Bạn Đang ở đây: Văn Khang Thư Quán Văn Khố Ức Trai Đoản Văn Ức Trai Giáo Dục Thế Hệ Hai: Một Trọng Trách Chiến Lược

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

Giáo Dục Thế Hệ Hai: Một Trọng Trách Chiến Lược

In PDF.





Năm nào, ngày 30 tháng Tư cũng được tưởng niệm trọng thể tại các địa phương với những slide show hình ảnh đau thương của những chuỗi ngày kinh hoàng, uất hận cùng những bài nói chuyện rất cảm động về một dân tộc bị tước đoạt nhân quyền, bị bóc lột triền miên từ hàng chục năm qua.



Nhưng kỷ niệm về ngày Quốc hận là chuyện quan tâm của “thế hệ Một” mà ít ảnh hưởng đến “thế hệ Hai”. Các em, các cháu không có một ký ức nào về những ngày đen tối; và nếu có chút nào chăng, thì các em đã cho rằng chuyện đã xưa cũ, nay phải hướng về tương lai ! Các em các cháu cho rằng cha anh cứ ôm ấp mãi hận thù trong khi thời thế đã “đổi thay”.



Và thế hệ cha anh thì đã tỏ ra thiếu sót trong việc giáo dục con em mình để họ thấu hiểu tường tận rằng cuộc dấu tranh hiện nay là giữa hai thế lực đối cực: chế độ độc tài Cộng Sản và lý tưởng tự do dân chủ; chứ không phải là giữa những người mất mát, ly hương và những kẻ chiến thắng và chiếm đoạt.



Đấu tranh cho một nước Việt Nam dân chủ, phát triển thịnh vượng là sự nghiệp cao quý lâu dài; truyền từ thế hệ này qua nhiều thế hệ mai sau. Chúng ta đang ở độ tuổi đã hoặc sắp về chiều, rất cần một sự chuyển tiếp hữu hiệu cho thế hệ sau. Qua biến cố VAALA trong tháng 1 vừa qua, đã cho thấy giữa thế hệ 1 và hai có những vấn đề cần soi rọi kỹ.



Bất cứ quốc gia nào, tổ chức nào, tôn giáo nào cũng coi trọng việc bồi dưỡng lớp hậu duệ. Đó là một nhiệm vụ chiến lược rất quan trọng.. Nó là bức tường phòng thủ vững chắc lâu dài nhất vừa là mũi tấn công sắc bén khi cần thiết.



Ở cấp quốc gia thì lo bồi dưỡng thanh niên qua giáo dục từ học đường, được bổ túc bới các đoàn thể và gia đình. Mà trong đó, gia đình là hạt nhân đóng một vai trò rất quan trọng trong việc hình thành nhân cách đạo đức của trẻ.



Các đảng phái, tôn giáo cũng chăm lo cho tương lai của mình bằng các đoàn thể thanh niên. Phe Cộng Sản thì có Đội Thiếu niên, đoàn Thanh niên CS. Phe Quốc gia thì: Phật Giáo thì có Gia đình Phật Tử; Công giáo thì có Thanh Sinh Công, Quân đội thì lo nguồn bổ sung qua trường Thiếu sinh quân….



Từ hơn ba chục năm qua, các tổ chức Cộng đồng, đoàn thể chính trị, hội Cựu quân nhân đã có nhiều thành tựu trong sinh hoạt đấu tranh chống Cộng tại hải ngoại. Nhưng vấn đề gây dựng cho hậu duệ bị xem nhẹ. Qua tin tức, báo chí, chỉ có vài đoàn thể có chăm sóc vấn đề hậu duệ; nhưng chỉ ớ mức độ có tính cách trang trí mà thiếu phần nội dung sâu sắc. Nhóm Thanh Niên Cờ Vàng, nhóm Thư Viện Toàn Cầu, Thanh Niên Đa Hiệu chưa đủ lớn mạnh để đại diện cho một lớp trẻ của chúng ta. Hội Chuyên Gia Việt Nam, Hội Văn Hoá Khoa Học thì nặng về chuyên môn hơn chính trị. Còn các thành phần khác thì thật phức tạp.



