Bạn Đang ở đây: Đặc San Ức Trai Đặc San Ức Trai 2013 Chút tình tri ngộ

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

Chút tình tri ngộ

In PDF.


(Thân gửi Đặng Hiếu Sinh cùng các bạn đồng khóa NT3)



Bài 1



Hằng đêm tôi thường hay ngồi một mình trong đêm tối trên căn gác gỗ đầy bụi bặm. Để lắng nghe tiếng rên rỉ của thời gian. Cởi bỏ mọi u buồn nhưng không sao thoát được. Quá khứ cứ vây bủa, ngập chìm. Bên ngoài trời lại mưa. Mưa đêm nay sao da diết, lạ thường.



Mưa đổ xô nghiệt ngã, tiêu vong niềm tuyệt vọng
Mưa đánh chìm sự sợ hãi
Mưa kêu gọi tình yêu thương, rộng lượng và tha thứ
Mưa khêu gợi dĩ vãng, đắm mình với quá khứ đáng yêu



Mưa đổ xuống lòng tôi biết bao giọt sầu. Trên những cánh đồng hoang vắng, rừng núi thâm u. Chim chóc rũ trong tổ lạnh.
Mưa tắm gội lỗi lầm. Cách ngăn lữ khách buâng khuâng. Mưa làm tôi nhớ cảnh nhớ người….



Sinh ơi!

Tao nhớ bọn mày lắm. Bao nhiêu năm cách xa, kể từ ngày ấy….Bao tang thương đổi dời.



Ba mươi năm một canh tàn
Sóng xô nghiệt ngã điêu tàn nước non



Thế rồi. Ngày gặp lại nhau. Mình muốn ôm cứng Sinh cố giữ lại nhưng không được. Bởi vì….


Ở nơi này còn Đoàn văn Hoàng, Phạm văn Long [chó ốm], Lê hồng Khanh [Khanh già] Trần ngọc Danh, Trương ngọc Khoa, Lê chí Tường ...kể sao cho hết. Trong những đêm vui tới 1, 2 giờ  sáng. Vũ trọng Khảo [đầu bùi] ghẹo Khanh bề, Dương Danh Dũng méo miệng nhìn lén cô ca sĩ nào đó, em dâu còn mơn mởn, Hồng Khanh châm chọc mãi…Tất cả cùng cười cười ngả nghiêng, cười sặc sụa làm mình quên mất mình là ai? ở đâu? hiện diện tại nơi này. Rồi một ngày phải về-phải về. Muốn đến và ở lại nơi không phải quê hương mình. Nhưng phải về nơi mình đã sinh ra, lớn lên và trưởng thành. Đó là một nỗi bi đát. Cho nước mắt buồn phiền, trượt qua hư vô, xô ngã mọi hạnh phúc để thực tại luyến lưu vây bủa tâm hồn mình.Trên danh nghĩa mình là kẻ du lịch, nhưng thực tình mình chỉ thực hiện đúng nghĩa của nó ”một chuyến đi xa”.  Thế thôi.



Sinh ơi!
Thu ơi
Cho ta chiếc lá mang về
Chút sương lạnh cuối thu
‘Lạnh lùng ta tưởng giọt mưa rơi’

           
Rảnh rỗi như bây giờ. Đêm nay. Ngồi ôm lại vết thương đã bao năm chìm khuất tận đáy sâu của tâm hồn nhìn quê hương có ruộng đồng, sông hồ biển núi …vớt vát cuộc tồn sinh. Nhiều khi nhìn nắng rơi ngoài ngõ. Vài cánh bướm chập chờn trên hàng rào thưa mà nghĩ tới người tình. Đã một thời kết tóc xe tơ, tưởng rằng đã định phần trong buổi bình minh đầy hương quả ngọt ngào. Giờ thì lặng ngắm rêu phong phủ mờ thạch động. Gió đâu  lay động đầu cành nhỏ giọt sương khuya.



