Bạn Đang ở đây: Văn Khang Thư Quán Chuyện Dài XHCN Mánh khóe vét túi công nhân của “gà móng đỏ” chốn công trường

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

Mánh khóe vét túi công nhân của “gà móng đỏ” chốn công trường

In PDF.


Cứ tối đến, những ả cave lượn lờ quanh khu vực công trường như những bóng ma

Các công trường ở chốn rừng thiêng nước độc, tưởng chừng chỉ có vài anh công nhân túm tụm với nhau giữa đất trời heo hút. Vậy mà, ít ai ngờ tại đó vẫn có đầy đủ “gà móng đỏ” (cave) được chào hàng đến tận nhà. Hùng, một tay dắt gái chuyên nghiệp cười hềnh hệch khi nói về cái nghề của mình. Hắn bảo, mở quán lâu ngày mới bị phát hiện chứ nay đây mai đó như bọn tôi thì có “tài thánh” cũng phải bó tay.

Công trường là nơi chú ý mới của gái gọi. Ảnh minh họa

 

Tranh giành gái như đi chợ cá

Khi biết tôi có chuyến công tác lên Lâm Đồng, Tuấn, người bạn thân gọi điện dặn dò: “Mày nhớ vào thủy điện Đồng Nai 4 thăm tao nhé”. Thu xếp mọi công việc xong, tôi cũng dong xe đi thăm thằng bạn thân lâu ngày không gặp. Vào thủy điện Đồng Nai 4 là cả một con đường đày ải, đầy dốc, hai bên đường toàn cây um tùm. Cách vài cây số mới thấy một ngôi nhà của đồng bào dân tộc ở tít trên sườn núi.

Thủy điện Đồng Nai 4 là công trình đang thi công, tách biệt hoàn toàn khu dân cư với khoảng gần một nghìn công nhân nam, chỉ vài ba cô gái làm ở phòng hành chính. Cuộc sống công nhân trong rừng hết sức khó khăn. Nơi đây chỉ có hai căng tin nhỏ nhưng chủ yếu bán cơm. Trong khi dẫn tôi đi thăm thủy điện, Tuấn than thở: “Mày nhìn khổ thế thôi nhưng cái gì cũng có”. Tôi bán tín bán nghi, Tuấn cười đầy ẩn ý rồi hẹn tôi tối nay sẽ rõ.

Vừa ăn cơm tối xong, Tuấn đã sốt sắng rủ tôi ra trước cổng công trường. Trong ánh đèn mập mờ từ công trường thủy điện hắt ra, có mấy cô gái ăn mặc hở hang lượn lờ. Trái với ở thành phố, những cô gái làm tiền ở núi rừng này không cần đến những lời mời chào ra rả. Các cô chỉ cần lượn lờ trước cổng rồi các chàng công nhân tự ra tìm. Sở dĩ gái bán hoa ở đây “kiêu” như vậy cũng vì cung không đủ cầu.

Tuấn chia sẻ, muốn có một em phải đi sớm “xí chỗ” không thì thằng khác cuỗm tay trên mất. Đối với công nhân ở đây, xa nhà, xa vợ, xa người yêu, tìm đến “gà móng đỏ” họ coi là nhu cầu bình thường. Chính vì vậy, hầu hết tất cả mọi người đều biết giá caả́không cần trả giá “tàu nhanh” hai lít (200 nghìn đồng) và không đi qua đêm.

Chúng tôi chỉ đứng một lát nhưng số lượng công nhân nam ra khu vực này khá nhiều. Chừng năm phút trôi qua, hơn năm cô gái đã có khách và họ lần lượt bỏ đi khỏi đám đông. Trong đêm tối, một thanh niên cất tiếng chửi đổng. Tiếp nối là một cuộc cãi vã lớn. Tuấn quay sang, tôi hỏi: “Bọn nó cãi nhau vì gái đấy”. Cậu bạn tôi cười nhếch mép: Tối nào cũng có chửi nhau. Thậm chí đánh nhau vì... tranh gái.

Thoát khỏi đám đông, chúng tôi bước đến một cô gái khá trẻ đứng cạnh gốc cây, mặc chiếc váy ngắn cụt cỡn, chiếc áo cổ khoét sâu. Thấy chúng tôi bước đến, cô gái õng ẹo hỏi Tuấn: “Lính mới à?”. Tuấn lấy tay ôm eo cô ả nói: “Ừ! Em phải chiều chu đáo đấy”. Nói xong hắn để tôi lại cùng cô gái. Trước người con gái lạ tôi đứng sững. Cô gái kéo tay tôi yêu cầu đi nhanh để cô còn tìm mối khác. Tôi thực sự bất ngờ trước lời nói của cô gái và chỉ yêu cầu ngồi tâm tình chứ không bắt cô “chăm sóc” tới bến.

