiểu nhân chán chết.



Trời đã sáng, tách cà phê vừa hết
Mầy còn rình hay đã lết về hang
Chạy nhanh đi kẻo tao gọi vài tràng
Pháo nổ chụp là tụi mầy hết sống.



Lê Tấn Dương
Hậu Nghĩa 1972