Bạn Đang ở đây: Văn Khang Thư Quán Văn Khố Ức Trai Đoản Văn Ức Trai PORTLAND, MÙA ÐÔNG, VÀ NGƯỜI THẦY CAO CẢ

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

PORTLAND, MÙA ÐÔNG, VÀ NGƯỜI THẦY CAO CẢ

In PDF.

Cowards die many times before their deaths                                                                                                       
The valiant never taste of death but once                                                                                            
Shakespeare, Julius Caesar, II, 2
Những kẻ hèn nhát chết nhiều lần trước khi chết thật                                                                                 
Người dũng cảm chỉ nếm cái chết một lần thôi

 
 
 

1.
     Ðại tá Nguyễn Quốc Quỳnh. Người thầy cao cả của tôi, của chúng tôi. Vị chỉ huy trưởng cuối cùng, đức độ, tài ba của trường Ðại Học CTCT Ðà Lạt  –nơi tôi may mắn và hãnh diện được phục vụ hơn hai năm cho đến lúc sẩy đàn tan nghé. Người đã đưa đại đơn vị di tản an toàn về Sài Gòn, đã lo sinh mạng của thuộc cấp hơn sự yên ổn cho cá nhân và gia đình mình, và đã ở lại chiến đấu, sáng 30 tháng 4, 1975, cùng với các SVSQ và sĩ quan trường cho đến phút Dương Văn Minh ra lệnh đầu hàng, mặc dù có đủ phương tiện để trốn đi như nhiều tướng tá khác. Người mà, sau đó, đã trải qua gần mười bốn năm nhọc nhằn, đày ải, từ Bắc vào Nam, chịu bao cơ cực, mà không một lời than van, vẫn giữ trọn tiết tháo của một anh hùng sa cơ trong tay quỹ dữ. Người đã chia sớt cho tôi, những lần hiếm hoi được gặp nhau tại trại tù Vĩnh Phú, những mẩu bánh mì khô, cục đường, viên thuốc, và lời khuyên nhủ “bền chí”, “gắng giữ gìn sức khoẻ để có sức chịu đựng” ân cần phát ra như tự đáy lòng cha, anh, và đã nhờ tôi chuyển lời thăm hỏi đến từng anh em cũ, thuộc đại gia đình Nguyễn Trãi. Người, một phượng hoàng gãy cánh, đã từ đỉnh cao chói ngời rơi xuống mấy tầng địa ngục tăm tối, mà vẫn thản nhiên như không, bước đi trên cuộc đời nhẹ tênh như trên những mảnh chiêm bao vụn vỡ. Người mà, qua hiện thân cao cả và bao vật đổi sao dời, đã cho tôi hiểu trọn nghĩa của vinh quang và tủi nhục, của yêu thương và thù hận, của thiên thu và phù vân, của dũng cảm và khiếp nhược.

Ðại tá Nguyễn Quốc Quỳnh. Người thầy cao cả của chúng tôi, của tôi. Tám mươi lăm tuổi. Bệnh hoạn, đi đứng khó khăn. Mà vẫn không suy suyển lòng tin và hãnh diện về bốn chữ  “Trí, Nhân, Dũng, Thành”, rực rỡ gắn trên trách nhiệm, lý tưởng, và tâm khảm của một sĩ quan VNCH nói chung, và sĩ quan ngành CTCT nói riêng – hun đúc từ hơn năm thế kỷ qua Bình Ngô Ðại Cáo của Nguyễn Trãi, vị anh hùng dân tộc, thi nhân lỗi lạc núi Côn Sơn:

Trọn hay:                                                                                                   

Ðem đại nghĩa để thắng hung tàn
Lấy chí nhân để thay cường bạo


Người mà, sau gần ba mươi năm cách xa biền biệt và lần cuối nhìn thấy nhau tại Vĩnh Phú, cuối 1980, đã từ miền nắng ấm Florida đến thành phố gió mưa tơi tả Portland, để thăm gặp chúng tôi, những đệ tử cựu sĩ quan và SVSQ trường Ðại Học CTCT, và tham dự buổi hội thảo chống Nghị quyết 36 của Cộng đảng Việt Nam do Ủy Ban Yểm Trợ Pháp Lý cho Oregon Thời Báo và Người Lính Già tổ chức.