Qua cuộc trò chuyện, “gà móng đỏ” cho biết tên Linh, là người Bình Định. Năm nay Linh mới 18 tuổi. Vì gia đình đông chị em nên cô vào Sài Gòn kiếm sống. Trước đây Linh làm nghề may, nhưng do bạn bè rủ rê nên chuyển sang nghề gội đầu ở một tiệm cắt tóc nam nữ. Dần dần cô trở thành gái lúc nào không hay.

Khi đang làm ở quán cắt tóc thì Hùng, một đầu mối cave đến rủ cô cùng bạn bè lên đây phục vụ công nhân vì “có giá” hơn thành phố. Cứ mỗi tối, các cô được Hùng chở vào thủy điện để kiếm khách. Đến 12h đêm, họ lại được các “xế” chở ra khách sạn để nghỉ ngơi. Mỗi đêm, Linh thường “đi nhanh” với chừng ba mối.

Ở vùng rừng núi này, các cặp đôi thường “trưng dụng” thiên nhiên để làm nơi “hẹn hò” chứ không cần phòng ốc, quán xá. Mặc dù chỉ mới 18 tuổi, nhưng cô đã có hơn hai năm kinh nghiệm vào đời. Chính Linh cũng chẳng biết được mình đã “chiều chuộng” biết bao nhiêu gã đàn ông. Nói về cuộc đời lầm lỡ của mình nhưng tôi cảm thấy cô không một chút rung động.

“Tú ông” và cách làm tiền chuyên nghiệp

Nghe Linh trò chuyện, tôi biết được rằng, Hùng là người chăn dắt “gái” có “số” ở đây. 11h giờ đêm, Hùng trở lại để đón các cô gái trở lại trung tâm để nghỉ ngơi. Lúc này đây, hắn vẫn phải ngồi đợi bởi nhiều đàn em đi khách vẫn chưa về. Qua Tuấn giới thiệu, tôi lân la trò chuyện với hắn.

Được biết, Hùng là một kỹ sư cầu đường. Trước đây hắn vẫn đi theo các công trình. Một lần về TP. HCM, người bạn thân rủ hắn đi chơi “tới bến” tại một quán karaoke “tươi mát”. Ban đầu, hắn cũng lo sợ nhưng cuối cùng cũng đi.

Tối đó, người bạn của hắn phải chi hơn một triệu đồng. Ngay lập tức, hắn so sánh giữa lương của mình và những cuộc chơi bời của các “quý ông”. Hùng cảm thấy việc học hành, làm vất vả mà mỗi tháng nhận chưa được năm triệu đồng, trong khi đó, các cô gái ở karaoke chỉ cần ăn mặc hở hang, bôi phấn sáp lên mặt là có thể thu tiền triệu trong vài giờ tiếp khách. Bỗng nhiên, hắn chợt lóe lên ý định “sao mình không làm như như những người này?”.

Theo suy nghĩ đó, Hùng quyết định từ bỏ công việc “chỉ có tiếng không có miếng” của mình và bắt đầu con đường chăn dắt gái mại dâm. Về nhà, hắn vay mượn người thân, bạn bè được bốn mươi triệu đồng rồi dắt lưng đi tìm “gà”. Hắn cho biết: “Các em đều không chịu đi công trường, vì sống sung túc ở thành phố đã quen rồi”. Bởi ít tiếp xúc với “mặt hàng” này nên hơn một tháng lần tìm ở các quán mát xa, cắt tóc nam nữ, cà phê tươi mát... Hùng mới tụ tập được gần mười cô gái.

Hùng cho biết, vốn là một kỹ sư thường xuyên ăn dầm ở dề tại các công trường, Hùng hiểu khá rõ đặc tính nơi đây. Hầu hết các công trường đều ở vùng đồi núi, cách xa trung tâm. Mỗi công trường có hàng nghìn công nhân nam, họ còn trẻ hoặc đã có gia đình nhưng vẫn phải xa vợ con vài tháng mới được về thăm một lần. Các dịch vụ giải trí hoàn toàn không có.

