Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

Lẩu Thái

In PDF.

 




Tháng tư về , mùa thương đau gợi nhớ .
Bao bể dâu cay đắng phũ lên đời .

                                                                          
Iowa ! Một Tiểu Bang nghe quen . Nơi có nhiều thành phố đẹp , cổ kính dưới mắt nhìn của khách phương xa ghé thăm . Ở đây có trưòng Đại Học lớn , có những hồ nước êm êm thấp thoáng sương mù , có những hàng cây im lìm trong nắng sớm mùa Thu , khiến nhiều người Việt đang sống ở đây liên tưởng đến một vùng Cao nguyên nào đó , nơi quê nhà Việt Nam xa xôi .      
       
Ngay tại Des Moines , thủ phủ của Tiễu bang Iowa . Đa số những người Việt đến định cư ở đây , phần đông họ đều quen biết nhau , dù họ sống rải rác trong Thành phố , nhưng không đánh mất tình đồng hương , tình đồng đội , chiến hữu ngày xưa ở quê nhà . Phần nhiều trong số họ đến Hoa Kỳ theo diện HO . Người đến trước , giới thiệu bảo lãnh cho những  gia đình đến sau . Thời gian đầu đến quê người , “ vạn sự khởi đầu nan ", nhất là ngôn ngữ chiếm một vai trò quan trọng trong giao tiếp với người bản xứ . Tuy gặp khó khăn , nhưng với đức tính cần cù , chịu khó , lần hồi họ đã vượt qua . Nhất là với những Cựu chiến Binh VNCH, có khó khăn nào để so sánh bằng Đời Lính chiến nhiều gian khổ, nghiêng vai gánh vác nợ núi sông , xem cái chết nhẹ tựa lông hồng . Trước đây họ là những người Lính TQLC, một lực lượng Tổng Trừ Bị của QLVNCH  rày đây mai đó trên chiến trường, khắp bốn vùng chiến thuật. Có nơi nào thiếu bóng đoàn quân Mũ xanh anh dũng oai hùng ?


Và nói sao cho hết những chuyện bể dâu của người Lính sau cuộc chiến. Những tháng ngày tù tội tiếp theo, thiếu thốn, gian khổ, đã bào mòn thân xác, lấy dần năng lượng, quỹ thời gian của mỗi một người trong số họ. Nhưng cuối cùng khi ra khỏi ngục tù ,  người Lính vẫn tiếp tục ngẫng cao đầu … Họ sống .  


Cũng như bao gia đình khác . Sau 1975 , ông bị tù gần 10 năm , lê chân khắp các trại tù ở Miền Bắc . Gia đình Ông đến Mỹ vào cuối năm 1992 . Khi gặp Ông, trong phong cách bình dị của một người dân miền Nam Bộ , Ông luôn đối xử tốt với mọi người .


Những người không quen biết , không ai nghĩ trước đây  Ông là một người Lính VNCH . Nếu như không một lần đến thăm ông tại tư gia , để được nhìn thấy những kỷ vật một thời của người Lính , được trưng bày trang trọng . Với ông đó là gia tài còn lại , được đánh đổi bằng máu của chính ông cho đất nước , nên ông có quyền được tự hào .
 
“Ông xuất thân từ Trường Thiếu Sinh Quân Việt Nam . Là Sĩ Quan thuộc lực lượng Tổng Trừ Bị , đó là Sư Đoàn Thủy Quân Lục Chiến .Và ông từng là một trong những Đại Đội Trưởng dạn dày kinh nghiệm của một đơn vị Viễn Thám thuộc Sư Đoàn Thủy Quân Lục Chiến . Một Đại Đội luôn nhận trách nhiệm đi đầu trong việc xác minh những nguồn tin Chiến lược về đối phương và vùng hoạt động . Phải đi sâu , len lỏi vào lòng địch , để xác định lại  thực tế chiến trường , trước khi Sư Đoàn TQLC  tung ra những cuộc Hành Quân ngăn chận , tiêu diệt .


Cái danh hiệu Viễn Thám cũng đã lột tả hết những nguy hiễm , khó khăn của nhiệm vụ ở trên giao . Những chiến công của Đại đội ông tuy âm thầm , như những bóng ma xuất quỷ nhập thần của người Lính Viễn Thám , đã góp phần tạo nên những chiến công hiễn hách cho Sư Đoàn TQLC  , làm quân địch bao phen khiếp sợ trên khắp Chiến trường .”  
         
