Bạn Đang ở đây: Văn Khang Thư Quán Văn Khố Ức Trai Đoản Văn Ức Trai Ly Nước Uất Hận Đã Đầy

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

Ly Nước Uất Hận Đã Đầy

In PDF.


Chuyện một thường dân đột nhiên bị bắt mất tích là chuyện thông thường, xảy ra hàng ngày trên đất nước Việt Nam nơi mà Đảng Cộng Sản đang triệt để thực thi chính sách khủng bố của họ. Trong thời  chiến tranh chống Pháp và chiến tranh xâm lăng miền Nam, hàng đêm, bọn Việt Minh sau này là  Việt Cộng, mò vào các làng mạc bắt cóc bất cứ ai mà chúng nghi là chống đối. Để rồi hôm sau, người ta phát hiện ra những thi thể trương phình trôi lều bều trên sông; hay những thân mình bị cụt đầu cột vào một gốc cây nào đó với bản án treo lủng lẳng trước ngực.


Khủng bố trong thời chiến tranh thì có phần nào còn biện minh được, dù rằng đó là hành vi tàn ác mà thế giới văn minh lên án. Nhưng một khi đã nắm quyền lực với hiến pháp , luật pháp trong tay, thì một nhà cầm quyền không thể tiếp tục hành xử như một bọn phiến quân, găng tơ, trộm cướp. Nhất là nhà cầm quyền đó đã tham gia vào các tổ chức Quốc Tế, từng ký và cam kết thực thi hàng chục văn kiện về Nhân Quyền và Dân Quyền.


Bắt bớ, giam cầm những người vì khác biệt quan điểm chính trị là hoàn toàn không thể chấp nhận trong các quốc gia dân chủ tự do. Chúng ta không lạ khi thấy chuyện này xảy ra hàng ngày tại các nước độc tài, nhất là độc tài Cộng Sản khi nhà cầm quyền tự ban cho mình quyền uy tuyệt đối, độc tôn và không muốn nghe ai nói lên tiếng nói đối nghịch với đường lối chính sách của mình.


Nhưng đàn áp, khủng bố công dân của mình khi họ lên tiếng phản đối kẻ thù ngoại xâm chung thì thật hi hữu, có lẽ chỉ xảy ra ở nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam mà thôi.


Từ hơn bốn ngàn năm lập quốc, Việt Nam mà ranh giới chung phía Bắc chung với nước Trung Hoa khổng lồ, có dân số gấp 15 lần, đã là nạn nhân triền miên của những tham vọng bành trướng của biết bao triều đại Bắc phương.


Sau hơn một ngàn năm bị đô hộ trực tiếp với những chính sách bóc lột tàn bạo, Việt Nam chỉ được hưởng nền tự chủ trong một ngàn năm kế tiếp nhưng vẫn không ngừng bị những đoàn quân Tàu xâm lược với mưu đồ chiếm đoạt và đồng hoá dân tộc ta. May thay, thời nào dân ta cũng sản sinh ra những anh hùng, và phát huy lòng ái quốc, tính tự hào của dân tộc. Nhờ đó, thay vì bị cai trị và đồng hoá như các dân tộc Mãn Châu, Mông Cổ, Tân Cương, Tây Tạng…, Việt Nam đã đứng vững trong hàng ngũ các quốc gia độc lập của thế giới.


Cho đến ngày nay…


Vì nhu cầu chiếm đoạt miền Nam, người Cộng Sản Việt đã chấp nhận sự chỉ huy, viện trợ quân sự của Trung Cộng để rồi trở thành một chính quyền lệ thuộc vào chính kẻ thù truyền kiếp của dân tộc.