Chúng ta thử phân tích xếp loại các em các cháu để thấy mức độ nghiêm trọng ra sao



Đối với các em, các cháu lớn lên tại Hoa Kỳ, trong môi trường giáo dục Mỹ:


Các em, các cháu theo cha mẹ đến Hoa Kỳ từ lúc còn quá nhỏ để có nhớ những kỷ niệm đau thương trong thời gian dưới chế độ Cộng Sản. Đến Mỹ, cha mẹ ít có thì giờ day dỗ, sự hiểu biết của các em, các cháu là từ học đường. Khốn thay, trong các sách lịch sử dạy tại các trường học, chiến tranh Việt Nam bị mô tả một cách thiên lệch và đầy rẫy ác ý về phe đồng minh. Chính quyền và quân đội Việt Nam Cộng Hoà bị quên lãng hay nếu có nhắc đến trong vài câu thì chỉ là những câu chê bai, lên án. Các nhà viết sử của Mỹ đa số thiên tả, và họ đã vô tình làm công cụ tuyên truyền cho Cộng sản để đầu độc công luận. Trong ngày lễ Cựu Chiến Binh 11/11/2004 tại thủ phủ Austin (cũng là ngày lễ công nhận Cờ Vàng tại Texas), Thiếu Tướng Tư Lệnh Vệ Binh của Tiểu bang Texas đã đọc một bài diễn văn có ý nghĩa. Trong đó, ông lên án các nhà sử học Mỹ đã ác ý bôi bác chính nghĩa tự do của phe đồng minh. Ông kêu gọi nỗ lực tẩy xoá các trang sử sai trái này và thay vào bằng những trang sử chính xác, công bình.



Nếu quý vị có thì giờ vào các trang nhà của các Đại học Mỹ, quý vị sẽ sửng sờ thấy rằng họ đang xử dụng các bài vở do phiá Việt Cộng cung cấp để làm tài liệu giảng dạy hay tham khảo trong các môn học về Văn Hoá, Lịch sử Việt Nam. Đó là do chương trình trao đổi giáo trình giữa các Đại học Mỹ và Đại học bên Việt Nam. Có rất nhiều giáo sư tốt nghiệp các trường bên Việt Nam qua Mỹ đảm nhận việc giảng dạy tại Đại học Mỹ. Và có xác xuất cao những người này là đảng viên Cộng Sản, tốt nghiệp các trường lý luận của đảng.



Trong muôn một, nếu có các giáo sư từ tập thể người Việt hải ngoại, thì cũng rời rạc, thiếu tổ chức, hoặc những giáo sư xuất thân từ thế hệ “một rưỡi” mà sự hiểu biết về lịch sử cận đại Việt Nam rất mơ hồ.

Vậy thì trách chi các em các cháu thế hệ “hai” không hiểu đúng đắn như chúng ta kỳ vọng.



Đối với các em các cháu mới đến Hoa Kỳ


sau khi đã lớn lên, học hành tại Việt Nam:
Rõ ràng, các em này đã bị hệ thống giáo dục tuyên truyền của Cộng Sản nhồi nhét những tư tưỏng sai lệnh trong những năm trí tuệ mới phát triển; do đó cách nhìn của họ đương nhiên trái ngược với cách nhìn của chúng ta. Đó là chưa kể đến các em có thể được huấn luyện để hoạt động chống phá phong trào đấu tranh của người Việt hải ngoại. Làn sóng người Việt đến Hoa Kỳ từ chục năm qua các các hình thức bảo lãnh gia đình, hôn nhân đã ảnh hưởng không nhỏ đến nếp sống văn hoá của chúng ta theo chiều hướng xấu đi.