 

Ðại tá Nguyễn Quốc Quỳnh. Người thầy đã đến, ngồi xe lăn, miệng cười tươi, còn nguyên phong thái lịch sự cố hữu của một thời huy hoàng –tỉnh trưởng Quảng Trị, trưởng phòng 5 Bộ TTM, tùy viên quân sự tại hòa đàm Paris, chỉ huy trưởng ÐH/CTCT–  và của những ngày lưu đày bất hạnh xa xưa. Gần ngày lên đường, thầy tâm sự với các anh em chào đón tại phi trường, “tôi bị trặc chân, các con ngần ngại, nhưng tôi cương quyết, bảo rằng, dù có lết, tôi cũng phải đến, và trở về, sẽ hẹn gặp bác sĩ sau". Mấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua. Ôi, tấm lòng cao cả của một bậc thầy. Một trượng phu đúng nghĩa, giữa thời đại bát nháo chi khươn mà danh từ “trung lập, hài hòa” được dùng thay cho “hèn nhát, đồng lõa”, và “hòa giải”, thay cho “đầu hàng”.    

Suốt thời gian ở Portland, thầy Nguyễn Quốc Quỳnh đã lưu ngụ tại nông trại, rộng rãi, đầy đủ tiện nghi của anh Nguyễn Thế Thăng, NT 2, Thiếu Tá Lực Lượng Phòng Vệ Tiểu Bang Oregon, và Hội trưởng Hội Cựu SVSQ/ÐH/CTCT Oregon. Tại đây, thầy được anh chị Thăng tiếp đãi, chăm lo chu đáo, và các cựu sĩ quan và SVSQ Trường CTCT, học trò của thầy, đến thăm viếng ân cần. Anh Thăng, cũng là thành viên của Ủy Ban Yểm Trợ Pháp Lý, đã rất tích cực trong việc gây quỹ cho các “bị can” trong vụ kiện, và cổ động các cựu SVSQ/CTCT đến tham dự buổi họp mặt chống Nghị quyết 36.

Riêng anh Paul Kính Dương, NT 2, cựu điều hợp viên chương trình tỵ nạn thành phố Portland, đã tình nguyện làm tài xế full time đưa đón thầy. Thăm viếng thánh đường La Vang, Núi Ðức Mẹ Grotto, một vài cảnh trí Portland. Ðặc biệt, chở thầy đến thăm một cựu tướng lãnh, khóa đàn em tại Võ Bị Quốc Gia, đầu thập niên 50, theo lời thầy yêu cầu. Vừa gặp nhau tại cửa nhà, vị tướng đã giơ tay nghiêm chào thầy, kiểu nhà binh: “Thưa niên trưởng”, và thầy chào lại: “Thưa trung tướng”, và suốt buổi nói chuyện, thầy lúc nào cũng “một trung tướng, hai trung tướng”, đúng theo lễ nghi quân cách và kỷ luật nhà binh mà thầy đã thấm nhuần và dạy lại các sĩ quan và SVSQ. Nghe Paul Kính kể, tôi thấy cảm động, vô cùng thán phục về nhân cách cao thượng của hai vị đối với nhau, mặc dù ông tướng ngả hẳn về phía nguyên đơn, là một thanh niên lớn lên tại Mỹ, chống chúng tôi, những chiến hữu một thời của ông.

 