Không có gì có thể bào chữa được khi chính Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng đã dâng các đảo Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung Cộng qua công hàm 14 tháng 9 năm 1958 thừa nhận chủ quyền lãnh hải 12 hải lý của Trung Cộng bao gồm các quần đảo trên mà thời đó thuộc Việt Nam Cộng Hoà. Cũng không thể tha thứ được khi nhà cầm quyền Hà Nội đã nhượng hàng trăm cây số vuông đất biên giới Việt Trung cho Trung Cộng, dời Ải Nam Quan và đẩy nàng Tô Thị bồng con lưu lạc qua bên kia đất Tàu. Lại càng không thể chịu đựng mãi được hành vi của Trung Cộng thiết lập đường hải giới – thường gọi là đường Lưỡi Bò - để cô lập Việt Nam về hướng ra Biển Đông. Chúng cướp phá, đuổi bắt, giết hại ngư dân Việt ngay trên lãnh hải của chúng ta. Bọn công nhân Tàu - hợp pháp chũng như phi pháp – coi thường luật pháp sở tại, nghênh ngang hống hách, đập phá ngay trên mảnh đất Việt Nam.


Những hành động kẻ cướp đó của Tàu Cộng, ngán ngẩm thay, lại được ngụy quyền Hà Nội dung dưỡng, bao che, biện bạch thay vì phải đứng ra làm nhiệm vụ bảo vệ công dân và chủ quyền của đất nước.


Trong suốt năm qua, hàng chục cuộc biểu tình lớn nhỏ của đồng bào yêu nước đã nổ ra tại các thành phố lớn. Đặc biệt là tại Hà Nội, nơi có các cơ quan đầu não của ngụy quyền Cộng Sản và Toà Đại Sứ Trung Cộng.


Đã không đồng hành với dân tộc, ngụy quyền Cộng Sản còn theo lệnh quan thầy Trung Cộng mà đàn áp dã man các cuộc biểu tình; bắt giam hàng trăm những người yêu nước. Những hình ảnh phổ biến trên YouTube đã cho thấy công an Cộng Sản nhào vào vật lộn, đánh đập, thậm chí đạp vào mặt người biểu tình dù rằng đoàn biểu tình đã tỏ ra bất bạo động và có khi còn mang cờ đỏ sao vàng và hình Hồ Chí Minh như để chứng minh rằng họ không phải là đối kháng chính trị.


Mới đây thôi, lại xảy ra chuyện một phụ nữ bị công an bắt cóc từ Sài Gòn đưa ra Bắc để giam giữ trong một trại tù mỹ danh là Cơ Sở Giáo Dục Thanh Hà ở tỉnh Vĩnh Phúc mà không thông qua một thủ tục pháp lý nào.


Chị Bùi Minh Hằng, năm nay 47 tuổi, trú quán ở Vũng Tàu. Trong năm qua, chị Hằng đã vô cùng tích cực tham gia những cuộc biểu tình để phản đối sự xâm lăng của Trung Cộng. Chị đã bị Công An chìm nổi, hay bọn xã hội đen theo lệnh Công An, theo dõi, quấy nhiễu. Chị cũng bị bắt nhiều lần và được trả tự do với những răn đe không được tham gia biểu tình cũng như các hoạt động chống Trung Quốc khác.


Theo lời người con trai của chị là Bùi Trung Nhân, 19 tuổi, thì chị Hằng đã đến đồn Công An Bến Nghé ở Sài Gòn để hỏi thăm tin tức về một người bạn bị bắt trước đó. Rồi chị biệt tăm luôn. Người con, sau những cố gắng vô vọng, đã phải in các tờ “Tìm Mẹ” phân phát cho người qua lại tại các góc phố. Sau đó, chính anh cũng bị Công An bắt cóc đem về đồn dọa dẫm.


Sau khi được thả ra, anh Nhân về nhà đã nhận được một thư do Thượng Tá Bùi Khánh Chúc – Phó Giám Đốc Cơ Sở Giáo Dục Vĩnh Phú -  ký ngày 29 tháng 11, 2011 báo tin là chị Bùi Thị Minh Hằng đã bị đưa vào cải tạo tại cơ sở nàyThư có ghi theo Quyết Định số 5225 của Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố Hà Nội ký ngày 8 tháng 11, 2011, giam giữ chị Hằng trong hai năm, nhưng không nêu lý do nào.