‘Đành rằng nước mắt chiều hôm
Bờ tre nương rẫy bồn chồn xác hoa
Quăng đi quang gánh lệ nhòa
Lên non tìm mộng ẩn tòa sen xanh



Còn đây. Đêm nay. Mưa đêm. Mưa nặng hạt, rì rầm trên mài tôn. Như dập tắt mọi đe dọa, hiểm nguy. Mưa cuốn trôi đi cuộc tình ân ái ngàn năm. Cơn mưa gập gũng gãy khúc, cho cuộc đời chắp vá buồn vui.
Mưa đập vỡ những ảo tưởng, xói mòn hư ảo trớ trêu. Nhớ những khi:



‘Khi chén rượu khi cuộc cờ
Khi xem hoa nở khi chờ trăng lên’
(Nguyễn Du)



Để đến nỗi nhảy tót lên núi cao, rình mò đọc lén:



‘Đùa với tuyết
Rỡn với vân
Một mình nhớ mãi
Gái trần gian xa
Sương buổi sớm
Nắng chiều tà
Trăm năm hồng lệ
Có là bao nhiêu’
(Bùi Giáng)



Nhớ quá đi thôi.
‘Lê Từng ơi !


Tao không gọi mầy được vì phone mầy hết phút rồi. Muốn từ giã mầy bằng bữa ăn chiều nhưng không có cơ hội rồi.
Thôi ở lại chơi vui và trở về quê hương bình yên. Hẹn ngày tái ngộ. Có chiếc áo mùa thu nầy tặng mầy.
Đặng Hiếu Sinh



Sinh ơi! Còn cơ hội không? Làm đau điếng lòng người muốn vỡ tan thành từng mảnh. Dù thế nào thì bọn mình vẫn còn đứng bên đời hiu quạnh nhìn cuộc đời thay đổi đổi thay. Mình đọc ngấu nghiến, nuốt từng chữ; gửi chút niềm riêng của Ngân Bình. Bà xã mầy cho tao mang về nơi nầy. Trương văn Vấn….



Đóng
…………………………………………

Sao mà tuyệt thế


Còn trích 4 câu thơ của Lê Tín Hương. Mà cách nay hơn 10 năm mình đã nghe bản nhạc ’Gửi chút niềm riêng’. Nhưng không nhớ của ai? Bây giờ thì.



’’Có những niềm riêng một đời dấu kín
Như rêu như rong đắm trong biển khơi
Có những niềm riêng một đời câm nín
Nên khi xuôi tay còn chút ngậm ngùi’
Đợi đến khi nào và đến bao giờ:
’Có những niềm riêng làm sao nói hết?



T V Vấn viết: «Những ngày chớm thu 2010 ». Mình về cuối thu



Thu ơi !
Cho TA chiếc lá mang về
Chút sương lạnh cuối thu

Tôi về rau muống tương chao
Em đi dốc đá mưa rào che thân
Tôi về moi cỏ men sông
Em đi vứt cánh sen hồng bụi xa
Em tôi ngủ giọt sương sa

Tôi bưng mặt khóc. Ôi! da diết hoài
Ngồi trông hương khói bồi hồi
Hỏi Trời? hỏi Phật. Thôi thôi đọa đày
«sen hồng bụi xa»



Bao nhiêu ngày làm viễn khách. Để rồi hôm nay mới trở về chính mình:



Nghênh ngang tóc xỏa râu không cạo
Ngao ngán xình xang mắt thâm quầng



Cho cuộc đời lũng sâu.Trôi đi ngày tháng lạnh lùng. Bao cách xa bỗng quay về hội ngộ. Tưởng trùng phùng là hạnh phúc gió trăng. Liễu với tơ kết nối nhịp thăng bằng. Sao phá vỡ đành lòng chăng với chớ? Còn ai nữa cho ta tình cảm thiết tha:



Nguyễn văn Khuê, «thợ điện», Nguyễn Ích Hải «hải thọt», Lê nguyên Hùng «hùng sến» Lê quang Líp, Huỳnh No, Nguyễn Hữu Huế «huế khỉ», Nguyễn văn Ngoan, Cao xuân Khải, Lê chí Tường, Võ văn Đông, Đặng như Xuýnh,  Nguyễn đình Chương. Đã ẩn hiện trong cõi đời miên mang như sóng vỗ như cơn gió thu vuốt ve làm ấm lòng người. Điếu thuốc trên tay lắng nghe tiếng mưa rơi. Tiếng mưa rơi động vô hồn.Tiếng tâm tư nặng giọt buồn hư hao. Mưa đổ xắn giao thông hào. Mưa gây xáo trộn, mưa cào thịt xương. Mưa bám chặt,ngàn dặm đường. Mưa tuôn viễn xứ, mưa bàng hoàng thay. Mưa trên phố lạ đắng cay. Mưa trăn trối,giấc nồng say nỗi niềm. Mưa về tháp cổ Thành Chiêm. Mưa tan hoài niệm, mưa tìm chiêm bao. Mưa tàn cuộc mưa đảo chao. Mưa tan sinh mệnh, Mưa chào thiên thu. Mưa tỉnh giấc, mưa căm thù. Mưa tan đố kỵ, mưa cày đất hoang. Mưa rối rắm, mưa phũ phàng. Mưa thương chém giết, mưa mang nỗi hờn.
(Mưa ) Để cho Bùi Giáng:



“Nếu vai phố rộng xin về
Với cây gió trút với hè nắng rung”

           

Trời cứ mưa….Mưa mãi .Mình sợ mưa ngừng mưa chấm dứt. Mặc dầu mưa đánh tan dấu vết, xóa nhòa dĩ vãng. Dĩ vãng của thời 20, 22….ấp ủ những hoài vọng, những dự phóng. Mang niềm tin tưởng lạc quan và yêu đời, chôn kín niềm hạnh phúc nhớ thương để bản lai diện mục.



“Nhất thiết hữu vi pháp.
Như mộng huyễn bào ảnh
Như lộ diệc như điện
Ứng tác như thị quán”
(Đoạn cuối kinh Kim Cang)



Và rồi:



”Em về nhập bóng soi gương
Đồng sàng dị mộng mười phương vỗ về
Một lầm hai lỡ nhiêu khê.
Vớt trăng vàng nhuộm tình quê cuối đời”


Thế mà. Nỗi bi hùng bi tráng cứ quay về. Bi thương bi thảm dần dần tan biến, trổi dậy niềm khát khao, khao khát.


Đã bao năm xuân tàn nắng rụi
Ngoảnh mặt nhìn bao lớp xương khô
Trên đấu trường nhục vinh thành bại
Nhoẻn miệng cười máu lệ đầy vơi
Ba mươi năm ruột rà phương thảo
Ngôn thư buồn di cảo buâng khuâng
Thuở tương giao rợn người bốc mộ
Chiến hào xưa vỡ mộng ”LƯU ĐÀY”.
Đêm từng đêm lục tìm dĩ vãng
Trăng sông dìu sương đẫm toàn thân.
Mà liên tưởng.
..Sông thu đưa lá bao nhành biệt ly.
Nhạn về én lại bay đi
Đêm thì vượn hót ngày thì ve ngâm
Lá sen tàn tạ trong đầm
Nặng mang giọt lệ âm thầm khóc hoa ….
(Tản Đà)

         
“Nặng mang giọt lệ” hay nặng giọt mưa.Mưa phủ kín trên bầu trời  vẩn đục. Mưa xối xả trên mặt người. Mưa in đậm dấu vết hằn in lên mặt người và truy đuổi ngàn năm….Mưa gợi mình tưởng nhớ đến những người bạn thân đã một thời nung nấu ấp ủ lý tưởng sớm từ bỏ cuộc chơi. Đã vị quốc vong thân, để chìm vào hư vô mà an nghỉ ngàn đời: Lưu xuân Quới, Hoàng Trai, Lê văn Nho, Nguyễn văn Xuân, Lâm quang Thiện, Phạm anh Tuấn, Lê văn Phú, Trương quang Lý, Lâm văn Màu, Nguyễn văn Sáu, Nguyễn Hữu Thụy, Nguyễn Tài…Lê văn Nuôi, Nguyễn ngọc Bình, Đoàn Chức, Phạm ngọc Yên, Sử Xuân Vĩnh Lộc.



Nghe những rụng rời….

Trời ơi! Nước mắt nào vơi….