2.
      Ba giờ chiều, thứ bảy 15/12. Trời mùa đông Portland buốt giá, không mưa không nắng, chỉ hiu hiu gió cho cơn lạnh đầy và miên man thêm nỗi sầu viễn xứ. Ðồng hương lần lượt tiến vào hội trường nhà hàng Legin, nói cười, tay bắt mặt mừng, chào hỏi nhau, rộn rã. Tiếng nhạc xập xình, mời gọi. Những bản hùng ca, những “cờ bay, cờ bay trên thành phố thân yêu”, những “Bạch Ðằng Giang, sông hùng dũng... của nòi giống Tiên Rồng” đã im lắng từ lâu, từ buổi nước mất nhà tan, bỗng vang dồn, giục giã, gợi nhắc một mùa chinh chiến bi hùng cũ. Ánh sáng mờ ảo làm quên thực tại ưu phiền thường nhật, bủa vây cuộc sống. Khung cảnh trang nghiêm, nhưng thân tình. Một chút nô nức, trong lòng các thân hữu và chiến hữu của hai nhà báo và Người Lính Già Oregon. Một chút xót xa cảm thương đối với những “nạn nhân” trong vụ kiện –mà ai cũng biết buổi hội thảo đã thực sự được tổ chức riêng cho, che đậy qua một lý cớ khách quan, vì tự trọng: cần tiền, thầy khẳng định, nhưng không xin lộ liễu. Một chút tò mò, muốn biết Người Lính Già già như thế nào. Và rất nhiều quyết tâm trong ánh mắt của các tham dự viên –không bao giờ muốn thấy Việt Cộng và bè lũ tay sai nằm vùng hôi hám bén mảng tới Oregon, để thi hành nghị quyết 36. Ðến với nhau, bởi đại nghĩa chung, những người quốc gia chân chính, chiều ấy, đã để lại ngoài cửa những bất đồng cá nhân, đố kỵ và hận thù, nếu có –cũng như mọi hy vọng, ở một bối cảnh khác, khi bước qua thềm địa ngục trong thơ của thi hào Ý, Dante. Một việc làm, đầy ý nghĩa, nếu không nói là nhiệm vụ tự giao phó, của những người tỵ nạn còn chống Cộng, không đặt điều kiện này nọ để đến tham dự, không câu nệ về tiểu tiết lặt vặt (như phải nhận được sớm giấy mời, hoặc phải được giới thiệu và phát biểu, hoặc tránh mặt người mình không ưa, v.v...)

Sau khi bình luận gia nổi tiếng và xuất sắc Lý Ðại Nguyên, một cộng tác viên của Oregon Thời Báo, nói về hiểm họa của Nghị quyết 36, Ðại tá Nguyễn Quốc Quỳnh, thuyết trình viên thứ hai, ngồi giữa hội trường, trong xe lăn, phía dưới sân khấu. Thầy phát biểu ngay, một cách rõ ràng, thẳng vào vấn đề, không vòng vo, khách sáo, trái với dự đoán của mọi người:                                              

- Từ Florida, tôi đến đây, là vì một người anh em của tôi trong đại gia đình Nguyễn Trãi đang lâm nạn. Ðó là Ðại úy Tiến sĩ  Nguyễn Kim Quý, tức Người Lính Già Oregon, tức nhà văn Kim Thanh, giáo sư ưu tú của quân trường chúng tôi, bị kiện vì đã viết một bài chống Cộng, kéo theo hai nhà báo bị kiện luôn. Tôi đến đây, để ủng hộ Ðại úy Quý, trong tinh thần một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ, và hai nhà báo Oregon Thời Báo. Tôi đau xót lắm. Tôi có ghé thăm nhà Ðại úy Quý, và thấy mặc dù là giáo sư, anh vẫn là con nhà nghèo, là hàn sĩ, thì lấy đâu ra tiền để theo đuổi vụ kiện? Tôi đã gom góp tất cả tiền dành dụm do các con cho gửi đến để yểm trợ anh...  

Ðại tá Quỳnh nói đến đây thì nước mắt tôi đã dâng trào, không kềm được. Còn nghe văng vẳng bên tai, một con ngựa đau... hàn sĩ, nhà nghèo. Máu chảy ruột mềm. Bóng thầy lung linh, rực rỡ dưới ánh điện, in lên bức màn sân khấu, vĩ đại như tấm chân tình của thầy phút chốc trở nên cao vời, lồng lộng, mà không cánh tay trần gian nhỏ hẹp nào, của tôi chẳng hạn, có thể với nắm được. Bao nhiêu kỷ niệm của những ngày xưa cũ có thầy bỗng hiện về, nhạt nhòa, run rẩy. Ðà Lạt. Sài Gòn. Hoàng Liên Sơn. Vĩnh Phú. Orlando. Portland. Những tên gọi, như trong tiểu thuyết của Proust, không còn là địa danh nữa, mà đã biến thành những chặng đời buồn vui, những khoảnh khắc của một thời gian thân thương. Nhìn quanh, thấy nhiều người mắt cũng đỏ hoe. Dù chai đá cách mấy, có ai không thấy cảm động trước tấm lòng bao la mà một vị cựu chỉ huy trưởng già yếu, bệnh tật, lặn lội đến từ xa, đã dàn trải cho một sĩ quan dưới quyền?