Hành vi bắt và giam giữ lâu dài một công dân mà không thông qua một thủ tục pháp lý căn bản nào, cũng như không qua sự phán xử của một phiên toà – dù là loại toà Kanguru-  phải chăng nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam đã công khai phát đi lời đe dọa đến tất cả những ai dám đứng lên tiếng thể hiện lòng yêu nước của mình trước sự xâm lăng của ngoại bang?


Cái nhà tù gọi là Cơ Sở Giáo Dục Vĩnh Phú đó có thể là nơi giam giữ những thành phần tệ đoan xã hội như dân nghiện ngập ma túy, đĩ điếm ma cô. Đưa một công dân đàng hoàng vào đó, bọn Cộng Sản đã có ý đồ hạ thấp nhân phẩm của chị Hằng, như chúng từng nhục mạ những cựu quân nhân miền Nam trong các trại tù “Cải Tạo” dựng lên nhan nhản sau tháng 4, 1975.


Người ta đã phải nhổ nước bọt khinh bỉ và lên án những hành vi hạ cấp như bịt miệng Linh Mục Nguyễn Văn Lý ngay trong phiên toà, ném phân trộn nhớt vào nhà chị Trần Khải Thanh Thủy, cho dân phòng xâm nhập nhà thờ, hành hung linh mục đang đứng trên toà giảng, ném gạch đá và hành hung phóng viên ngoại quốc, nhân viên ngoại giao Úc khi những người này tiếp xúc với những nhà tranh đấu. Thì nay, với hành vi đê hèn đối với một phụ nữ yêu nước, Cộng Sản Việt Nam đã để lộ hoàn toàn bản chất côn đồ, phản quốc và đang đổ thêm giọt nước vào chiếc ly đã đầy uất hận của dân tộc.


Những người Việt trong nước chắc chắn không còn kiên nhẫn chịu đựng thêm nữa. Nguy cơ Hán trị không phải cận kề như nhiều người cảnh báo, mà đang tiến hành trên mọi lãnh vực của cuộc sống.


Số phận đất nước Việt Nam phải nằm trong tay của toàn dân. Không thể cúi đầu mãi để nhìn đất nước đi vào diệt vong mà hãy vùng lên lật đổ bạo quyền bán nước, chấp nhận hy sinh cho Tổ Quốc được trường sinh.
 
Đỗ Văn Phúc
10/12/2011

********************************
The Glass of Wrath Is Full

Michael Do
 
The fact that civilians suddenly disappear is common and happens every day in Vietnam where the Communist Party has firmly carried out its terrorism to protect its power. During the two Indochina Wars, (War against French Domination and Aggressive War against South Vietnam), Communist cadres infiltrated the villages at night to kidnap innocent people suspected of opposing them. As day broke, villagers often discovered the bloated corpses floating on the river, or headless bodies tied to the trees with the sentencing document affixed to their chest with a knife.
 
Terrorism in wartime by rebels is somewhat understandable, although condemned by the civilized world as heinous acts against humanity. But once in power with the constitution and laws in hand, a government cannot behave like rebels, gangsters, or outlaw organizations. Particularly, the authorities that have joined international organizations, have signed and committed to implement dozens of agreement on Human and Civil Rights.
 
Arresting and imprisoning those with different political views is completely unacceptable in democratic countries. This relatively common phenomenon is reported every day in the totalitarian countries, especially Communist dictatorships where governments have absolute authority and do not want to hear voices of opposing sides.
But to oppress the citizens who have protested the common enemy of the state is certainly a rare phenomenon. It happens only in the Socialist Republic of Vietnam.
 
Throughout more than four millennium of the history, Vietnam – bordered to the North by the giant China with 15 times Vietnam’s population - , has been constantly victimized by the expansionist ambitions of many Chinese dynasties.
Thanks to the glorious victory by Lord Ngo Quyen, who defeated the great army of Chinese Han Dynasty on Bach Dang River in 936, Vietnam regained her independence. This independence lasted almost one thousand years before French occupation and domination. Eventually, due to the pride and strong determination of the people, Vietnam did not fall into the miserable fate of Manchuria, Mongolia, Tibet, and Sinkiang. Vietnam had proudly become one of the independent nations of the world.
 
Till these days ...