Vì thế, mới đây, một nhóm những trí thức Việt Nam nhiệt tình đã quy tụ trong một dự án mang tính chiến lược lâu dài, họ đã mời thêm nhiều trí thức Hoa Kỳ cùng tham gia để sưu tầm, nghiên cứu các tài liệu sử học chính xác, khả tín nhằm trước mắt thuyết phục các trường học Mỹ xử dụng làm tài liệu tham khảo; sau đó, có khả năng sẽ thay thế hẳn những tài liệu do phe phản chiến và phiá Cộng Sản cung cấp. Đây là một công tác nặng nề, đòi hỏi nhiều thiện chí, thời gian, và nỗ lực mà cộng đồng nên yểm trợ hết mình để giữ vững phòng tuyến của chúng ta.



Để không phí phạm thời gian, chúng tôi kêu gọi những việc nên làm ngay:


1. - Chấm dứt những tranh chấp không cần thiết trong cộng đồng, giữa các đoàn thể, cá nhân vì một vài lý do không đáng tranh chấp.. Việc ông Nguyễn Chí Thiện là thật hay giả, không ảnh hưởng lắm trong sự nghiệp đấu tranh chung mà đã làm phân hoá quá nhiều trong chúng ta. Việc ông Nguyễn Xuân Vinh mới đây bắt tay xã giao với Madison Nguyễn chẳng phải là đề tài quan trọng để hai phe ba phái đưa ra mạ lị nhau trên diễn đàn. Thay vào đó, xin dành thì giờ nhắm vào đúng đối tưọng. Nếu không, chúng ta chỉ làm vai trò con nghêu, con cò tranh nhau cho ngư ông bên Bắc bộ phủ thủ lợi. Ngoài ra, những mạ lị nặng nề, chụp mũ cẩu thả làm cho chúng ta ai cũng trở thành tay sai CS, chúng ta không còn tin ai nữa. Đó là một đại hoạ. Đó là thành quả của Nghị quyết 36 của Việt Cộng.



2. - Giáo dục không gì hiệu quả bằng hướng dẫn và làm gương. Một khi chúng ta giương cao ngọn cờ dân chủ, chúng ta phải tỏ ra dân chủ với nhau. Các em các cháu nhìn vào hoạt động của cha anh để đánh giá và tin tưởng vào sự khác biệt của cha anh với chế độ độc tài Cộng sản. Chúng ta không thể bắt ép các em các cháu phải theo chúng ta vì “chúng ta luôn luôn đúng”. Phải chứng minh qua hành động, qua bằng chứng cụ thể. Sự cưỡng ép là bằng chứng của độc tài sẽ làm các em các cháu xa lánh chúng ta.



3. - Trí thức Việt Nam hải ngoại không thiếu, khả năng ngoại ngữ dồi dào. Xin quý vị vì tương lai mà tích cực hơn trong việc giáo dục qua các bài bằng Anh Ngữ phổ biến rộng khắp trên các diễn đàn, các hội thảo, xâm nhập vào các trường học tái chiếm lại trận địa mà chúng ta tin rằng chúng ta có nhiều lợi thế và khả năng hơn Cộng Sản.



4. - Do nhu cầu của giới trẻ, nhiều báo chí hiện nay đã thêm nhiều phần tươi vui vào nội dung của mình. Nhưng do thiếu nhân lực, các báo thường có khuynh hướng lấy bài từ internet, hay từ nguồn bên Việt Nam, mà không đọc kỹ để sửa đổi văn phong và từ ngữ; do đó, đã tạo điều kiện cho văn hoá Việt Cộng xâm nhập. Xin báo giới nên rất cẩn trọng trong việc chọn lựa bài vở, tin tức. Nên tăng cường nhân lực đọc kỹ và thay thế văn phong từ ngữ của Cộng Sản một khi muốn xử dụng các bài vở từ các nguồn không phải của người Việt hải ngoại. Từ những năm qua, Việt Cộng đã âm thầm xâm nhập vào sinh hoạt văn hoá chúng ta qua con đường này. Rất nhiều báo, ngay cả các báo chống Cộng tích cực cũng vô tình bị xâm nhập qua các bài xem ra vô thưởng vô phạt như về các vấn đề thời trang, phim ảnh, ca nhạc, nếp sống gia đình…