Tiếp theo, thầy tâm tình về việc chống Cộng. Phải đánh đổ huyền thoại Hồ Chí Minh, huyền thoại đã và đang nuôi dưỡng chế độ vô luân, bạo tàn, hà hơi tiếp sức cho lũ cán bộ hung hãn, ngu dốt. Thầy nói, thầy quyết chống Cộng không chỉ đến chiều, mà cho đến sau hơi thở cuối cùng. Tiếng vỗ tay vang dội. Tôi nghĩ thêm: chống Cộng và chống tay sai nằm vùng đang thi hành Nghị quyết 36 không chỉ là một bổn phận mà còn là một nhu cầu khẩn thiết, như hơi thở, để sống còn, của những người quốc gia tỵ nạn. Những kẻ mưu toan hòa hợp, hòa giải với Việt Cộng là đang tự thắt dây thòng lọng vào cổ mình, là đang chơi với lửa. Kinh nghiệm máu xương cho thấy, đối với bọn chúng và tay sai, không thể nào có chuyện ngồi lại hòa giải, dù là hai chiều, vì hòa giải, một trong những mục tiêu quan trọng nhất của Nghị quyết 36, chỉ là cái bẫy để chụp đầu những con mồi ngu muội.        

Diễn giả cuối cùng là ông Huỳnh Quốc Bình, cựu chủ tịch Cộng đồng Việt Nam Oregon, về đề tài “Nhận diện Nghị quyết 36 và những tên đang thi hành nghị quyết 36”. Nếu Ðại tá Quỳnh ăn nói nhỏ nhẹ, vẻ nho nhã, thì ngược lại, ông Bình phát biểu lưu loát, giọng điệu hùng hồn, đanh thép, xứng danh một bình luận gia truyền thanh, khiến cử tọa chăm chú theo dõi và vỗ tay sau mỗi câu.



3.
      Buổi họp mặt thành công ngoài mong đợi. Hai trăm năm mươi người tham dự, con số không nhỏ so với tổng số đồng hương tỵ nạn Việt Nam tại Oregon, và cho một chiều cuối tuần đầy mục riêng tư. Nhà báo, chủ tịch Hội Cựu Chiến Hữu Oregon Ðoàn Kim Bảng, một trong ba người bị kiện, đã hoàn thành tuyệt hảo nhiệm vụ xướng ngôn viên và MC, dẫn đưa cử tọa từ mục này đến mục khác một cách tự nhiên và điêu luyện. Nhiều người đã đóng góp bao nhiêu công sức. Trước hết, Ủy Ban Yểm Trợ Pháp Lý với một Vương Thế Hạnh, chủ tịch, đã lo kỹ lưỡng mọi việc, không sót một chi tiết nhỏ. Một Vũ Văn Thảo đã vận động in xong, và miễn phí, vé vào cửa trong thời gian kỷ lục. Một Nguyễn Văn Tấn, thủ quỹ, cần cù, cẩn thận, lúc nào cũng bận bịu với các con số chi thu và ôm kè kè chiếc cặp đựng "tồn ngân phiếu" (chưa deposit vì chưa mở kịp chương mục cho Ủy Ban). Một Nguyễn Văn Nhớ, họa sĩ, lãnh nhiệm vụ hoàn thành một banderole chào mừng đại hội và nhã ý họa bức chân dung của Ðại tá Quỳnh để tặng thầy làm kỷ niệm. Một Bùi Phan, phụ trách âm thanh, ban nhạc và ca sĩ. Một Nguyễn Quang Trung, chủ nhiệm Oregon Thời Báo, một “dân oan khiếu kiện” trong vụ đáo tụng đình, tình nguyện lo liên lạc với nhà hàng Legin và mời các diễn giả. Một Nguyễn Thế Thăng, tích cực, hăng say, như bao giờ. Một Nguyễn Hà Tịnh, một Dương Dân Sĩ nói ít làm nhiều. Một Huỳnh Quốc Bình, luôn khuyến khích, cổ võ, và gieo nguồn lạc quan cho Ủy Ban bằng cách ước lượng sẽ có trên 400 người tham dự, đừng lo.


