Bạn Đang ở đây: Văn Khang Thư Quán Văn Khố Ức Trai Vườn Thơ Ức Trai Xuân Về…Trăm Nhớ Ngàn Thương…

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

Xuân Về…Trăm Nhớ Ngàn Thương…

In PDF.



“ Bố Mẹ nhớ Con, Con biết không?
  Bao lần Xuân đến, bao lần mong,
  Con về ăn Tết, mừng Xuân mới,
  Xuân đến, Xuân đi, thật não lòng!”




                   ***


Con biết nói gì, ngoài khóc thôi!
Lương tâm cắn rứt, đứng lại ngồi,
Con muốn về nhà, thăm Bố Mẹ,
Dù chỉ một lần… một lần thôi…!
 

Nhưng vẫn mãi là mơ thoáng qua,
Đại dương chưa đủ rộng, chia xa,
Núi thật chưa cao, ngăn chân bước,
Nhưng ôm đau khổ, Xuân xa nhà!




Xuân ở chốn này, thiếu hương xưa,
Xuân nhắc con nhớ, đêm Giao Thừa,
Khuya đó Mẹ khấn… xin Trời Phật,
Giúp con thoát khỏi biên phòng nhà!




Rồi từ Xuân đó… Xuân chia xa…
Nhớ Bố đứng lặng, không tiễn đưa,
Nhớ Mẹ dặn dò: “Con phải nhớ,
Cố gắng thành nhân, Bố Mẹ chờ!”

 

                       ***


Nhẩm đếm… hơn ba mươi Xuân đi,
Con vẫn sống đây, vẫn không về…!
Con nhớ Mẹ nhiều, đong nước mắt,
Quặn lòng thương Bố, hận phân ly!




Xuân lại trở về, Mẹ biết không…?
Con nhớ Mẹ lắm, nén trong lòng,
Cố gắng không khóc, ba ngày Tết,
Kẻo Mẹ lại mắng: “Dông cả năm…”

 
Xuân lại về đây, giữa mùa Đông…
Noi gương Bố dạy, giữ chữ ‘TRUNG’,
Nén chặt trong lòng, chôn chữ ‘HIẾU’,
Chua xót tột cùng, dấu được không?




Xuân lại về đây, con nhớ nhiều…
Nhớ bóng dáng Bố, đứng cheo leo,  
Hướng về quê Nội, Thăng Long đó,
Lặng lẽ dâng hương, tách trà chiều!




Xuân lại về đây, tuyết trắng rơi…
Nhớ Mẹ năm xưa, đứng giữa trời,
Nhìn về phương Bắc, làng quê Ngoại,
Mẹ nhớ Ông Bà, khóc không ngơi…!




Xuân lại về đây, một mình thôi…
Trăm nhớ, ngàn thương, Bố Mẹ ơi!
Vọng về thành phố, miền Nam cũ…
“Thứ tội cho con… Xuân xa Người!”

 

Thiên-Thu

Canada, 31-07-2010