Ba mươi tháng tư năm nay, xin hướng về tương lai nhiều hơn là nhắc nhở quá khứ. Hận thù cần ghi nhớ, nhưng không phải là động lực chính của cuộc đấu tranh. Chúng ta đấu tranh cho chính nghĩa, chứ không vì lòng thù hận. Các em các cháu cần biết như thế thì mới tham gia với chúng ta tích cực hơn, hiệu quả hơn.



Đỗ Văn Phúc

Mùa Quốc Hận 2009.



*****************************************************
Giáo Dục Thế Hệ thứ Hai: Một Trọng Trách Chiến Lược

NT5 Trương Đình Trung



Thưa quý vị,

Nhan đề của bài báo nghe kêu và to lớn quá, e rằng thế hệ thứ nhất sẽ chẳng bao giờ đủ khả năng để hiện thực nó vì những lý do sau đây:



1.- Đến lúc này thì phần đông những người thuộc thế hệ thứ hai đã trưởng thành về mọi mặt, đã ít nhiều có địa vị xã hội, đảm đương nhiều trọng trách. Có thể nào chúng ta, thế hệ thứ nhất, còn có cơ hội và khả năng để giáo dục họ chăng ?



2.-Giào dục là vấn đề rộng lớn, bao gồm từ gia đình, đến trường học, rồi ra xã hội. Và cả ba môi trường giáo dục đó đan quyện chặt chẽ với nhau, hỗ trợ cho nhau với trường học làm trung tâm.



Do hoàn cảnh di dân của mình trong một xã hội với văn hoá và ngôn ngữ khác biệt, thế hệ thứ nhất không thể nào gây được những ảnh hưởng mong muốn lên sự giáo dục con cái của mình; nhất là về giáo dục tư tưởng. Trở ngại về ngôn ngữ, văn hoá và cả kinh tế chính trị nữa là hết sức lớn lao, nằm ngoài tầm tay của thế hệ thứ nhất.



Chẳng hạn, chỉ việc tham gia hội phụ huynh thôi, có được bao nhiêu cha mẹ người Việt là thành viên? Phụ huynh người Việt đóng góp được bao nhiêu cho khu học chánh địa phương nơi con mình học? Về chính trị, cho đến nay, chúng ta có được bao nhiêu đại biểu ?



Nếu chúng ta không có tiếng nói trong hội phụ huynh, không đóng góp đáng kể cho nhà trường, không có đại biểu của mình thì làm sao có thể ảnh hưởng đến các hoạt động giáo dục được?



Một ví dụ đơn giản là một học sinh lớp 3 được yêu cầu làm project về nước VN trong đó phải có bản đồ, dân số và quốc kỳ. Cậu học sinh về nhà tra cứu, lục lọi thư viện, và internet để hoàn thành project của mình. Kết quả là một bản đồ VN với dân số chính xác, nhưng với lá cờ đỏ sao vàng. Nếu cha mẹ bận rộn làm ăn, không có thì giờ để mắt đến việc học của con, thì cậu học sinh lớp 3 ấy sẽ nộp project cho thầy giáo và không hề biết gì về vấn đề lá cờ cả. Ngược lại , nếu cha mẹ theo dõi chặt chẽ việc học của con thì chắc chắn sẽ không thể nào không can thiệp, và quan trọng là phải có khả năng can thiệp; nghĩa là không chỉ đơn thuần bắt buộc con mình thay bằng cờ vàng 3 sọc đỏ, mà phải thảo luận với con mình, phải dẩn chứng, phải cùng con mình vào thư viện, vào internet; sau đó phải gặp cả giáo viên nữa.