Trong số quan khách phương xa có các vị chức sắc ở cộng đồng bạn, như Salem, Vancouver, Seatlle. Có cựu Trung úy Nguyễn Kim Trọng, giáo sư Anh ngữ tại Trung Tâm Huấn Luyện Hải Quân Nha Trang và Võ Bị Ðà Lạt, trước kia, từ Stockton đến để hỗ trợ bào huynh là Người Lính Già Oregon.


Người ta không quên sự hiện diện của thầy Trần Long, giáo sư của Viện Đại Học Đà Lạt và trường ĐH/CTCT, của năm mươi cựu SVSQ/ ÐH/CTCT và gia đình, thuộc Hội CTCT Oregon, đến từ Portland, Beaverton, và vùng phụ cận. Hội CTCT Washington có mười lăm anh em, khởi hành từ Seattle lúc 6:30 sáng đúng ngày thứ bảy hội thảo, gồm các anh chị Hội trưởng Lê Tấn Dương, Phạm Thanh Xuân, Ðặng Phú Thiệt, Nguyễn Ban, Nguyễn Ðức Lai, Tom Tươi, tức Ngô Văn Tươi và nhiều người khác tôi không biết hay nhớ hết tên (xin lỗi). Ðặc biệt, có Nguyễn Gia Hưng, SVSQ khóa 4, người đã cùng tôi đến thăm Ðại tá Quỳnh tại tư gia một ngày sau khi Sài Gòn rơi vào tay Cộng Phỉ, đương kim Tổng Hội Phó Ngoại Vụ Tổng Hội ÐH/CTCT, bay từ Yukon, Canada, đến Portland vừa kịp giờ khai mạc đại hội, để “biểu lộ tình thân và yểm trợ anh em”. Riêng anh Xuân còn dẫn theo ban hợp ca CTCT gồm ca sĩ nam nữ “cây nhà lá vườn” đã lên sân khấu trình bày những bài hùng tráng làm nức lòng chiến sĩ và cử tọa. Tất cả đã đến vì thầy Nguyễn Quốc Quỳnh, vì một người anh em bị lâm nạn, và vì tình nghĩa keo sơn giữa những thành viên thuộc đại gia đình Nguyễn Trãi.



Tại phi trường Portland, ngày ra đi, Ðại tá Quỳnh nắm tay tôi, dặn dò: “Nếu bên kiện đề nghị hòa giải, em cứ ngồi lại, cho xong, để thì giờ làm việc khác.” Tôi hỏi lại: “Nhưng nếu họ không chịu bãi nạỉ?”


Thầy nhìn ra phía trước, nét ưu phiền thoáng vương trên cặp mắt mệt mỏi. Thầy đáp, không lưỡng lự:


 - Thì đành phải tiếp tục theo đuổi thôi. Và anh sẽ trở lại Portland.


Cám ơn tất cả đồng hương Oregon đã vì lý tưởng chung đến tham dự cuộc họp mặt. Cám ơn Đại tá Nguyễn Quốc Quỳnh, đại ân nhân của tôi, người thầy cao cả của tất cả chúng tôi trong đại gia đình Nguyễn Trãi, những ân nhân, bằng hữu, chiến hữu, từ khắp nơi, đã không bao giờ bỏ bạn bè bị nạn bên đường.



Portland, 2 tháng 1, 2008
 

Hơn hai năm sau...


