Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

Ai Lừa Ai ?

In PDF.

 

Ai Lừa Ai ?
 
   Hai người đàn ông nói chuyện với nhau. Một người hậm hực:

    - Vợ tôi đang lừa dối tôi.

    - Làm sao anh biết?

    - Tối hôm nọ cô ấy không về nhà. Khi tôi hỏi thì cô ấy trả lời rằng đã ngủ ở nhà Hương, cô bạn thân nhất của cô ấy.

    - Thế thì sao?

    - Cô ấy nói dối. Chính tôi mới ngủ ở nhà Hương tối hôm đó.
 
Chân chính, chân phụ

 
Một anh bộ đội đóng quân ở làng quê và phải lòng yêu một cô gái người làng ấy. Vốn là lính - là người đàng hoàng, đứng đắn nên anh đến nhà người yêu bao giờ cũng chào hỏi gia đình, nếu có muốn đi chơi bao giờ cũng xin phép. Khổ một nỗi, ông già của người yêu rất kh ó tính, dẫu biết anh là người tốt nhưng ông vẫn xét nét, ngăn chặn.

     Một bận, anh tới chơi, cô gái ở trong bếp, còn ông bố thì đang bực tức việc gì. Anh chào, ông già đáp "vâng". Anh ta lân la cưa cẩm:

     - Dạ thưa bác, hôm nay bác có khoẻ không ạ?

     - Cảm ơn! Sức khoẻ của tôi đang ở trong bếp kia kìa, anh vào đó mà hỏi.

     Tưởng ông già đùa, anh lại nói tiếp:

     - Dạ, thưa bác... cháu xin phép bác cho cháu đưa em sang đơn vị để xem văn nghệ có được không ạ?

     - Không văn nghệ, văn gừng gì hết. Tôi còn lạ gì cái vở của các anh, lấy lý do này lý do kia. Ai biết anh đưa nó đi xem hay là anh đưa ra bụi ra bờ nào đó để nhỡ nó ễnh cái bụng lên thì chết tôi à...

     Anh bộ đội nghe vậy thanh minh:

     - Dạ, sao lại dám vậy ạ! Thưa bác, chúng cháu phải giữ cho nhau, vì cháu yêu một tình yêu chân chính chứ ạ.

     Ông già cười và mỉa mai:

     - Tôi biết anh là chân chính rồi, mà tôi có sợ cái chân chính của anh đâu. Tôi chỉ sợ cái chân phụ... của anh thôi. Cái chân chính thì anh giữ được, còn chân phụ... anh làm sao giữ nổi?


Ấy Đi Xem Nào ?
 
    Xưa có anh chàng rất mực quý vợ, bạn bè mời đi chơi, dù có nài ép thế nào, anh ta cũng trở về nhà trước nửa đêm.

    Một hôm, vì quá vui với anh em, chén chú chén bác, anh ta say quá, không thể trở về trước nửa đêm như thường lệ được, nên phải ngủ lại nhà bạn.

    Sáng hôm sau, khi vừa về đến nhà, người vú già đã đứng đón sẵn và báo tin rằng:

    - Thưa cậu, mợ ở nhà bị ốm. Từ sáng tới giờ chưa ăn uống gì cả. Cháu hỏi mợ có ăn cháo không để cháu nấu, nhưng mợ không ăn, cháu hỏi mợ có ăn canh bánh đa để cháu đi mua, nhưng mợ chẳng chịu ăn gì cả. Hiện mợ đang nằm trong buồng.

    Anh chồng hốt hoảng vừa đi vào vừa lẩm bẩm một mình: "Mình thật là vô tình quá, Vợ ở nhà đau ốm mà không hay. Không biết ốm đau ra làm sao đây?"

    Khi anh chồng vào buồng, thấy vợ nằm quay mặt trở ra, trông có vẻ thiểu não lắm, anh chồng liền ngồi xuống giường vừa hỏi vừa để tay lên trán vợ.

    - Mình ốm làm sao? Anh vì bị mấy mấy người bạn ép uống say quá, không về được. Mình tha lỗi cho anh nhé. Mình đã ăn uống gì chưa? Để anh bảo dì mua bánh ăn nhé?

    Chị vợ không nói năng gì cả, anh chồng lại hỏi:

    - Hay là mình ăn cháo gà nhé?

    Chị vợ bèn gắt lên:

    - Để yên cho người ta nằm.

    Rồi quay mặt trở vào trong.

    Anh chồng tức quá, đứng ngay lên định nói: "Ông lại nện cho một trận bây giờ", nhưng vốn nể sợ, nên anh ta không dám dùng chữ "nện" liền nói rằng:

    - Ông lại "ấy" cho một cái bây giờ !

    Chị vợ nghe thế liền quay ngoát lại cong cớn:

    - A có giỏi thì "ấy" đi xem nào?



Vỏ Quýt Dày Móng Tay Nhọn



Hai ông thầy, một ông thầy bói và một ông thầy thuốc, không biết làm sao mà hằn thù nhau.

    Một hôm, có mụ đàn bà, chồng ốm, thuốc thang cúng vái làm sao cũng không khỏi, cùng đường, đến nhờ ông thầy bói xem hộ có phương kế nào cứu được chồng chăng.

    Ông thầy gieo quẻ xong, bảo chị ấy cứ đến xin thuốc ông lang nọ cho chồng uống thì khỏi ngay. Nhưng mà bụng ông thầy muốn xỏ ông lang, mới dặn mụ ấy rằng:

    - Hễ lại nhà ông lang, thì phải nói ông ấy: “Có phải thật ông là ông lang mà dao cầu mạng nhện chằng và ô thuốc mốc, không? “ Hỏi thế rồi hãy kể bệnh xin thuốc, thì thuốc mới hay. Mụ ấy xin vâng. Hỏi thăm đến nhà ông thầy thuốc nọ, rồi cũng nói như lời ông thầy bói đã dặn.

    Ông lang thấy nó hỏi thế thì tức quá, đoán rằng hẳn lại thằng thầy bói xỏ mình đây; cho nên mới hỏi lại mụ nọ rằng có phải ông thầy bói dặn thế không. Mụ nọ bảo phải. Ông lang căm lắm, nhưng mà cứ lẳng lặng bốc thuốc cho mụ ấy. Tay bốc thuốc, bụng nghĩ cách để xỏ lại anh thầy bói kia. Lúc đưa thuốc cho mụ ấy, mới dặn rằng:

    - Phải bắt cho được một con ruồi ở mép ông thầy bói ấy, mà làm thang thì thuốc này mới nghiệm.

    Mụ ấy xin vâng; vội vàng trở lại hàng ông thầy bói, ngồi chực xem hễ có con ruồi nào đến đậu mép ông thầy thì bắt. Nhưng mà ngồi đợi mãi cũng chẳng thấy con ruồi nào đến. Nóng ruột quá!. Trời đã chiều rồi, mà chồng thì ốm nằm đợi ở nhà!

    May làm sao, có hàng bánh rán rao qua. Ông thầy bói ngồi buồn, gọi vào mua ăn; ăn nhồm nhàm, mật dính cả vào râu: Bổng có một con ruồi xanh ở đâu bay lại, đậu ngay vào mép.

    Mụ kia mới rón rén lại gần, giơ thẳng cánh, vả ông thầy bói một cái “đốp” lòi cả bánh rán ra.

    Ông thầy bói kêu vỡ làng nước, rằng:

    “Ông làm gì đứa nào mà đánh ông?”

    Mụ kia vội vàng nói đầu đuôi cho ông ta nghe, rồi một mạch chạy thẳng về nhà...