Với riêng ông , khi đặt chân đến xứ người , gia đình ông cũng đã lao vào công việc ở những hãng xưỡng . Sau vài năm lăn lội , nếm mùi sáng đi chiều về . Ông đã quyết định mở Nhà Hàng Tara’s Restaurant và đem cái nhớ ngày xưa , ngày xưa ra áp dụng , khi  chọn món Lẩu Thái là món ăn chính cho Nhà Hàng .
 
“Câu chuyện về món Lẩu Thái bắt nguồn từ những ngày trong chiến tranh . Ở Đại Đội Viễn Thám của ông , có một người Lính dưới quyền , gia đình anh ta là người Việt , nhưng qua Campuchia nước láng giềng làm ăn  sinh sống . Sau đó cả gia đình phải hồi hương , vì có những kỳ thị một thời làm xôn xao dư luận của hai nước Việt-Miên .


Một thời gian sau , anh tình nguyện đăng vào Binh chủng TQLC  . Trong một lần Đơn vị được nghĩ dưỡng quân , qua sự giới thiệu của vài người trong Trung đội Viễn Thám . Anh  đã nấu mời ông và một số Sĩ quan thưởng thức món Lẩu Thái .


Lần đầu ăn thấy lạ miệng vì không như món Bún bò Huế , chỉ duy món thịt Bò . Lẩu Thái cũng có hương vị cay cay , thơm nồng , kết hợp với một số hải sãn như Tôm , Sò , Nghêu , một ít thịt Bò và đặc biệt khi pha chế nước lèo , là hương vị làm cho món Lẩu Thái riêng rẽ không giống món ăn nào ,  nhất là khi thời tiết bên ngoài ở chiến trường Quảng trị những ngày mưa , rét lạnh .


Sau đó , khi có điều kiện thuận lợi , ông thưòng nhờ người Lính thuộc hạ nấu món nầy . Ăn riết rồi nhớ từng món vật liệu kèm theo , và qua người Lính , ông đã biết thêm bí quyết khi thực hiện một vài phụ kiện để làm món nước lèo . Ông định bụng chờ khi có dịp về phép thăm Gia đình ở Sài Gòn , ông sẽ nấu cho Bà xã và cô con gái ăn , chắc hẳn Bà sẽ ngạc nhiên ? Nhưng ông đã không còn dịp ,  vì ít lâu sau đó , ông phải chịu cảnh tù đày như bao đồng đội khác sau năm 1975  …”
   
Ít ai ngờ rằng , món ăn Lẩu Thái lại được khách hàng ưa thích như hôm nay ngay giữa Des Moines , trong đó không thiếu những người bản xứ lui tới .Tuy không lớn , nhưng chủ nhân của Nhà Hàng đã biết cách trưng bày , sắp xếp làm cho khung cảnh bên trong  thêm phần ấm cúng , sạch sẽ . Ông thường bông đùa với thực khách khi ghé Nhà Hàng của ông một câu nói , ông không nhớ đã đọc được ở đâu :


‘‘Nếu Quý vị không phải là người Sống để mà ăn , thì xin quý vị ghé lại để ăn một chút cho tôi Sống .”


Kể ra những vật liệu để nấu món nầy không khó tìm ở đây , dù cái tên Lẩu Thái , là một món ăn của đất nước Thái Lan , láng giềng của Việt Nam .    Lúc đầu , ông đã bỏ ra thời gian để  tìm tòi . Mỗi sáng thức dậy , vợ ông đã lo sẵn cho ông món Cà phê ông thích , không thể thiếu trong ngày , cẩn thận chứa trong một cái ly có quai cầm và nắp đậy  . Thế là xe ông lăn bánh theo những địa chỉ ông tìm thấy trong Phone Book quảng cáo gởi tận nhà . Đêm hôm qua , ông đã đem bản đồ Thành Phố ra đối chiếu , rồi ghi xuống đường đi trên một tờ giấy .