Thư Cảm Tạ
Của Tác Giả Người Lính Già Oregon
 

Kính gửi Quý Đồng Hương Oregon, Thân Hữu, Chiến Hữu, và Ân Nhân
 
Kính thưa toàn thể Quý Vị,
 
Đã ba năm trời trôi qua kể từ ngày ông Chi Jones nạp đơn kiện Oregon Thời Báo và Tác giả Người Lính Già vì bài viết về “Đoàn Múa Hà Nội đến trình diễn tại Portland” -điều mà Quý Vị còn nhớ rõ. Sau khi tôi kê khai trên báo đầy đủ danh tánh, yêu cầu chỉ kiện một mình tôi (thay vì hai nhà báo), sau khi luật sư của tôi, bà Eileen O'Reilly, yêu cầu nguyên đơn kiện tôi dưới tên thật (thay vì John Doe 1, hay Người Lính Già Oregon trong đơn khởi tố), sau khi luật sư của Oregon Thời Báo, ông Charles Hinkle, chính thức trả lời nguyên đơn, và cuối cùng sau khi buổi gặp mặt hòa giải do chính ông Chi Jones đề nghị giữa ông và ba người bị kiện chúng tôi không đi đến kết quả cụ thể nào, thì phía nguyên đơn hoàn toàn im lặng, giữ nguyên tình trạng lúc đầu, không kiện tiếp hai nhà báo cũng như không kiện tôi dưới tên thật. Sau gần hai năm, các luật sư của chúng tôi chính thức cho biết rằng Tòa Án đã đóng lại hồ sơ, mặc nhiên phán quyết rằng vụ kiện này đã bãi bỏ.
 
Vụ kiện đã xong, và gánh nặng đã trút đi. Hôm nay, tâm tư lắng đọng, một mình với bao nỗi xúc động, tôi hồi tưởng lại những ân tình mà Quý Vị đã dành, từ những ngày đầu, cho chúng tôi, những người chỉ vì muốn bảo vệ chính nghĩa và lý tưởng quốc gia mà phải lâm nạn, và cụ thể hơn, phải “vô phúc đáo tụng đình”, như lời cổ nhân, nghĩa là dù thắng dù thua, dù bị kiện dưới tên John Doe hay tên thật, cũng đều phải tốn tiền và tinh thần bị phiền nhiễu, căng thẳng. Vì thông cảm điều ấy nên đối với Oregon Thời Báo và cá nhân tôi, ngoài những hỗ trợ tinh thần quý báu, Quý Vị còn thương, đóng góp tài chánh, phụ giúp trả tiền luật sư. Ơn nghĩa này làm sao tôi quên được, và khó báo đền, ở kiếp này, dù chưa một lần Quý Vị kể ra hoặc nghĩ đến ơn Quý Vị đã làm cho tôi và cho những người vì bài viết của tôi phải liên đới bị kiện.
 
Viết thư này, tôi và gia đình xin bày tỏ lòng tri ân sâu xa của chúng tôi đến với tất cả Quý Vị đồng hương ân nhân, xa gần, có tên hoặc ẩn danh, quý vị nhân sĩ, cựu quân dân cán chính trong Cộng đồng, cũng như những chiến hữu anh em trong Đại Gia Đình Nguyễn Trãi Đại Học CTCT Đà Lạt trên toàn nước Mỹ và thế giới, đặc biệt vị cựu Chỉ huy trưởng khả kính, Đại Tá Nguyễn Quốc Quỳnh, đã khởi xướng, qua những cuộc họp mặt, hội thảo, thư từ, điện đàm, bênh vực chúng tôi một cách cụ thể bằng tiền bạc và những bức thư ngỏ trên các báo. Tôi cũng xin bày tỏ lòng tri ân đến Ủy Ban Yểm Trợ Pháp Lý, Ông Chủ tịch Ủy Ban GS Vương Thế Hạnh, ông Thủ quỹ Ủy Ban Nguyễn Văn Tấn, họa sĩ Nguyễn Văn Nhớ, Thiếu tá Vệ Binh Quốc Gia Hoa Kỳ Nguyễn Thế Thăng -đại diện các cựu SVSQ trường ĐH/CTCT Đà Lạt tại Oregon- và những bằng hữu, thân nhân của tôi lúc nào cũng quan tâm, âu lo về vụ kiện. Tôi cũng xin chân thành cám ơn hai ông Nguyễn Quang Trung và Đoàn Kim Bảng của Oregon Thời Báo đã chấp nhận sự phiền lụy cá nhân do bài viết của tôi vô tình gây ra, đồng thời trong suốt thời gian bị kiện đã hợp cùng với tôi cương quyết bảo vệ công chính và quyền tự do ngôn luận theo hiến định.
 
Trân trọng đa tạ Quý Vị và xin Quý Vị nhận nơi đây lòng biết ơn của tôi và gia đình.

Xin Ơn Trên phù hộ và ban phước cho tất cả Quý Vị và quý quyến.

Portland, ngày 18/5/2010