Bạn Đang ở đây: Văn Khang Thư Quán Âm Nhạc ĐÊM NHẠC THÍNH PHÒNG LỜI RU MÙA XUÂN VỚI NHẠC SĨ NGUYỄN ĐỨC ĐẠT

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

ĐÊM NHẠC THÍNH PHÒNG LỜI RU MÙA XUÂN VỚI NHẠC SĨ NGUYỄN ĐỨC ĐẠT

In PDF.



Hình ảnh và video Đêm nhạc thính phòng với Nhạc sĩ Nguyễn Đức Đạt:

http://vietnam.ca/vi/sinh-hoat/tuong-trinh/263-dem-nhac-thinh-phong-loi-ru-mua-xuan.html

 

 



Đêm nhạc thính phòng LỜI RU MÙA XUÂN với Nhạc sĩ Nguyễn Đức Đạt được tổ chức ngày 6-5-2012 tại Trường Âm nhạc Vincent d'Indy để chào mừng Tháng Di sản Á châu.



Hình ảnh và video lấy từ trang tin Cộng đồng người Việt Quốc gia vùng Montréal: http://vietnam.ca




Xem hình ảnh

Xem clip

 Fiesta – Nguyễn Đức Đạt

 Đời phải có em – Nguyễn Đức Đạt

 Hòn vọng phu 1 – Nguyễn Đức Đạt

 Lửa tình – Nguyễn Đức Đạt

 Polonaise Opus 53 - Patrick Lai

 Rhapsodie Hongroise 2 -  Ta Hoang Tuyen

 

 

NGUYỄN ĐỨC ĐẠT


(Nguồn: Internet)

Nhạc sĩ Nguyễn Đức Đạt sanh năm 1970 tại VN, bị mù từ khi chào đời.  Cha anh là người Hoa Kỳ, sang VN phục vụ trong thời kỳ chiến tranh bảo vệ miền Nam khỏi hiểm họa Cộng Sản.



Mẹ mất năm 1975, khi anh lên 5. Đạt trở thành trẻ mồ côi, phải sống lê lếch ở đường phố Sài Gòn cùng với cô em gái 3 tuổi.



Năm 8 tuổi, niềm đam mê với âm nhạc đến với anh khi nghe những bài nhạc Pháp, loại ‘pop music’ của thời thập niên 70, và những bản nhạc Việt Nam trước năm 75.



“Từ nhỏ, khi nghe tiếng đàn guitar điện Ðạt cũng đã rất thích, nhất là nghe những bản nhạc rock. Nhưng đến khi nghe được tiếng đàn guitar Tây Ban Nha qua cassette của một người bạn thì lúc đó thực sự như một cánh cửa mới đã mở ra cho mình. Cảm giác thật tuyệt vời. Ôi bao nhiêu tương lai mịt mù có thể mở sáng từ đây.” Đam mê với guitar như vậy, nhưng phải đến hai năm sau Ðạt mới để dành đủ tiền để mua cho riêng mình một chiếc đàn guitar rẻ tiền.

Năm 1991 Nguyễn Ðức Ðạt sang Mỹ. Một cuộc đời mới đã thực sự mở ra.



“Qua là đi học ngay, mặc dù lúc đó đã ngoài 20 nhưng trường high school vẫn nhận Ðạt vô. Ðạt nghĩ mình hên ở chỗ đó, một học sinh lớn nhất trường, già nhất trường. Lúc vô Ðạt học lớp 9, nhưng chỉ khoảng 3 tháng sau thì cũng đã bắt kịp trình độ mọi người.”



Năm 1994, Nguyễn Ðức Ðạt thắng giải trong cuộc thi The Southern California ASTA Solo Guitar Competition và thắng luôn giải nhất tại Califonia state finals. Năm 1993, khi còn đang học trung học, Ðạt đã giành được giải thưởng trong cuộc thi Disney Creativity Challenge. Cuối năm đó, Ðạt vào trường California State University, Fullerton chuyên ngành trình diễn guitar cổ điển dưới sự hướng dẫn của David Grimes.



Từ những năm tháng tuổi thơ đầy bất hạnh, Nguyễn Ðức Ðạt đã phấn đấu để trở thành một nhạc sĩ tài danh, được nhiều người biết đến như một nghệ sĩ guitar flamenco độc đáo. Tài năng và sự chăm chỉ của anh đã là nguồn động viên cho nhiều người trẻ khác.