Hôm nay viết những dòng này. Để gọi là thắp nén nhang tưởng niệm. Dù muộn màng. Hương khói trần gian cõi mộng vô thường cho linh hồn siêu thoát nơi vĩnh hằng .
Còn người ở lại với lòng biết ơn muôn vàn
Lời không nói hết….”Tương tư vô biên ngạn” .


Cầu mong yên bình.

Thôi thì:



Thu ơi!
Cho ta chiếc lá mang về
Chút sương lạnh cuối thu.
Mỏi mòn nghe gió núi
Chờ mãi giọt sương rơi
Sờ đầu nhổ tóc bạc
Buồn ơi! Lòng chơi vơi
Chiều quá đời mây lạc
Đêm nhớ cánh buồm xa
Lẻ loi chân viễn khách
Tương tư quá quê nhà
Thấp thỏm đường sao sa
Canh khuya mờ bóng nhỏ
Xuân tàn cánh mai rụng
Yêu quá tình không xa
Thắt chuỗi nỗi lao đao           
Nuốt cơm lắm nghẹn ngào
Trăng sao giờ cõi mộng
Thương quá đau dường nào
Lang thang trên phố nhỏ
Đường rẽ bóng trăng sương
Hồn du vào cõi mộng
Hoa cỏ phủ dặm trường
Côi cút chút tình quê
Sưởi ấm lòng xa xứ
Mùa xuân dắt yêu thương
Ẩn nấp cõi thiên đường

Ngày gặp lại nhau tóc đã hai màu đen trắng






Bài 2



Thân gửi toàn thể NT3,

Thời gian này VN trời đã vào đông.
Mưa triền miên , mưa xối xả. Mưa phủ kín mặt  người. Mưa che dấu niềm đau. Mưa buồn hơn nắng. Mưa như tiếng gọi của người tình.Bao điều ấp ủ mang nhiều nỗi nhớ chắt chiu. Ngày mai vào cõi vô biên,nhớ nhau mang cả vào miền hư vô. Mình đã một lần đặt chân lên xứ lạ. Chỉ một lần thôi cũng đã nhớ nhau ngàn đời…Cho ánh mặt trời soi rọi tận con tim đang rỉ máu từng ngày tận sâu thẳm của ý thức. Mắt ướt buồn phiền trượt qua hư vô. Xô ngã mọi thần tượng dù những tín điều bất khả phản kháng mang tính giáo điều, chân lý của những kẻ cuồng tín hung bạo nhất của xã hội loài người. Làm sao hô vang đồng dao thuở nọ để miệt mài kinh sử thiên thu , khua động mái chèo để tiếp bước cha anh trong những trận thư hùng quyết tử.



Ở nơi này bọn mình đái ra nước mắt khóc bắn những tia máu hồng tươi từng giọt từng giọt trong trái tim cạn nguồn. Lắm lúc như đứng trước ngả ba đường tới lui khập khiễng, ngó trước nhìn sau gai góc hố sâu lao tù xiềng xích, như giáo gươm kề cổ, hãi sợ điêu linh khốn đốn giữa trùng vây thập diện mai phục. Để cuối cùng tiến thoái lưỡng nan.



Thời gian và sự kiện đã bào mòn thể xác. Tóc đã đổi màu thị lực giảm sút. Hạnh phúc thì ngắn ngủi mà khổ đau lại triền miên. Tôi nghe đâu đây tiếng muôn trùng bờ xa hiu hắt muốn đạp sóng trùng dương bay vào vũ trụ đến vùng mơ ước tỏ lòng yêu thương ngọt ngào
.....Ba mươi năm mộng ngỡ ngàng. Bờ hoang rũ mục giải vàng thu phong [Phạm tiên Sinh].