Ở chợ Hai Con Rồng hay chợ Sài Gòn cũng không xa , ông đã tìm thấy các vật liệu  xử dụng cho món Lẩu Thái  như : Bún , Mực , Tôm , sả , tỏi hay ớt bột . Ngoài ra ở đây còn bán những gia vị bột nêm Bảo Long để dành riêng cho món Lẩu Thái thêm hương vị , có loại nấm đặc biệt , không phải loại nấm cây dù , ông biết , nhưng nếu có ai hỏi , thì ông lại quên tên . Có bán những rau cải bẹ xanh , xà lách soong , cải thìa Đài Loan hay cải bẹ nhúng . Và khi đến  những chợ Mỹ như Wal-Mart ông có thể mua Thịt bò  vì ở đây người Mỹ tiêu thụ nhiều , nên luôn cung cấp thịt bò chất lượng tươi hằng ngày . Về hải sản ông có thể mua ở Chợ Á Đông  rẻ hơn chợ Mỹ như Sò lông , Nghêu hay Hến . Những ngày đầu đi chợ tìm hiểu những vật liệu  nầy , đi một mình buồn và nhất là vốn liếng Anh Ngữ ngày xưa xữ dụng với những Cố vấn Mỹ, ông đã bỏ lại trong các trại tù ở Bắc Việt , nên thĩnh thoãng ông mang  đưá con gái đi học về theo để làm cố vấn  . Ông viết những vật liệu cần thiết  vào tờ giấy học trò  , như một tờ sớ Táo quân . Gặp được món nào , ông vội lôi cây viết chì trong túi ra  đánh dấu  . Đứa con gái thấy Ba mình cẩn thận , nó nhìn ông tũm tĩm cười .   
 
Chỉ có một điều khi món ăn Lẩu Thái tại nhà hàng ông đã được khách hàng ưa chuộng , trong cái vui của kinh tế gia đình đi lên . Riêng ông lại mang một nổi buồn khó quên …
 
“Trong một lần Hành Quân ở Quảng Trị . Đại đội Viễn Thám đang trong vùng trách nhiệm . Người Sĩ Quan trưởng toán của Trung đội Viễn Thám  báo về Đại Đội cho biết , đang trên đường rút về điểm hẹn sau khi hoàn thành nhiệm vụ , và đang chạm địch . Ông ra lệnh cho người Sĩ Quan Trưởng Toán cố gắng tìm đường rút lui , để bảo toàn lực lượng cho toán xâm nhập…Một lúc sau , đầu bên kia báo về , toán 1 đã đến điễm hẹn an toàn , nhưng một đồng đội đã hy sinh . Đó chính là người Lính , thường nấu mời ông món Lẩu Thái ngày nào .


Trao ống liên hợp cho người lính mang máy truyền tin đang đứng bên cạnh . Ông trải mắt nhìn hoàng hôn đang xuống lần bên kia sông . Dù đây không phải lần đầu nhận những báo cáo mất mát , hy sinh của đồng đội , nhưng không hiểu sao hai mắt ông lại nhập nhòa . Ông quay mặt đi để dấu nổi xót xa cho người đồng đội hôm nay vừa nằm xuống và ngày mai biết đâu lại là ông ? Vì hơn ai hết ông biết Quy Luật của Chiến Tranh .


Ông lững thững bước xuống hầm chỉ huy , tự châm cho mình  điếu thuốc và không quên điếu thứ hai gắn lên vỏ đạn trong hầm cho người đồng đội vừa ra đi . Ông buồn bã đưa mắt nhìn theo khói thuốc lá tản ra trong căn hầm . Qua lổ châu mai , một khoãng nhỏ dòng sông Thạch Hãn thoáng  hiện ra , nước vẫn trôi vô tình ...”



Chuyện cũng đã hơn 40 năm , nhưng ông cứ ngỡ như còn mới đây ,vẫn như còn nghe tiếng của người thuộc hạ năm xưa :


- Ông Thầy ! xong rồi , ra ăn một miếng đi Ông Thầy .


Nhìn khách hàng ngày ngày ăn uống vui cười bên món ăn Lẩu Thái . Đôi khi lòng ông lại chùng xuống . Bây giờ thì ông cũng đã quen dần với cảm giác buồn theo công việc hằng ngày . Chỉ khác một điều ông cố dấu đi nổi buồn ,khi  nhớ về người thuộc hạ năm xưa , như một cái duyên , đã truyền lại cho ông một công việc làm để sống . Ông cũng  phải tập quên để thích nghi với hiện tại , vì ông còn phải lo cho gia đình vươn lên ở xứ người .    
 
Không hiểu sao ? Cứ mỗi năm , khi tháng tư về , với riêng ông lại một mùa đau thương kéo theo bao gợi nhớ . Khiến ông nhớ đến đồng đội , nhớ những chuyện một thời chinh chiến xa xôi …   
         
Rockford , Illinois tháng 4/ 2013  
An Nguyen