Công nhân làm lương dù có nhiều nhưng cũng không biết tiêu gì và chơi gì. Trong khi đó, mỗi công trường tồn tại ít nhất khoảng một năm, dài có thể hàng chục năm. Chính vì thế đây là “thị trường” béo bở cho hắn thỏa sức kiếm tiền. Hùng quyết định “thử nghiệm” đưa gái đến các công trường để “phục vụ” anh em.

Ban đầu, Hùng cùng các cô gái bắt xe đò vào các công trường quen thuộc, nơi hắn đã từng làm. Sau hơn một tháng vất vả, hắn đã đút túi hơn 50 triệu đồng. Nhận thấy công việc làm ăn ngày càng trơn tru, khấm khá, hắn lại về thành phố chiêu dụ thêm nhiều người. Chỉ hơn ba tháng sau, trong tay hắn có gần hai chục ả.

Tuy nhiên, một số “đào” đã quyết định trở lại thành phố vì không chịu được cảnh rừng thiêng nước độc. Lo lắng việc làm ăn của mình sẽ thất bát vì gian khổ, hắn quyết định tậu ô tô riêng để “xế” “hàng” vào công trường. Bên cạnh đó, nhiều lúc, nó cũng là căn nhà di động cho hắn và chiến hữu.

Nếu ban đầu Hùng chỉ đi loanh quanh các công trường mình đã từng làm, thì càng ngày, diện tích hoạt động ngày càng mở rộng. Đã “vào nghề” hơn hai năm, đi khắp Nam, Bắc, giờ đây hắn biết khá rõ nơi nào có công trường đang hoạt động, nơi nào đã hoàn thành, ngày nào công nhân ở đâu nhận lương... Hùng cười trong sự đắc thắng: “Công việc của anh em tôi ngày càng thịnh vượng”.

Hơn 12h đêm, các cô gái trở về điểm hẹn đầy đủ sự mệt mỏi rã rời. Xe ô tô của Hùng cũng bắt đầu lăn bánh. Công nhân giờ đây cũng đã về lán ngủ. Chỉ một mình tôi đứng nhìn ánh đèn xa dần mà ngán ngẩm. Tôi suy nghĩ, phải chăng đây là một kiểu mua bán dâm mới mà ít người biết đến. Sương bắt đầu rơi ướt đẫm những tàu lá chuối, tôi về phòng và tự đặt câu hỏi, không biết đến bao giờ kiểu “làm ăn” này sẽ bị cơ quan chức năng “sờ” đến.

Bí quyết “bỏ đói” công nhân

Hùng và các chị em cùng “vào sương ra gió” không ở lại cố định một nơi. Hùng cho biết, chỉ ở lại các công trường chừng một tuần, khi đã vét cạn túi của công nhân thì sẽ đến nơi mới. Rồi để cho các anh em thòm thèm lại quay trở lại. Công việc này ở chốn rừng thiêng nước độc này xem ra khá an toàn mà lại có thể đút túi toàn bộ số tiền kiếm được. Đối với Hùng, đưa gái lên công trường không cần phải sợ công an, phải chi tiền lo lót, bảo kê, nuôi chủ... Hùng cười bảo: “Mở quán lâu ngày cũng bị phát hiện chứ nay đây mai đó như bọn tôi thì có tài thánh cũng không bắt được”.

Bạt Phong


Trước kia, khi nhắc tới "gà móng đỏ", người ta thường nhắc tới "đặc sản chân dài" của vùng biển Quảng Ninh, Cẩm Phả nhưng giờ đây khi nhắc tới cụm từ này phạm vi sử dụng lại có phạm vi rộng lớn hơn.

Có lên Bavet mới thấy đây cũng là một loại tiếng lóng để các tay bạc dùng để phím với nhau khi có nhu cầu giải đen. Mỗi khi gặp vận đen với gà cựa, còn ít nhiều tiền trong túi, những tay khát bạc lại rủ nhau đi đòi vận đỏ từ những "gà chân dài" này.

Tìm "gà móng đỏ" để ...giải đen

Ở Bavet, theo nguồn tin, chúng tôi đã sơ qua trước về tình trạng mại dâm trá hình này nhưng để tiếp cận được với các đối tượng thì không phải dễ. Các hoạt động giải trí trong các casino tương đối phong phú, hoàn thiện từ nhà hang, quầy bar, khách sạn cao cấp, massa sauna,... đủ để các con bạc không cần thiết phải bỏ dở cuộc vui để ra ngoài giải quyết các nhu cầu cá nhân, bao gồm cả nhu cầu tâm lý và sinh lý. Lịch sự, sang trọng là tiêu chí đầu tiên trong cung cách phục vụ tại các sòng bài này nên việc kiếm các em cũng không thể nào lộ liễu, rẻ tiền.              

