Bạn Đang ở đây: Câu Lạc Bộ Ức Trai Sinh Hoạt Nguyễn Trãi 2 Cơm hay Phở

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

Cơm hay Phở

In PDF.


 

Hôm qua tôi đi ăn "phở"
Về nhà vợ cho ăn ....búng !

 

THỌ PHẠT

Một búng phạt tội bỏ cơm
Ham chi món phở dở òm mà ham!
Búng nữa, phạt cái tham lam
Tội mê của lạ , bất kham cơm nhà
Búng ba phạt tội bê tha
Cơm ngon canh ngọt dọn ra đàng hoàng
Đũa mun, chén sứ Bát Tràng
Vậy mà một mực tìm hàng phở ôi!
....
Lạy mình, xin hãy tha tôi
Anh từ món phở suốt đời từ nay
Thương tình em hãy nhẹ tay
Nhìn xem bầm tím...thế này còn đâu!
...
Thể theo đương sự yêu cầu
Búng chót để nhớ...lần sau mà còn
Ăn trộm thì ráng chịu đòn
Than van khóc lóc nỉ non...đằng trời!
 
Trừng phạt roi vọt đủ rồi
Chớ dùng dao, kéo...thiệt thòi tuổi xuân.
 
Vi` quên bài ruột...chị Năm...
Nên vợ trút giận...nghiến răng  ra đòn.
Nhìn qua cũng đã kinh hồn
Từ đây xin gắng giữ tròn... lồng chim!
Cụ nào cứng cựa không tin
Mãi đi tìm phở , van xin muộn màng!
 
NT2 NHT

************************************************************************

CƠM HAY PHỞ
 
Một hôm trong bữa cơm, ông chồng thủ thỉ với vợ bằng thơ:



Ăn mãi cơm nhà, ngán tận hông
Thèm sao bát phở quán bên sông
Phở ngon, đậm chất vi dinh dưỡng
Xin phép bà, tôi thử được không?



Bà vợ nghe xong, hiểu ý chồng. Hơi tức tối, nhưng vẫn thủ thỉ lại với chồng:



Cơm nhà còn dẻo trong nồi đồng
Phở chỉ thơm tho mùi viễn vông
Bổ dưỡng gì đâu, toàn bột ngọt
Cơm mình chất lượng lắm nghe ông!



Ông chồng tiếp tục nài nỉ vợ, nhưng lần này kiên quyết hơn:



Cơm nhà lạt lẽo, chẳng say nồng
Phở đấy dẻo dai, đúng ý ông
Thôi cứ để tôi qua nếm thử
Một tô chỉ tốn có vài đồng?



Bà vợ lần này tức ra mặt, nên gặn giọng kiên quyết lại vơi chồng:



Phở nấu giò heo chưa cạo lông
Ăn vào bệnh chết đó nghe ông?
Ham chi của lạ, mắc vào "Ếch"
Chỉ có cơm nhà, bảo đảm không?



Ông chồng thấy khuyên vợ không có áp phê, nên lớn tiếng hơn thua:



Nói mãi mà bà chưa chịu thông?
Tôi qua nếm thử chút cay nồng
Rồi mai khi đói dùng cơm lại
Thổi lửa, chung cơm tình vợ chồng.



Bà vợ lần này bốc hỏa thật sự, cơn "Hoạn Thư" đã đỉnh điểm:



Cơm nhà chán cũng ăn nghe ông?
Đừng có mon men, phở với nồng
Cơm lạt thì bà thêm mắm, muối
Phở kia béo ngọt, cũng là không?



Cha hàng xóm bên nhà nghe được cuộc tranh luận nãy giờ, vội hô sang:



Kề cận bên nhà, tôi cứ trông
Mong rằng nếm thử cơm nhà ông?
Ông chê thì để tôi vài bát!
Tôi nếm thử xem có ngọt không?



Bà vợ cha hàng xóm nghe thế, cũng lên tiếng nói với chồng mình:



Cơm khét nhà người, chi việc ông?
Nhà mình có thiếu cháo cơm không?
Chớ mà ăn vụng, coi chừng đấy?
Bà biết thì roi mây tét mông...



Ông chồng lúc này cũng bực mình lên tiếng:



Cơm khét, cơm khê cũng kệ ông
Đứa nào bước tới, chết nghe không?
Chưa ăn, ông để dành khi đói
Đừng tưởng ông đây, hết mặn nồng?



Bà vợ được thế, nên hù chồng:



Sáng dạ ra chưa, cái bụng ông?
Cơm mình lắm kẻ vẫn đang trông
Cơm nhà thơm phức ra ngoài ngõ
Để hở trộm vào, rinh mất không?



Ông chồng lúc này xuống nước, âu yếm vợ nói ngọt:



Tôi hết thèm rồi, phở với nồng
Cơm mình đậm chất, để cho ông
Từ đây dùng mãi tới đầu bạc
Tôi thử bà thôi có biết không... ./.      


                           
Nguyễn Hải (Sài Gòn 11/2011)