Để rồi



[Trăng lên mắt lạnh cô đơn. Chiếu chăn một thuở nỗi hờn rạng đông]

Một thời trăng sương rơi vào cõi mộng, một thuở yêu đàn chìm vào quên lãng, tắt ngúm tơ chùng , xa xăm mất hút . Bao sách vở sao quăng vào khắp xó . Bụi thời gian lấp lánh cả mặt người. Thế vẫn mong:



"Thắp lên ngọn lửa trùng tu.
Xa xăm vẫn đợi phù du trễ tràng
Hướng về chim lạc mưa tan
Đường rong ruổi cánh mai vàng hôn nhau
Ngẩn ngơ lau lách chuôi sâu
Tài hoa mạc hạ đỉnh sầu thời gian
Nặng lòng độc ẩm xuân sang
Lắc lư sương trắng bẽ bàng ngọa long
Thẫn thờ tơ tưởng dòng sông
Cầu đôi bắt nhịp dặm phòng chiếu chăn
Đá bia rêu nhạt nhờ thăm
Đồng cam phủ kín ngàn năm tươi hồng
Mãi xa vẫn nhớ dòng sông
Buồn ! Rơi nước mắt chạnh lòng cưu mang
Nhập nhòe bắt cánh xuân tàn
Muộn màng ly rượu xuân hàn tái tê."
 (Xuân muộn)



Có những chiều lang thang ngoài đồng ruộng’, trải thảm xanh mênh mông bát ngát, từng ngọn gió lùa lướt qua ngọn lúa như những đợt sóng miên man cố ngước mắt nhìn về phương trời xa mà tơ tưởng, như để giải vây những bế tắc điệp trùng.



" Chiều mây lạc sắc hoa hường.
Đêm trao mệnh mạc buồn vương lũng sầu"
"Lạc hà dữ cô vụ tề phi
Thu thủy cộng trường thiên nhất sắc".
(Thơ Đường)



Có ai đó đã viết :



"Đập vỡ mưa để tìm ra nước mắt
Tiếng khóc nào khơi dậy để nguôi quên
Ơi buồn ơi nhớ ơi thương tiếc
Một cánh chim thu lạc cuối ngàn."



Cho ta lời nhắn gởi, chim ơi. Hãy hót lên bản tình ca/ru ta vào giấc ngủ muộn màng. Để quên đi khổ đau phiền muộn.  Ôi! Tình bạn thiên thu và bất diệt.Tình bạn làm hồi sinh cơn hôn mê và tái sinh cho cuộc đời tưởng chừng như đã mất (TCS).Lệ khóc không rơi ngoài hồn.(Lệ đá xanh,TTT)



Thu Cali đã đọng lại trong tôi bằng những giọt máu khô. Lá xanh vàng đỏ của Bowling Green Park đã làm tôi đặc quýnh nỗi buồn.Vì biết chắc rằng một ngày nào đó không xa sẽ rời nhau vĩnh viễn.Còn đâu những lần tiếp điện thoại,hẹn nhau đi ăn phở, uống cafe tập trung tại nhà Danh, Long nhậu nhẹt đánh bài thâu đêm suốt sáng nhận điện thoai của Trương văn Vấn, Đặng Hiếu Sinh, Lê quang Líp, Hải thọt, Huế khỉ, Khuê thợ điện, Nguyễn văn Ngoan, Đoàn văn Hoàng cùng những bạn Nam Cali. Chôn dấu tận đáy sâu của tâm hồn. Trong góc nhỏ của tiềm thức để bừng tỉnh cơn hôn mê.



Mơ về diễm khúc bao la,
Cạn lòng đáy vực sao sa điểm hồng.   

       
Bất chợt mình nhớ ra trước đây mình đã đọc: Tô Đông Pha một phương trời viễn mộng Tuệ Sỹ dịch có câu chuyện: Một ngày nọ có một  Đạo sĩ từ đâu tới Tokyo. Trời tối đang tìm nơi ngủ nhờ qua đêm. Đi ngang qua một biệt thự sang trọng, kín cổng tường cao chờ chủ nhân mãi mà không thấy. Bỗng nhiên một thiếu nữ xuất hiện. Ôi! Nàng đẹp lạ lùng, dáng đi tha thướt nhẹ nhàng Đạo sĩ bèn vẫy gọi. Hỏi thăm và xin ngủ nhờ qua đêm. Nàng từ chối. Đạo sĩ nài nỉ không được. Tôi chỉ có một mình. Lại qua đêm với một người đàn ông, nhất là một Đạo sĩ  càng không tiện. Đạo sĩ tha thiết van xin khẩn cầu. Nàng quyết liệt từ chối cười chào và bỏ đi vào nhà.