Hiện nay anh là guitarist chính trong ban nhạc Bayadera nổi tiếng tại California. Đạt cũng rất tích cực trong các sinh hoạt của cộng đồng người Việt tại Quận Cam. Tờ Orange County Register đã chọn Đạt là một trong 15 nhân vật tiêu biểu cho sự đa dạng của văn hoá Quận Cam trước thềm thiên niên kỷ mới!

 

Một Đêm Nhạc Ấm Áp với Nghệ Sĩ Nguyễn Đức Đạt

Nguyễn Kim Tiến


16.10.2011



... Trở về với niềm cảm xúc dạt dào đêm qua, tôi xin sưởi ấm tâm hồn bạn bằng những nỗi niềm mà tôi may mắn cảm nhận được như một lời cảm ơn một người đã hết mình với ngôn ngữ âm nhạc, một ngôn ngữ tuyệt vời không biên giới, một ngôn ngữ dễ đi vào lòng người và làm trái tim ta mở ngõ để dịu dàng đón nhận những tia nắng đầu ngày sau những cơn bão táp của lòng ta hay của đất trời!



Thật vậy!



Đôi khi, con người cần những cảm xúc rung động với con người bằng cách này hay bằng cách khác để biết rằng mình hiện hữu. Và đêm qua đã để lại trong tôi những tình cảm quá đổi ngọt ngào và quí giá. Có lẽ vì những gì tôi cảm nhận được vượt ra khỏi những điều tôi suy nghĩ nên trong tôi là những vỡ oà. Tôi đi nghe nhạc đêm qua chỉ mục đích duy nhất là ủng hộ chương trình quyên tiền cho trại hè lên đường của Hội Văn Hoá và Khoa Học tổ chức hằng năm cho các em tuổi từ 18. Theo lời giới thiệu, nghệ sĩ Nguyễn Đức Đạt sẽ lên đây trình diễn và anh bị mù. Tôi biết rất mơ hồ về đêm nhạc, bởi lẽ tôi không để ý đến chương trình âm nhạc mà chỉ nghĩ đến việc ủng hộ mà thôi.



Vậy mà...! ! !



Từ bên trái của sân khấu, Nguyễn Đức Đạt được dìu ra sau lời giới thiệu sơ về tiểu sử của anh đã làm tôi rưng rức. Anh mù bẩm sinh, năm 5 tuổi anh mồ côi mẹ và phải sống lê lếch ở đường phố Sài Gòn cùng với cô em gái 3 tuổi. Cơ may, năm anh 11 tuổi, anh được học nhạc và năm 16 tuổi anh học đàn Tây ban cầm, nhạc cổ điển. 



Anh may mắn qua Mỹ theo diện con lai năm 1991 và anh đã tiếp tục học tại trường đại học California State University, Fulleton. (chi tiết về anh ở phiá dưới bài). 



Dáng người nhỏ nhắn với cặp mắt kiếng đen, gọng màu trắng che khuất đôi mắt mù bẩm sinh. Anh nói vài lời chào đón quan khách và đi ngay vào chương trình.



Anh bắt đầu bài Fiesta, một tấu khúc vui nhộn với tiếng đàn và tiếng trống do anh sáng tác. Anh đứng trong tư thế thoải mái và bên cạnh anh trên chiếc ghế đẩu cao vừa tầm tay của anh là chiếc máy phát ra tiếng trống anh đã thu sẵn. Tay anh mò mẫm từng nút bấm bên chiếc máy này để điều chỉnh âm thanh. Nhạc trỗi lên, bao nhiêu ngỡ ngàng trong tôi có dịp lại len lõi vào hồn. Tôi thật sự sững sốt với tài năng của anh.



Anh Nguyễn Đức Đạt đã làm thay đổi ý nghĩ ban đầu của tôi, thay vì tôi là người mang đến niềm vui cho anh, cho chương trình bằng sự hiện diện của mình, anh lại thật sự là người đã mang đến niềm vui cho tôi, cho khán thính giả nói chung. Cả hội trường với khoảng hơn 300 người đã yên lặng lắng nghe tiếng lòng của anh, khi thì với những cung bậc não nề khi thì rộn ràng vui nhộn của thể loại Flamenco qua những ngón tay trải dài trên phím đàn. Tôi đã say sưa tận hưởng từng lời ca đã rót ra từ trái tim anh.



