Bạn Đang ở đây: Đặc San Ức Trai Đặc San Ức Trai 2012 KHÓI ẤM CƠM CHIỀU

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

KHÓI ẤM CƠM CHIỀU

In PDF.





Chúng mình thương nhau êm như lời ru.
Từ thuở xa xôi em ơi còn  nhớ.
Từ ngày ba em tự vẫn trong tù.
Chúng mình ở truồng dắt nhau ra chợ.



Mười tuổi đầu chưa biết mùi sách vở.
Sống quen vùng  khốn khổ
Đâu thấy lòng xót xa.
Bữa cơm nhà em: sàng khoai lang luộc.
Muối ớt vô tình nước mắt nhỏ sa.



Rồi mình lớn lên nhờ khoai nhờ sắn.
Mẹ em đã già mẹ anh cũng già
Các người vẫn đùa tính chuyện trầu cau.
Khi lúa  đã chín đồng thơm
Vườn khổ qua chớm nụ.
Mười sáu tuổi đầu còn ôm nhau ngủ.
Nhà trống mưa bay gió bấc lạnh lùng.
Bếp lửa nghèo, tay mẹ sưởi  run run.



Rồi một ngày vườn khổ qua nước cuốn.
Mái nhà tranh xiêu xiêu.
Em đón anh miệng cười mắt khóc.
Gạo mộng rang chung tình khoai lên mốc.
Chuyện xa vời mắt mẹ vẫn đăm chiêu.   
   
Chuyện hai mươi năm đói nghèo tủi hận,
Chuyện quân Pháp dấy lửa đốt làng.
Mẹ và em chan nước mắt cơm than.
Chuyện em bé dưới hầm lửa đỏ.
Chuyện cụ già đầu bêu cổng chợ
Còn luân lưu như nước mát sông dài



Anh thì nhìn mây bay.
Mây hoàng hôn có pha màu ly biệt.
Còn em ngồi cúi mặt,.
Không còn lời chia tay trong thâm cùng chua cay.




Từ đó quê hương anh không dám về.
Buổi sáng buổi chiều anh chờ anh đợi.
Thư viết từng đêm không ai về để gởi.
Thấy khói đâu đâu cũng tưởng khói quê nhà.
Nghe súng đâu đâu cũng tưởng súng làng ta.
Em thì vẫn biệt tăm.
Trong tường lửa xây quanh, đạn bom ngàn lớp.



Em ơi những đêm vắng em có buồn có khóc..
Mẹ còn run tay sưởi bếp chiều đông.
Hay phải lom khom đi lấp bàn chông.
Để rước lấy rủi ro thay người con gái.?…



Anh khôn lớn trong tình em nhỏ dại.
Trái tim xưa vẫn vẫn trải dưới chân đời.
Thương mẹ thương em.
Anh nhiều đêm ghì súng lỏng tay cò.
Không thấy vướng chút căm thù tủi hận.



Em ơi biết đến bao  giờ có đêm hợp cẩn.
Có niềm vui bên  bếp lửa chiều đông.
Cho vườn cải vàng hoa cho lúa chín thơm đồng.
Cho em hát tóc hong dài nắng thắm.



Đường chinh chiến chắc còn xa xôi lắm.
Mây ngàn xiêu non nước vẫn buồn thiu.
Súng mỏi, đường xa, sương vây, đồi vắng.
Anh ngồi đây mơ khói ấm cơm chiều.





Lam Điền Nguyên Thử
 (Dalat 1969)