Đằng sau những casino hạng sang

Trong vai trò một người phụ nữ tháp tùng bạn trai đi đánh bạc, thời gian chờ đợi tôi lân la tới gạ chuyện những người đồng cảnh ngộ tại các bar để tìm hơi hướng "gà móng đỏ". Hoàn thành tốt vai trò của mình, đến ngày thứ tư tôi mới được một trong những nhân viên pha chế trong một sòng bài tầm vừa bật mí cho. "Gà" ở đây thường có hai loại: "Gà" theo tháp tùng từ trong nước sang và "gà gọi" hay còn gọi là "gà lẻ".

"Gà tháp tùng" từ trong nước sang hay còn gọi là "gà cao cấp" thường tháp tùng các đại gia vượt biên sang đánh bài. Loại "gà" này tương đối sạch vì đã được tuyển lựa sẵn, sự phục vụ cũng chỉ dành riêng cho một chủ duy nhất vì vậy các gà này cũng được chủ gà cung cấp cho một lượng kim ngân, tiền mặt vừa đủ để có thể tự mình giết thời gian bằng những trò đơn giản ở các sảnh lớn như Xì Dách (black jack), baccarat ( bài cào), pocker, slot machine.

Loại "gà" này thường rất khó phân biệt với các quý bà trẻ tuổi và có tiền xuất hiện trong các casino. Vì vậy, những nhân viên phục vụ để tránh thất lễ với khách, tất cả đều cung kính như một, thậm chí không cần phân biệt gà hay quý. Tuy xông xênh tiền bạc và được phép chơi hoang nhưng những "gà" này luôn trong trạng thái túc trực, khi chủ gà gọi, lập tức liền phải tới để phục vụ.

Loại "gà móng đỏ" thứ hai là "gà lẻ". Những "gà" này thường không trực tiếp xuất hiện tại các sòng bài, chỉ khi nào khách có nhu cầu, phím với nhân viên phục vụ sẽ được đáp ứng lập tức. Giá của "gà lẻ" cũng giao động từ 500- 1 triệu đồng, có khi hơn tùy theo nhu cầu và chất lượng mà khách đưa ra. "Gà lẻ" chủ yếu đều là những cô gái người Việt hoặc người Campuchia có xuất thân nghèo khổ hoặc những hoàn cảnh éo le mà trở thành gái bán dâm tại đây. Những "gà" này dễ bị chặt chém nhiều tiền khi đi khách và nguy cơ cao về các bệnh xã hội bởi các con bạc khát máu khi cần xả đen thường không dùng bao cao su khi quan hệ.

Những câu chuyện cười ra nước mắt của các cô gái bán thân nơi xứ người

Những phận đời tủi nhục, u uất

Khi đã có những thông tin cơ bản về tình trạng mại dâm trá hình ở các sòng bài, tôi và người bạn đồng hành quyết định "liệu cơm gắp mắm" để tìm hiểu về thế giới của "gà lẻ". Để có thể tiếp cận được với một số người trong số họ, chúng tôi đồng ý để ra một khoản tương đối hời để làm điều kiện trao đổi được lựa "gà". Người môi giới ngần ngừ khi thấy "hai vợ chồng tôi" cùng xuất hiện nhưng khi đưa ra lý do để đổi gió thì anh ta nhanh chóng đồng ý. Có lẽ những việc như thế này ở vùng biên không còn quá lạ lẫm.

Nhờ một vài mánh của mình, chúng tôi có cơ hội được tiếp xúc với một vài cô gái, được nghe các cô kể chuyện đời, chuyện nghề. Qua câu chuyện mới biết, có hàng trăm cô gái làm "gà móng đỏ" ở đây thì có cả trăm con đường để dẫn tới. Mỗi cô một phận nhưng đều không tránh khỏi sự ngậm ngùi.