"Khi biết tôi chưa từ giã cõi đời.
Thì tim nàng cũng nên rắn
Giờ sao hất hủi tôi
Chỉ một đêm trần gian huyễn mộng.
" Khi biết Ngài từ giã cõi đời
Thì xin Ngài hãy tưởng
Đừng quan niệm khăng khăng
Xem trần gian như là huyễn mộng."



Một tiếng cười độ lượng bao dung, một mảnh hồng quần cảnh tỉnh khai mở thiện tâm, khai mở thiên đàng. Một hướng đi đích thực như trăm hoa đua nở, giữa cảnh đời sắc giới tối tăm với ngọn thu phong rơi rụng chiếc lá vàng. Không còn cấu xé liệng quăng định mệnh, khát khao bí ẩn hướng về thế giới trầm hương tàng tịch vô miên, khải giác.   



Đời đã cho nhiều niềm vui, sao ta vẫn cứ buồn? Phải chăng đây là lòng ích kỷ? tham lam. Cứ nghĩ rằng phải thật bi hùng bi tráng, hưởng mãi hạnh phúc dài lâu. Có biết đâu đời đầy rẫy thương đau …bao tị hiềm, mâu thuẫn, xung đột và đối kháng, bấy giờ bi đát hiện về rõ nét. Một con én không làm nổi mùa xuân. Chim sẻ làm sao cọ bưa với đại bàng tung cánh dũng mãnh trên đấu trường sinh tử tồn vong.Vì thế phải nghĩ về:



"Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi.
Dục ẩm tì bà mã thượng thôi.
Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu .
Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi"
(thơ Đường)



Ra đi chinh chiến mấy ai trở về. Ba mươi năm đã mất biết bao thứ . Thế mà hôm nay ta vẫn còn niềm hạnh phúc vô biên là vẫn còn có nhau. Các bạn vẫn cứ miệt mài nơi xa xứ nơi không phải quê hương mình. Nơi chôn nhau cắt rốn. Còn tôi phải quay về mang theo nhiều buồn tủi. Nơi ruộng đồng là người bạn tâm tình cho suốt quãng đời còn lại, nhắm mắt đưa chân. Nhưng chúng ta vẫn còn giao thoa,vẫn còn nhau bên đời. Đêm nay trời đã dần về khuya ,chòm mây lang bạc đang trôi về nẻo xa. Sông Bàn Thạch vẫn âm thầm lặng lẽ trôi xuôi  tận biển xa mịt mùng. Nỗi nhớ vỡ òa triền dốc.



Nữ văn sĩ Túy Hồng đã viết:



"Tôi nhìn tôi trên vách đã thấm thía nỗi đơn lẻ, mộng ảo tuyệt vời. Bất giác âm vang tri kỷ hiện về, tâm bỗng rực sáng chói lọi mang về hương vị ngọt ngào cho đời bớt hoang mạc cằn khô, điên loạn,  nuốt cạn nỗi buồn sử lịch.



“Vút cao sự tích tình đầy
Thiên thu một cõi sầu mây ngang bờ".

   
Còn phút giây nào cho nhau hãy ôm trọn, gắn chặt vào mình để ánh trăng thu không vàng võ. Cho tiếng hát (Vó câu muôn dặm) vang dội cả trời cao cho niềm tin yêu bừng sáng.
   
ĐM. Bỗng dưng chảy nước mắt. Khóc chăng? Không? Không? Tại sao khóc? Khốn kiếp thật? Nhớ ngày đầu nhập trại niên trưởng cho chạy quanh doanh trại phạt Lý phước Hồng lăn thùng phu. Mình thấy thế thừa cơ hội giả vờ té xỉu.