Khi anh hát bài "Chiếc gối Ân Tình", cả hội trường dường như nín thở. Anh thố lộ rằng anh viết bài này từ cảm xúc khi biết là người bạn mù cùng cảnh ngộ với anh sẽ lập gia đình. Bạn anh đã được người vợ cũng mù, tự tay thêu từng đường kim mũi chỉ trên chiếc bao gối để tặng chồng mình nhân ngày cưới. Lời lẽ bài nhạc và giọng ca của anh cùng với tiếng đàn ghi ta reó rắc của anh đã thật sự đi vào lòng nguời. Nước mắt chạy quanh trên từng gương mặt. Dù anh đã không nhìn thấy những giọt nước mắt ấy, nhưng tôi tin chắc rằng anh đã bắt được tần số cảm thông qua sự yên lặng đến ngậm ngùi trong một hội trường nhỏ với đầy kín hơn 300 người. Một không gian lắng đọng thật êm đềm đã làm giọng ca anh cao vút trong nỗi đam mê chất ngất.



Bài "Thu Hát Cho Người" của Vũ Đức Sao Biển, anh trình bày theo phong cách Jazz và Blues. Sự nhịp nhàng nhưng dứt khoát của tiết tấu này lại cho ta một cảm giác ít buồn thảm, không ê chề, lê thê nhưng không kém phần sâu lắng; lắc lư, nhún nhảy, thâm trầm nhưng không đau buốt!



Rồi khi anh độc tấu bài "Hòn Vọng Phu I" của Lê Thương, một lần nữa, trái tim mọi người như hoà theo tiếng ngựa hí và trống rung của đoàn quân ra trận và nỗi lòng của người chinh phụ. Không có bút mực nào, chữ nghĩa nào để tôi có thể diễn tả tình cảm tôi dành cho anh.



Cách anh thể hiện, cách anh tâm tình với khán thính giả rất tự nhiên như hơi thở chậm rãi và nhịp nhàng phát xuất từ trái tim anh, một trái tim nồng nàn thương mến.



Anh trình bày tất cả là 16 bài. Anh độc tấu nhiều bài, như "Malaguena" và "Plaisures of Spain". Đây là những tấu khúc nổi tiếng của Tây Ban Nha với kỹ thuật Flamenco do anh tự soạn. Bên cạnh giai điệu Flamenco, anh còn trình tấu cổ điển Tây Ban Cầm với bài "An Alms for the Love of God" được biên soạn bởi Augustin Barrios (1885-1944). Có giai thoại cho rằng, Augustin Barrios đã cảm hứng viết bài này vào cái khoảnh khắc ông nhận diện ra lòng ích kỷ của chính mình. Đó là vào khoảnh khắc ông quay lưng lại với người ăn mày thì bỗng nhiên tiếng chuông nhà thờ trong xóm của ông vang lên đánh thức trái tim ông. Nguyễn Đức Đạt đã trình bày quá vững vàng và đầy xúc cảm. Đôi bàn tay thật điêu luyện đã đưa người thưởng ngoạn phiêu diêu đến không ngờ. Âm thanh cứ thế mà cuộn tròn trong bầu không khí ấm áp tình người.



Đôi mắt tôi dán chặt vào hai bàn tay của anh. Bàn tay phải rải đều và nhanh. Bàn tay trái lướt trên phím đàn cũng làm tôi hụt hơi theo dõi. Rồi anh đưa khán thính giả mơ màng cùng anh với bài nhạc anh phổ từ bài thơ "Mây Vô Xứ" của Đào Trung Đạo. Ngoài nỗi buồn man mác của kẻ lữ thứ không nhà, bài nhạc diễn tả như cánh mây bay lang thang trong bầu trời gió chướng, ca khúc còn nói lên thân phận con người trong thế kỷ 21, trong thế giới phẳng và tình yêu thương không còn biên giới quốc gia. Tình yêu thương giữa con người với con người cũng được anh chắp cánh bằng bài nhạc tiếng Mỹ với môt giai điệu mượt mà ca ngợi tình yêu ... bài "Angel with the Heart of Gold".