N.T.V sinh ra trong một gia đình nghèo, đông con ở Châu Đốc, An Giang. Mới 20 tuổi nhưng N.T.V đã có 5 năm trong nghề buôn phấn bán hương. Cô tâm sự vì quá nghèo nên đâm ra giận cha mẹ, bỏ theo người làng lên vùng biên làm phục vụ tại các quán cơm ven đường. Không may gặp phải bà chủ quán thủ đoạn hiểm ác đã lừa bán vào nhà thổ. Từ bấy đến giờ, có những ngày cô phải đi khách gần chục lượt nhưng vẫn không đủ số tiền để chuộc thân. Trông V không đẹp nhưng da trắng, dáng tròn trịa, khỏe mạnh nên cũng có một số khách quen rồi rỉ tai nhau mỗi lần tìm đến. Chúng tôi hỏi tại sao cô không tìm cách trốn về nước, V giấu đi nỗi tủi hờn của mình lạnh lùng nói: “Em đã bỏ nhà lên trên đây không ai biết, giờ làm sao có thể trốn về? Nhà cửa của mình người ta biết cả, chạy về khác nào xưng tên bố mẹ mình ra cho thiên hạ chửi, đành phải ngậm đắng nuốt cay làm cái nghề mà đến cả mấy tay xe ôm còn khinh mình ra mặt”.

Khác với N.T.V, con đường đẩy cô bé mười sáu tuổi N.N.H vào nghề làm gái lại càng thương tâm hơn. Gia đình N.N.H ở Long An, tuy không phải dạng chạy ăn từng bữa nhưng cũng không dư dả gì. Cả nhà 6 miệng ăn chỉ có 3 sào ruộng, bố em lại có máu đỏ đen, đánh bạc, đá gà trong nước hoài bị bà con, chính quyền cảnh cáo nhiều lần nhưng vẫn không chừa. Cách đây 2 năm, người bố theo bạn vượt biên sang Bavet đánh bài. Được mấy hôm thì có người về tận nhà đưa giấy đòi một khoản nợ lớn tới 20 triệu có chữ kí của chính bố em. Gia đình xoay sở lần hồi không kịp, quá thời hạn, người cha đành phải viết giấy bán con cho chính chủ sòng bài. Cô bé N.N.H đang tuổi ăn, tuổi học bị đẩy sang biên giới, mới có 2 năm mà đã qua 3 nhà chứa, cha mẹ em vẫn chưa có tiền để chuộc em về. H cho biết, những cô gái có cảnh ngộ như em thì nhiều lắm nhưng ít người nói tới, cha làm thì con chịu chứ còn biết kêu ai.

Những hoàn cảnh như N.T.V và N.N.H không hiếm ở vùng biên này. Khi đã bước chân vào nghề, các cô sẽ được tận dụng một cách triệt để cho tới lúc không thể tiếp tục theo nghề. Lần lượt, qua các năm, thứ hạng của gái sẽ tụt xuống. Ban đầu cũng được ở nhà cửa thoải mái, về sau đến lúc tàn phải chui vào những ngóc ngách xập xệ, bệnh tật ốm đau cũng đành chịu, làm gì có thuốc men. Giá cả cũng như điều kiện sinh hoạt của các cô cũng bị hạ thuận theo khả năng phục vụ thượng đế. Thậm chí có những em gái khi bước vào nghề mới ở tuổi 13- 14, những người rời nghề khi đã đuối sức, bệnh tật. HIV, AIDS là nỗi kinh hoàng của tất cả gái mại dâm ở đây nhưng vẫn không cách nào để các cô có thể tự bảo vệ mình trước những con bạc hăng máu.

Qua cửa khẩu, xem đánh bạc, đá gà thấy ngoài những vận đỏ đen còn thấy cả những câu chuyện cười ra nước mắt của những cô gái không may lỡ bước sang làm cái nghề mạt hạng, mại dâm. Thương nhiều hơn trách nhưng lực bất tòng tâm, chúng tôi chỉ có thể ghi lại phần nào những mảnh đời, những thân phận của các cô thành một dấu chấm hỏi cho chính bản thân mình.

Hai thế giới tương phản

Loanh quanh ở Bavet dăm ngày, mục sở thị những món đòn hiểm hóc và cách chơi tàn độc của giới đá gà khiến tôi thấy rùng mình. Trong trường đấu và ngoài trường đấu nhiều khi là hai thế giới hoàn toàn khác nhau, ở bên trong gay cấn và sát phạt bao nhiêu thì bên ngoài người ta lại xuề xòa, dễ dãi với nhau bấy nhiêu. Sự xuề xòa, dễ dãi ở đây cũng có thể hiểu theo những ẩn ý khác nhau trong đó có cả những sự sẻ chia liên quan tới "gà móng đỏ".

Đỗ Huệ