"À. Làm bộ hả? Đứng dậy. Tôi hô ba tiếng mà không đứng dậy biết tay tôi .Một,hai..." . Âm hai chưa dứt mình đã lồm cồm đứng dậy, ba lô, xách...lên vai chạy đều mà còn văng vẳng bên tai. "Tại sao khóc?" - Nhớ Mẹ . Hồng ơi! Nhớ Mẹ thật sao? Hay tại vì…lúc đó mình không có thời gian suy nghĩ chỉ tức cười. Mà nào đâu dám cười biệt danh Hồng lăn thùng phuy hay Hồng khóc phát xuất từ đó.. Nhưng hôm nay đọc bài viết, nhìn hình ảnh …làm sao biết được lúc đó Lý phước Hồng đã khóc.  Khóc cho cuộc đời! hay khóc cho thân phận ! đầu hôm sớm mai bị "hành hạ" thế này.



Hồng khóc ơi! Cứ khóc đi rồi mai kia về chốn Thiên đàng. Như Khanh già ở phạn xá giống niên trưởng Nguyễn Giá …Thế mà quá đào hoa lắm em đẹp lạ lùng …Ôi ! Kỷ niệm. Ngày vui qua mau của Tuấn  Huy. Để rồi tiếp nối những lần gặp gỡ từ mọi miền của xứ Mỹ Nevada, Florida,  Georgia…



Ngay cả Úc châu Diệp văn Oánh, Võ tấn Lộc.  Âu châu: Nguyễn chí Hiếu, Nguyễn Kim Hoàng (Hòa Lan) Tiêu khôn Cơ  (Canada)
Ba mươi năm hội ngộ ở bắc Cali San Jose tập trung đầy nhà Nguyễn ngọc Thư, Trần xuân Choai, ngủ cả dưới nền nhà.. 35 năm ở Nam Cali đầy nhà Khảo "đầu bùi", Trần NgocDanh….



Đặc biệt nhất: Đón chào vị Cha tóc trắng của tình thương, Vị Thầy khả kính thân yêu Đại tá Nguyễn Quốc Quỳnh luôn luôn có mặt bên chúng ta khi cần đến. Biết bao điều đã tỏ. Ôi !Đẹp tuyệt vời.Trong sáng như hàng tỉ tinh tú trên bầu trời vô hạn.

Nhiều bài viết của Đặng Hiếu Sinh, Trương văn Vấn…Những vần thơ Huỳnh văn Thạnh, Hùng sến, Nguyễn văn Ngoan…Hiệp ròm và nhạc khúc Phạm chinh Đông, tranh của Trần thanh Châu..vv  và vv…Tất cả đã làm mình ở nơi này khát khao, khao khát muốn nhảy dựng hô vang cho bay cả mái tôn của nhà mình cho hả dạ. Tất cả như vệt sáng trong đêm để tạo nên ánh lửa hồng soi rọi mọi trái tim dù bất hạnh, khổ đau. Những hy sinh mất mát, tuyệt vời anh dũng của Lê văn Nho, Lưu xuân Quới, Trương Quang L..Làm tan nát cả ruột gan, đau nhói trái tim chúng mình. Cho trần gian này, kiếp này lưôn nhớ mãi, ghi mãi công ơn.



Máu trong mình mòn ruỗng   
Xương trong mình rã riêng
(BG)
 
  



Nhớ về nơi gặp gỡ thân thương bốn phương quy tụ, kết thành chuỗi ngọc ngà quý phái, bất kể thành phần tuổi tác, thân phận…Nơi đồi 4648 linh thiêng, những đêm trốn trại, leo rào hiên ngang qua cổng Lam sơn, ngụy trang SQ khóa sinh bước mạnh nhưng lòng hồi hợp tim muốn rớt ra ngoài …Những buổi sáng liếc nhìn các em nữ sinh Bùi thị Xuân với áo len xanh, những cô sinh viên Mini jupe cụt cỡn bước đi trong gió lạnh sương mai từ Vũ đình trường, trong những giờ cơ bản thao diễn vv…và  vv….

Thế rồi những gì đến phải đến. Đêm Lễ truy điệu mặc niệm những chiến sĩ trận vong chiêu hồn tử sĩ, khói hương nghi ngút, ánh đèn mờ ảo gió rít từng cơn theo tiếng nhạc hồn thiêng sông núi, nghe mà rợn người,hồn xiêu phách tán ...Quỳ xuống đứng lên trong một sớm mai hồng, ngày chia tay lại điểm. Cho đến một ngày oan nghiệt:



"30 mươi năm một canh tàn
Sóng xô nghiệt ngã điêu tàn nước non
Ngày nay đất ruộng hao mòn
Lầu cao lớp lớp uất hờn tang thương."

