Bạn Đang ở đây: Câu Lạc Bộ Ức Trai Sinh Hoạt Nguyễn Trãi 4 Vĩnh biệt bạn hiền Vũ Mai Trường NT4

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

Vĩnh biệt bạn hiền Vũ Mai Trường NT4

In PDF.

 



Một lần nữa,


tôi lại phải nói lời vĩnh biệt với một người bạn đồng môn thương mến. Chiều nay, mưa tầm tã, cùng NT4 Lê Văn Thái và các NT5 Đỗ Mạnh, Nguyễn Phú Long đến viếng bạn lần cuối. Gương mặt bạn tươi như đang ngủ.


Tôi thật không ngờ !


Cuộc sống luôn đầy những sự bất ngờ !


Bạn ra đi đột ngột, trong sự ngỡ ngàng của tất cả anh em bè bạn.


Nhớ ngày nào cùng khổ, sống cầm hơi, bọn mình gặp nhau tâm sự qua những ly rượu đế. Miệt mài mấy mươi năm gian khổ, mới tạm ổn định được cuộc sống gia đình mấy năm, sao bạn lại ra đi vội vàng như vậy.


Bạn là người hiền lành, kín tiếng .Nhớ đến bạn, tôi lại nhớ đến những câu thơ mộc mạc năm nào bạn gửi gấm niềm tâm sự



Đường Việt Nam thênh thang
Ta về trong hân hoan
Trời tự do lộng gió
Bình minh rực nắng vàng



Vẫn biết cuộc đời là vô thường, nhưng bình minh đang ló rạng,
sao không nán lại thêm chút nữa, bạn ơi !

Thôi, cũng đành, thắp nén hương buồn đưa tiễn bạn
Chúc bạn hiền an giấc nghìn thu
                        
Saigon 03/07/2012
NT4.5 Vũ Quý Ngọc




Điếu văn viết riêng cho bạn Vũ Mai Trường NT4



Hỡi ơi !
Lửa cháy ngang mày
Đất bằng nổi sóng !


Nghe hung tin Trường lâm bạo bệnh...
Mới hai chín ngày mà vĩnh biệt anh em.
Cách hai tuần còn vẫn hàn huyên
Ra thành phố Vũng Tàu đi đám cưới
Trên xe chạy- Anh em còn cười nói
Mà giờ đây- đã im bặt tiếng cười


Nhớ khi xưa
Khắp 4 vùng chiến thuật
Hai lẻ chín anh em mình tụ tập sống cùng nhau
Trải chín tuần huấn nhẫn nếm khổ đau
Lại càng mến, càng thương tình bè bạn


Nào những khi
Hè nắng chói, bò lê vượt rào qua vùng hỏa lực
Chiều mưa dầm, dùng pông sô đè sóng lướt qua sông
Nào dây tử thần, nào dây kinh dị
Anh em mình dìu dắt vượt khó khăn
Này bãi mìn chôn- Này chông cắm ngụy trang
Cùng phát hiện để vượt qua cơn sóng gió
Trải bao gian khó- Được gắn Alfa
Đà Lạt đầy hoa, sao trời làm chứng


Vận nước khó khăn
Hiệp định Paris cắt ngang nuốt chửng
Anh em mình đành cắt nửa vầng trăng
Chiến dịch gian nan, nhưng đi về toàn vẹn
Cứ những tưởng rồi anh em vui sống
Nào đâu ngờ, nạn lính kiểng, lính ma
Đời chiến binh đâu cũng là nhà
Chưa học hết lại xông pha trận mạc
Được mật lệnh phải làm cho tới
Phải thanh tra cho rõ ngọn ngành
Cả khóa mình lại cất bước quân hành
       
Ôi ! Đau đớn !
"Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi
Dục ẩm tỳ bà mã thương thôi
Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu
Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi "

Về Trường Mẹ, điểm danh quân số lại
Thì có người , đã mãi mãi ra đi         
Sự đời dâu, bể sá chi
Sinh, tử, biệt ly, chuyện nhỏ
Năm 75 cực kỳ gian khó
Anh em mình ly tán khắp nơi
Người vào trại, kẻ cầm hơi
Cái chữ "NHẪN" là thời phát triển
Ai phân tích- chữ ly- chữ biệt
Ai mơ danh, mơ lợi, cũng cúi đầu
Trong trần ai-  Ai công tướng khanh hầu
Cũng phải chịu- Thế thời phải thế
Mình không than thở
Cũng chẳng van xin
Bởi than hèn- Khóc nhục- Van xin mất khí tiết ....
Lời nguyền còn văng vẳng đâu đây .


Ai nỡ cúi đầu,
Ai nỡ a dua
Để mang tiếng rằng mình hại bạn
Cuộc đời vô hạn
Mạng sống chắc chi
Ngày nay- Anh tỏ quyền uy !
Ngày mai- Anh có chắc gì còn không ?


Hỡi ơi !
Cuộc đời, sắc sắc, không không
Giờ đưa tiễn bạn, nát lòng anh em
Hạt mưa tạt ướt bên thềm
Sao mà gợi nhớ nỗi niềm ngày xưa
Anh em, tụ tập tiễn đưa
Văn, thơ, chữ nghĩa cũng thừa mà thôi
Giờ Trường cỡi hạc xa khơi
Tiễn nhau lần cuối, lệ rơi nuốt vào
Người đi trước, kẻ theo sau
Cùng nhau chiêm nghiệm- Sắc màu thời gian .
               
Saigon 02-07-2012
Lai Thế NT4

Lời phân uu của liên khóa Nguễn Trãi với tang quyến NT4 Vũ Mai Trường