Bạn Đang ở đây: Đặc San Ức Trai Đặc San Ức Trai 2012 BÊN KIA SÔNG

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

BÊN KIA SÔNG

In PDF.




Tôi về thăm quê buổi chiều ngưng bắn.
Quán nhỏ bên đường  xác xơ vết đạn.
Quê xưa  là đây - chị có đau lòng?
Kỷ niệm năm nào - chị nhớ gì không?



Nhà chị bên kia sông.
Dưới lũy tre xanh có vườn  hoa vạn thọ
Nhà tôi giữa cánh đồng.
Bốn phương lồng lộng gió.



Chị mười bảy, tóc dài môi đỏ.
Tôi mười lăm da xám, tóc vàng hoe.
Chị có tài năn nỉ.
Tôi có tài chọc quê.



Tiếng chị gọi qua. Tiếng sáo gọi  về
Chị vào Diên Hồng. Tôi Trần Quí Cáp.
Nhờ hạt lúa trên đồng, thương mồ hôi nước mắt.
Sách vở miệt mài  khuya khoắc ngọn đèn chong.



Thứ  bảy  cùng về con  đường nhỏ men sông.
Chị nhặt những  nhánh gai nựng từng em bé.
Chị khuyên tôi đừng gây gổ đánh nhau,
Đừng  bắn chim câu cá.
Hãy thương nhau, thương tất cả muôn loài.



Đôi mắt chị cười ấm áp  cả tương lai. 
Mà tương lai thì như hoả châu,
Heo hắc từng đêm  lưng trời mờ tỏ.
Đêm nằm nghe tiếng mõ.
Rồi nghe súng nổ.
Rồi mù mịt khói đen, rồi trùng trùng lửa đỏ.
Tiếng than rờn rợn gió!
Cha mẹ đàn em, nào  biết  còn ai.
Chị em nhìn nhau nước mắt chảy  dài



Chị  xõa tóc nhìn về quê chết lặng.
Áo chị rách rồi, thiếu tiền cơm tháng
Tương lai là bãi chiến  trường.
Tôi đưa chị về qua mấy lớp mù sương.



Từ đó biệt tăm.
Hai năm, ba năm…
Dẫu bận rộn qua mấy mùa thi cử.
Nghe súng nổ là thấy lòng lo sợ.
Nhớ  từng bông vạn thọ, nhớ đôi mắt chị cười.
Lòng vẫn mơ  về một cỏi yên vui.
Cỏi yên vui là đây?- con đường ngói gạch
Cô chủ quán  cầm tay  tôi bật  khóc.
“Chị ấy thế mà bạc phước»
Ngày về quê, đầu quấn khăn tang.
Tứ cố vô thân, nhà cửa tan tành…



Từ đó bên kia sông, dưới lũy tre xanh..
Có cô gái tóc dài
Trổ tài bắn sẻ.
Đoạn đường ấy biết bao lần máu lệ .
Sông rùng mình, cây  cũng mất màu xanh.”



Tôi nghe bầu trời có  lệ chảy vòng quanh.
Là chị ấy?
Làm sao mà hiểu được.
Bàn tay nhỏ hồng thon
 Trái tim đầy ân phước.
Không dám làm đau con kiến con ruồi.
Lẽ nào hôm nay chị bắn con người.



Tôi  ngập ngừng  lần  đến bờ sông.
Không cần  biết bên kia, đạn có  lên nòng.
Đôi mắt chị còn xanh hay hoá đỏ.
Tôi lớn cao rồi chị có nhận ra không?.



Nhưng qua rồi mùa đông
 Đã qua mùa khốn khổ.
“Một trận đánh trời long đất lỡ.
Chị kẹt giữa vòng vây, pháo bầy trút lửa.
Chị đi rồi  đá cũng hoá thành mây.
Một mảng tóc dài còn vướn cành cây…”



Ôi giòng sông.
Cánh đồng không và máu hoàng hôn.
Tôi bước đi  như một kẻ vô hồn.
Đập Thanh Quít thét lên lời thú tội.
Như tiếng chị về tha thiết gọi bên sông.
                             
 
NT2 Nguyễn Hữu Thử
Lam Điền Nguyên Thử

Vĩnh Điện 1967