   
Dòng máu đỏ trong tim sao nguội lạnh? Tiếng kèn đồng vi vút lên trời cao. Ôi! Nhớ ơi, là nhớ. Nhớ nụ hôn nồng ấm nào phai trên môi hồng. Dấu chân nào còn in trên cát lạnh. Mưa sương nào còn thấm áo thiên thanh, cho mắt em nhòa lệ. Nụ hôn êm ái trên mi cong bán nguyệt, hằn sâu trong trái tim sầu muộn.



"Tình yêu ta là tình yêu của tóc
Nên đành rằng gió cuốn tóc bay
Tình yêu ta là tình yêu của cát
Nên đành rằng em dậm nát tim ta
Tình yêu ta là tình yêu của lửa
Nên đành rằng đôi mắt ấy vỡ tan."

(Nguyen Nam - San Diego)



Thế rồi 38 năm sau :



Long Khanh Khoa Dũng Tường Đông Khảo
Ngoan Ánh Hoàng Chương Xuýn Vấn Danh
Hồng Sinh Khoa Huế Thư Hùng Líp
Choai Hảo Thạnh No Khải Châu Song
Hải Cơ An Hiệp Liêm Nhơn Thiện
Đạt Thọ Sơn Lầu Hiếu Mỹ Chiêm
Tín Ngãi Lộc Thi Minh Út  Đắc
Thức Long Trung Nẫm Oánh Thúc Tư………………………………………………..


Chúng ta tự hỏi? Sức mạnh khởi nguồn,phát xuất từ đâu? Trong cơ duyên khởi nghiệp, ta phải hành động thiện tâm liêm chính. Để tạo nên sức mạnh, vô song, trong sáng bất cứ ở đâu?  Nơi nào.Trên non cao, thâm sơn cùng cốc,hay sông dài biển rộng ta vẫn cố đạt mục đích, chiêm ngưỡng sự mỹ miều tươi đẹp. Dưới ánh sáng của mặt trời mọi sự đều trở thành chân lý. Làm ta nhớ lại những giây phút bùi ngùi xúc động , buồn thương.Khi phải chia tay, quay về cố hương, để người ở lại, trăm mối thương lòng. Tôi lại nhớ mãi cuối năm 1974 từng đêm rảo bước trên con đường Trịnh minh Thế ở Pleiku, dạ lý hương hai bên đường , dưới ánh đèn xuyên qua những tàn cây, tôi buột miệng: - Ta thấy tình yêu trên chiếc lá vàng. Tại sao?   


Hôm nay thu vàng Nam Cali, Westminster làm tôi vừa ngất ngây vừa điên loạn cho chuỗi đời sắc sắc không không…



"Lang thang trên phố nhỏ
Đường rẽ bóng trăng sương
Hồn du vào cõi mộng
Hoa cỏ phủ dặm đường"



Giờ tôi ngồi đây một mình, với đêm tối nghiệt ngã bao quanh ,xung quanh mọi người đều ngủ say ,cùng hòa nhịp với thời gian,có mưa đêm tình tự,lãng đãng cánh hồng .Tơ tưởng những phương trời xa thẳm ,cho khúc nhạc dạo đầu của bản tình ca mãi mãi vang vọng từng trái tim tri kỷ.Vệt sáng trong đêm như lời nhắn gửi , thăm hỏi , tha thiết mang màu hội ngộ trùng phùng .



Như lời chúc thọ trang trọng kính dâng đến vị Cha tóc trắng của tình thương Đại tá Nguyễn Quốc Quỳnh, người mà chúng con suốt đời ghi ơn khắc cốt.  Người thì ở nơi xa nhưng lòng mãi bên nhau:
   
"Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên
Giang phong ngư hỏa đối sầu miên
Cô Tô thành ngoại Hàn san tự
Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền "
(Trương Kế)



             


NT3 Lê Từng (VN)

*************************************************************

Trở lại:  Mục Lục Đặc San Ức Trai 2013