Vấn đề sẽ càng phức tạp hơn khi lên các bậc giáo dục cao hơn. Nội một vấn đề đơn giản là sách giáo khoa sử học thôi, liệu là thế hệ thứ nhất sẽ làm sao để ảnh hưởng đến việc chọn lựa sách cho phù hợp với chính kiến của mình ? Quá trình chọn sách giáo khoa ở Mỹ là hết sức phức tạp, biến đổi theo từng địa phương, từng trường đại học, và ngay cả tùy từng giáo sư nữa, và dưới ảnh hưởng chồng chất của hệ thống các nhà xuất bản. Làm sao chúng ta control được hết bao nhiêu nhân tố đó?

Vi vậy, theo thiển kiến của tôi, xét trên khả năng và tình hình thực tế, vấn đề nên được nêu ra là đối thoại chứ không phải giáo dục; đối thoại giữa thế hệ thứ nhất và các thế hệ đi sau, một nổ lực đối thoại thường xuyên.



Trong cuộc đối thoại đó, thế hệ thứ nhất phải chuẩn bị để chứng minh được, với mức độ thuyết phục cao, về sự đúng đắn trong quan điểm, lập trường ,và chính nghĩa của mình. Phải chứng minh được rằng sách giáo khoa lịch sử nói về chiến tranh VN được dùng trong các trường học của Mỹ là sai, không đúng với sự thật. Phải chứng minh, không chỉ dựa trên kinh nghiệm, bằng lý luận rằng đảng CSVN không đem lại giải pháp đúng đắn cho nước VN.



Chỉ giới hạn trong phạm vi đối thoại như vậy thôi, liệu thế hệ thứ nhất chúng ta có đủ khả năng hoàn thành được những đòi hỏi vừa nêu hay không? Bởi vì để làm được công tác đối thoại đó, thế hệ thứ nhất phải , trước nhất, tự nâng cao tri thức của mình, cập nhật hoá kiến thức kinh tế, chính trị về Đất Nước và Thế Giới, đừng tự mãn với những hiểu biết đã thủ đắc được từ xưa; sau cùng phải nhận ra được những sai lầm, những yếu điểm của thế hệ mình. Tóm lại phải có khả năng và tư cách để thuyết phục. Bởi chúng ta không còn quyền lực nào ngoài sự thuyết phục.



Biểu tình ồn áo, áp đảo và buộc thế hệ thứ hai phải im lặng, phải nhượng bộ trước một vấn đề nào đó để có được những thắng lợi nhất thời không phải là thượng sách và sẽ không giúp dương cao được ngọn cờ chính nghĩa lâu dài, và không giúp cho ngọn cờ có kẻ thừa kế. Có chăng chỉ thoả mãn phần nào lòng hiếu thắng thôi.



Hiện tượng càng ngày càng có nhiều thành phần trẻ, thuộc thế hệ sau có những hành vi gây tranh cải trong Cộng Đồng là hiện tượng đáng lo. Ngoài việc lên án những cá nhân đó, thiết nghĩ điều quan trọng là thế hệ thứ nhất nên bình tĩnh lại, tự nêu ra câu hỏi tại sao, rồi đi tìm nguyên nhân sâu xa gây ra những hiện tượng đó để tìm cách ứng phó. Tiên trách kỷ, hậu trách bỉ và thượng bất chính, hạ tắc loạn. Nếu có những người thế hệ thứ hai đi sai đường thì trong đa số trường hợp không phải họ phản bội đâu mà là vì giữa họ và chúng ta nhịp cầu đối thoại đã không được duy trì.



Tóm lại, ĐỐI THOẠI ,chứ không phải GIÁO DỤC, là công tác cấp bách lúc này.

Đôi điều suy tư viết ra để cùng trao đổi. Nếu có gì sai xin vui lòng châm chước.



Kính,
Trung NT5