Anh cũng dí dỏm khi giới thiệu bài nhạc "Tình Mơ". Anh bảo anh viết bài này khi chưa lấy vợ vì tâm trạng của bài nhạc là tâm trạng của kẻ đang yêu mơ tưởng đến người yêu, còn bây giờ thì không dám! Anh cười vui và cả hội trường cũng vui theo chút dí dỏm của anh. Rồi là bài "Đời Phải Có Em"...Một tựa đề thật hấp dẫn. ..



Anh còn tâm tình, vài năm trở lại đây, anh làm quen với nhạc sĩ Lam Phương. Đó là niềm vinh hạnh của anh khi anh có thể chia sẻ đời sống âm nhạc với giòng nhạc mà anh ưa thích. Và anh đã tặng cho khán thính giả tấu khúc theo phong cách cổ điển, bài "Cho Em Quên Tuổi Ngọc" của Lam Phương. Một chuyển thể thật khéo léo tài tình. Rồi nào là chất thiền trong lời ca điệu nhạc nói lên tâm thiền của người nghệ sĩ trước những bon chen của cuộc sống như bài "Yêu người, Người sẽ yêu ta". Rồi anh thổi sáo bài "Tiếng sáo Bồ Đề". Anh cảm hứng viết bài này từ câu chuyện Đức Phật Thích Ca dùng tiếng sáo để giảng pháp cho một nhóm thanh niên. Anh trình bày qua tiếng sáo của thổ dân Mỹ Châu. Còn bài "Gã điên trên đồng hoang" cho ta thấy rằng Thượng Đế cho ta đôi mắt quí giá nhưng chúng ta chỉ nhìn thấy vẻ đẹp bên ngoài mà không thấy được vẻ đẹp bên trong. Phải chăng chỉ có đôi mắt của trái tim mới thấy được vẻ đẹp trong lòng người.



Chương trình được kết thúc khi anh trở về với tiết tấu Flamenco rộn ràng, linh động và vui tươi với bài "Malaguena", một tấu khúc nổi tiếng của Tây Ban Nha.



Nốt nhạc cuối cùng vừa dứt ngân vang. Đèn bật sáng. Tôi biết là đêm lắng nghe tiếng lòng của anh đã chấm dứt. Nhưng trong tôi là những suy nghĩ miên man. Cả hội trường đã đứng dậy chào mừng anh và những tiếng vỗ tay kéo dài không dứt để vinh danh anh, để cảm ơn anh, một con người không may mắn nhưng có lẽ đó là ý muốn của Thượng Đế chăng? Để anh có một đôi tai tuyệt vời, một đôi tay vững chắc với từng ngón xuân nồng và một trái tim thắm đẳm tình người với một nghị lực phi thường.



Tôi thật sự biết ơn anh bằng vài câu chúc phúc anh và một vòng ôm thật chặt, không ngần ngại dành cho anh. Rời giảng đường với lòng tiếc nhớ một đêm nhạc tuyệt vời giữa đất trời thu man mác Minnesota. Những chiếc lá vàng vẫn rơi...rơi... rơi ....trong đêm. Bước chân tôi khẽ chạm, làm lao xao chiếc lá khô bên đường nghe như tiếng nhạc lòng anh còn vương trong gió thu sang !

Thôi thì chút tình tôi gửi đến anh từ Minnesota yêu dấu của tôi. Mong anh nhận lấy!



Nguyễn Kim Tiến

16 tháng 10 năm 2011

******************



Tôi quen người bạn mới: Nguyễn Đức Đạt

Lê Minh Thịnh



Có lẽ lần gặp Nhạc sĩ Nguyễn Đức Đạt là lần thứ hai trong đời tôi bị xúc động mạnh trong tâm trạng buồn vui lẫn lộn.

