Bạn Đang ở đây: Văn Khang Thư Quán Văn Khố Ức Trai Vườn Thơ Ức Trai Một Ngày Cuối Tháng Tư… 30-4-1975… 30-4-2012

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

Một Ngày Cuối Tháng Tư… 30-4-1975… 30-4-2012

In PDF.




Lại sắp đến ngày cuối Tháng Tư,
Thấy lòng trống vắng, thấy bơ vơ,
Thấy như lạc giữa vùng hoang địa,
Lương tâm dằn vặt đến bao giờ?!

 

Lại sắp đến ngày cuối Tháng Tư,
Nhớ quá quê hương, nhớ vô bờ,
Nhớ những anh hùng vì tổ quốc,
Hiên ngang tuẫn tiết giữ màu cờ.

 

Lại sắp đến ngày cuối Tháng Tư,
Nhớ tiếng bom rơi pháo kích nhà,
Tử thủ Sài Gòn không chùn bước,
Mặc phút cuối cùng xác thành tro.

 

Lại sắp đến ngày cuối Tháng Tư,
Nhớ giải khăn tang vắt hững hờ,
Nhớ quá Sài Gòn trong tầm đạn,
Tàu buồn tách bến hận thiên thu.

 

Lại sắp đến ngày cuối Tháng Tư,
Còn nhớ hay không “cải tạo” tù,
Còn nhớ hay không “kinh tế mới”,
Đẩy người vào địa ngục cộng nô.

 

Lại sắp đến ngày cuối Tháng Tư,
Nhớ chuyện vượt biên tìm TỰ DO,
Nhớ cảnh tàu chìm người rũ chết,
Nhớ dáng em ngoan, nhớ mẹ già.

 

Lại sắp đến ngày cuối Tháng Tư,
Ba mươi bảy năm kiếp sống hờ,
Nhưng sao vẫn nhớ mồ tập thể,
Chôn xác bao người Huế cố đô.

 

Lại sắp đến ngày cuối Tháng Tư,
Nhớ vợ mất chồng, nhớ con thơ,
Nhớ trường làng biến ra ngục tối,
Giam hãm khối người tìm TỰ DO.

 

Lại sắp đến ngày cuối Tháng Tư,
Nhớ Sài gòn mất trên bản đồ,
Nhưng tự đáy lòng người Việt cũ,
Sài Gòn muôn thuở dấu yêu xưa.

 

Lại sắp đến ngày cuối Tháng Tư,
Ngồi đây nhớ lại quãng đời qua,
Trên quê hương mẹ, trên quê lạ,
Đau khổ rưng rưng mắt lệ nhòa.

 

Lại sắp đến ngày cuối Tháng Tư,
Người dân nước Việt mất tự do,
Bắt bớ giam cầm không duyên cớ,
Chà đạp nhân quyền khỏi đắn đo.

 

Lại sắp đến ngày cuối Tháng Tư,
Giang sơn dâng hiến ngõ bỏ hờ,
Gục mặt, khấu đầu theo Tàu cộng,
Nhục nhã biến thành xiềng xích to.

 

Lại sắp đến ngày cuối Tháng Tư,
Tự trách riêng tôi quá hững hờ,
Giận bản thân mình lòng ích kỷ,
Bỏ mặc quê hương trong ngục tù…

 
Thiên-Thu
Canada, 24-02-2012