In order to win the Vietnam War at any price, the Vietnamese Communist Party - led by Ho Chi Minh - bowed to demands of Red China to receive unlimited military assistance from the adjoining Communist Goliah. As the result, Vietnam gradually became subordinate to her historical enemy China as the war was won.
 
With no concern for Vietnam’s sovereignty, Ho Chi Minh and Prime Minister signed a diplomatic note on September 14, 1958, agreeing to Chinese claims to the Paracel and Spratly islands, which belonged to the Republic of Vietnam.
It’s equally inexcusable for Hanoi to grant to China hundreds of square miles of land along the Vietnam-China border. The border gate Nam Quan and the famous natural sculpture that features a lady holding her child, waiting for her husband to return from the war, now are deep in Chinese territory.
 
In addition, Vietnamese people are incensed over China arrogant in violating  the UNCLOS, drawing sea borders across the East Sea - often referred to as the Beef Tongue Line. This action cut Vietnam’s access to the Pacific Ocean. Chinese patrol boats looted, chased and killed Vietnamese fishermen on Vietnam territorial waters. Chinese workers – legal or illegal in Vietnam - disregard state and local laws; They behave as if they were masters in our soil.
 
Instead of taking measures to protect the interest of the people and defend Vietnam’s sovereignty, the Communist government has closed their eyes, turned their back on its citizens. Even worse, they cited reasons to justify the pirate acts of the Chinese. 


In the past year, dozens of demonstrations of patriotic compatriots broke out in large cities. Especially in Hanoi, location of the puppet Government’s headquarters and the Communist Chinese Embassy.
In order to please their Chinese masters in Peking, the Vietnamese Communists brutally oppressed the demonstrators, detained and tortured hundreds of citizens without trial and legal process. The world has witnessed YouTube images of peaceful protesters beaten by the police.
 
Most recently, Ms. Bui Thi Minh Hang, a 47 year old woman from Vung Tau, disappeared when she went to the Ben Nghe Police Station in Saigon to visit a friend. – who had been detained days before. No one knew her whereabouts.  Her son, Bui Trung Nhan, 19 years old, produced fliers, handing them to passers-by at every intersection asking for information about his missing mother. Police arrested him and he was held prisoner for several days.


Returning home, Bui Trung Nhan received a letter signed by Lt. Colonel Bui Khanh Chuc; Director of the so-called Vinh Phuc Education Center. He was told that Ms. Bui Thi Minh Hang had been sent to the center and would be detained in 2 years. The letter was signed on November 29, 2011, following an order from Hanoi’s People’s Committee, dated Nov. 8, 2011.
Vinh Phuc Education Center is a prison holding prostitutes, gang members, drug addicts…
To put Ms. Bui Minh Hang – a patriot whose only “crime” is to protest the Chinese conspiracy - in that center, the authorities wanted to humiliate and insult her, and also send a clear message to any citizens who might get involved in future demonstration against the Chinese. Bui Thi Minh Hang had been stalked, harassed, and detained several times in the past because of her anti-China activities.
 
We have long known the Vietnamese Communists will commit bizarre acts to harass opponents. At an early trial, witnessed by hundreds of people, a security police officer covered the mouth of Father Nguyen Van Ly as the respected clergyman started to speak. In another instant, Hanoi authorities ordered secret police to throw human waste mixed with oil on the residence of Ms. Tran Khai Thanh Thuy, a writer opposed to Communist policies.  In other cases, police invaded churches and attacked the priest during services when he was preaching. Police have thrown stones and assaulted foreign journalists and Australian diplomats when they visited a church.
 
Today, by these despicable acts against a patriotic woman, Communist Vietnam has fully disclosed its thuggish nature , its treason to the nation, and is adding the last drop to the cup of wrath.
The Vietnamese people in the country do not have the patience to endure more injustice and treason. The Chinese domination is not simply a warning, but is percasive throughout all aspects of life in Vietnam...
The destiny of Vietnam must be in the hands of the people. We cannot be indifferent as our country is close the brink of extinction. STAND UP to overthrow Communist tyranny and traitors. No victory comes without sacrifice.
 

10/12/2011