Lần đầu là lúc bước lên máy bay rời Việt Nam theo diện bảo lãnh trên 25 năm trước. Khi đó, tôi rất vui vì viễn tưởng một tương lai tươi sáng trong thế giới tự do như Canada. Tôi vui vì sẽ không thấy cảnh mẹ tôi đi buôn trên những chiếc xe hơi nước đốt nóng bằng một bình than to tướng ở sau xe. Thỉnh thoảng, vài cục than rực lửa rớt trên nền tráng nhựa của đường phố Sài Gòn. Nhiều lúc, chúng tôi phụ mẹ gom đậu, gom gạo rớt vương vãi trên xe sau mỗi cuộc hành trình. Trước đó, mẹ đã bán từng món đồ còn lại trong gia đình. Tất cả, mẹ dồn vào mấy kỳ đi thăm nuôi cha tôi trong tù cải tạo, trong khi vẫn phải lo bữa khoai độn, bữa bo bo cho đàn con dại ở nhà. Và hơn hết, tôi vui vì sắp thoát khỏi nguy cơ bị "nhà nước" bắt làm "nghĩa vụ lao động" nơi rừng thiêng nước độc.



Nhưng những niềm vui riêng lẻ đó lại bị cấu xé, dằn vặt bởi nỗi buồn da diết, xót xa vì không biết bao giờ tôi mới có thể bình yên trở về thăm Sài Gòn với những con đường thân thương, ngôi trường Gia Long cổ kính (*), thầy cô và bạn bè cũ. Thời đó chưa có internet, thư từ cũng chậm chạp. Sự bế quan tỏa cảng của "nhà nước" càng làm cho sự trở về thăm cố hương trở nên vô vọng.



Ngồi trên máy bay, là con trai 19 tuổi đầu nhưng tôi vẫn cho phép mình khóc nức nở.



* * *

Cơ hội làm MC điều khiển chương trình cho Đêm nhạc thính phòng khiến tôi phải đọc thật nhiều về Nhạc sĩ Nguyễn Đức Đạt. Tạp chí Readers’ Digest  – số tháng Ba, 1997, tác giả Anita Bartholomew có đoạn viết (**):



“Ai mua đậu phộng luộc hông!” người đàn bà bán hàng ở chợ Sài Gòn cất tiếng rao, “Đậu phộng tươi đây!”



Khi một thằng bé khiếm thị đang lần mò bước về hướng tiếng rao hàng của người đàn bà, bà ta nhổ toẹt một bãi nước miếng và mắng,
“Đi chỗ khác chơi mày ơi. Không có gì cho mày đâu.” 

           

Cậu bé vỗ nhẹ vào tay đứa em gái và an ủi: “Không sao đâu. Thế nào cũng có người tốt giúp mình hôm nay mà.” Năm nay 11 tuổi, cậu bé vẫn thường an ủi đứa em gái cùng mẹ khác cha mỗi khi bị người đời hắt hủi. Nhưng, hôm nay cậu không tìm được sự an ủi nào. Một kẻ bị thất thế tới ba lần: khiếm thị, con lai Mỹ, và phải đi ăn xin.



 Tôi đã đọc đoạn này nhiều lần, nhưng mỗi lần đọc, tôi lại nghẹn ngào. Chính tôi và chị tôi - khi đó 9 và 11 tuổi, đã từng bưng khay ra ngã Bảy Sài Gòn bán từng chiếc bánh phục linh. Chúng tôi chỉ bán được gần một tuần và đã cảm thấy cái cảnh hai chị em lang thang ngoài đường bán dạo, sao nó ê chề làm sao. Giờ đây, liên tưởng đến thằng anh mù lòa, dẫn con em đi xin ăn bị người đời phỉ báng, cuộc đời của họ thật xót xa!



 "Sinh năm 1971 mang hai dòng máu Việt-Mỹ, đến đầu năm 75 mẹ cậu qua đời. Hai anh em, đứa gần 5 tuổi, đứa 3 tuổi được đưa vào cô nhi viện..."



 Cũng năm 1975, khi Việt Nam được gọi là thống nhất trong độc lập, tự do, hạnh phúc, thì cũng chính là lúc hai anh em mồ côi bị đuổi ra khỏi cô nhi viện (***).



 Được biết, sau tháng Tư năm 1975, các thương bệnh binh Việt Nam Cộng Hòa đã bị đuổi ra khỏi bệnh viện mặc cho bệnh tình của họ nặng hay nhẹ. Một hành động vô nhân đạo đã từng bị lên án. Nhưng tôi không thể tưởng tượng nổi hai đứa trẻ mồ côi lại bị đuổi ra khỏi cô nhi viện. Tại sao con người lại có thể nhẫn tâm đến thế!



 Giờ đây, mỗi buổi sáng, đưa con đi nhà trẻ, nhìn lũ trẻ vui đùa trong sự dìu dắt, chăm sóc trong dạy dỗ của các cô giáo, tôi càng thương xót cho hai đứa bé mồ côi này.



 "Rồi hai đứa trẻ được một người đàn bà hà khắc đem về nuôi, bắt làm việc nhà như tôi mọi. Hai đứa bỏ trốn vào năm 1977 và lang thang hết hai năm từ quê mới ra tới Sài Gòn. Bằng số tiền huê hồng từ những tờ vé số bán được, hai anh em sống lây lất trên các bãi cỏ công viên, hay trong những con hẻm."



 Buồn quá! Câu chuyện hai anh em mồ côi này phải được Màn bạc Hollywood làm phim và trao giải "Phim Buồn Nhất Thế Kỷ" mới xứng đáng.



 * * *

 Nhạc sĩ Nguyễn Đức Đạt được MC Bạch Tuyết, người đồng điều khiển chương trình dẫn ra sân khấu. Trong cái trực giác của người khiếm thị, có sự vui nhộn hòa lẫn sự tinh tế. Chàng đã cám ơn nàng da trắng ngần như tuyết dẫn mình vào show. Chẳng cần nhìn. Nhưng, thi vị như Nguyên Sa đã thố lộ trong bài thơ Tháng Sáu Trời Mưa, "da em trắng, anh chẳng cần ánh sáng".



 Thật ra, gia đình Nhạc sĩ Nguyễn Đức Đạt có một bé gái tên là Elaine, nghĩa là ánh sáng. Elaine mới 4 tuổi nhưng đã hát rất vững và theo cha biểu diễn nhiều nơi. Cháu rất tự hào là đôi mắt của cha và là đôi chân của mẹ.



 Sang Mỹ năm 1991 và thi đậu vào California State University tại Fullerton vào năm 1993, chàng sinh viên Nguyễn Đức Đạt đã từng làm giáo sư David Grimes - Trưởng Phân khoa Âm nhạc - ngạc nhiên về cách biểu diễn cũng như sự truyền cảm của bài dự thi tuyển sinh Ngẫu khúc Ả rập (Capriccio Arab) của Franciso Tárrega qua thời ấu thơ khổ ải của chính mình. Thời gian qua mau, anh đã tốt nghiệp cử nhân.



Tuy nhiên, một điều mà anh hơn hẳn những sinh viên khác là trực giác sắc bén của người khiếm thị, và hai bàn tay điêu luyện của sự quyết tâm bền bỉ. 



 Phần biểu diễn trường ca Hòn Vọng Phu quả thật có một không hai. Tay phải anh gẩy đàn lúc chậm rãi kiểu guitar classic, lúc liến thoắng và rung theo kiểu flamenco, lúc nhịp mạnh vào thùng đàn. Tay trái bấm gam, đôi lúc gẩy thêm vài nốt. Dây đàn lúc thẳng, lúc quấn vào nhau để tạo nên tiếng trống, tiếng vó ngựa. Khán giả càng ngạc nhiên hơn khi nghe Quốc Ca Việt Nam lồng trong Hòn Vọng Phu, "Này công dân ơi! Quốc gia đến ngày giải phóng...". Quả là hình ảnh người phụ nữ Việt Nam được đề cao như tấm lòng ái quốc thiêng liêng hòa lẫn vào tình cảm gia đình, ôm con chờ chồng mà hóa đá...



 Đối với tôi, và có lẽ với nhiều khán giả, nhạc phẩm Dấu Tình Sầu được Nguyễn Đức Đạt song ca với MC Bạch Tuyết là một trong những dấu ấn "đạt" nhất trong đêm nhạc thính phòng. Một giọng nam hùng mạnh với mười ngón tay uyển chuyển rung lên những nốt nhạc du dương, một giọng nữ duyên dáng trong tuổi giáng ngọc quyện với nhau lưu luyến, xao xuyến hơn cả sự điêu luyện của Bằng Kiều và Khánh Ly.



 Ngày Kính Mẹ cũng gần kề, Nhạc sĩ Nguyễn Đức Đạt đề nghị thêm vào chương trình nhạc phẩm Vòng Tay Thiêng Liêng do chính anh sáng tác. Mồ côi mẹ lúc mới lên 5 tuổi nên những lời ca, những tiếng ru trở nên sâu đậm hơn, da diết hơn. Anh cũng cùng với khán giả "Ơi à ..., à ơi ..." để cùng nhớ Mẹ, và khơi dậy nghị lực sống mạnh mẽ trong anh cũng như mọi người.



 Một trong những kỷ niệm sâu đậm nhất trong đời Nhạc sĩ Nguyễn Đức Đạt là được trình diễn chung với Stevie Wonder, người mà anh từng ngưỡng mộ từ khi anh mới chập chững bước vào âm nhạc. Lần đó, là một người hâm mộ, cũng là một nhạc sĩ, cũng khiếm thị như Stevie Wonder và đặc biệt là biết cách hòa tiếng guitar theo "tới bến", anh đã làm cho Stevie Wonder sảng khoái, cao hứng biểu diễn nhiều tiết tấu khác.



 Nhạc sĩ Nguyễn Đức Đạt sáng tác và biểu diễn tây ban cầm rất đa dạng, từ cổ điển đến flamenco, từ nhạc êm dịu đến hùng ca Việt Nam, từ easy listening tới hip hop. Anh tâm sự rằng anh cũng tự soạn hợp âm và phối khí cho chính mình. Dùng keyboard, anh tạo ra nhịp trống và các khí cụ khác, tự thổi sáo. Mỗi khí cụ được ghi âm vào một track riêng. Sau đó, nhờ người kỹ sư âm thanh hòa nhập vào một bản MP3. Cho nên, khi biểu diễn, anh bật máy MP3 rồi chơi guitar theo. Phần biểu diễn các nhạc phẩm Fiesta, Lullaby of Spring, Recuerdos de la Alhambra, Club I, và Mala Guena cho thấy sự đa dạng đó.



 Tôi viết tới đây, chắc hẳn bạn bè sẽ trêu chọc "thấy sang mắc quàng làm họ". Nhạc sĩ Nguyễn Đức Đạt sang thiệt. Một phần do tài năng guitar xuất chúng thuộc hạng cao thủ của anh, chỉ nghe qua một bản nhạc là anh có thể dàn dựng lại theo một phong thái riêng biệt. Một phần cũng do cá tính luôn lạc quan, yêu đời cùng sức phấn đấu mãnh liệt. Chữ sang ở đây không tạo ra bởi bằng cấp, học vị, hay của cải tiền tài. Chữ sang được gắn liền với văn hóa và trí tuệ vốn liếng của một con người. Quả đúng như thông điệp anh muốn nhắn nhủ qua nhạc phẩm Gã Điên Trên Đồi Hoang. Người đời thường đánh giá kẻ khác qua diện mạo bên ngoài mà ít thấy được cái giá trị bên trong.



 * * *

 Khi mới gặp Nhạc sĩ Nguyễn Đức Đạt lần đầu, tôi rất dè dặt trong cử chỉ và lời nói giữa người nhìn và người không nhìn. Khi chia tay, chúng tôi vui đùa hồn nhiên. Cái khoảng trống vô hình, sự thương cảm, sự dè dặt không còn nữa. Bởi vì, người nhìn chưa chắc đã thấy, và người không nhìn nhưng lại thấy nhiều điều không phải hiển nhiên.



Lê Minh Thịnh

Montréal, 20-05-2012



 
(*) Sau 1975, trường nữ trung học Gia Long được đổi thành trường Nguyễn Thị Minh Khai cho cả nữ và nam sinh.



(**) Bài dịch Việt ngữ của Gs. Nông Duy Trường  - Học viện Công dân - theo bài chính "Music Was His Passport" của Anita Bartholomew.



(***) Bài giới thiệu Nhạc sĩ Nguyễn Đức Đạt của Bà Nguyễn Phúc Anh Lan - Hội Văn hóa Khoa học - tại buổi trình diễn tại Toronto năm 2009.



 Hình ảnh và video Đêm nhạc thính phòng với Nhạc sĩ Nguyễn Đức Đạt:

http://vietnam.ca/vi/sinh-hoat/tuong-trinh/263-dem-nhac-thinh-phong-loi-ru-mua-xuan.html