Bạn Đang ở đây: Đặc San Ức Trai Đặc San Ức Trai 2010 EM VẪN LÀ CÔ GIÁO

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

EM VẪN LÀ CÔ GIÁO

In PDF.



 

Từ cát bỏng, bùn lầy.. đến chông gai đá sỏi
Em vẫn bước thung dung, rỉ máu  gót chân hồng.
Chuyện xưa: "cái cò lặn lội bờ sông."
Chưa chắc bằng em - ngược giòng  thác lũ.
Lấy chồng  tàn binh, duyên tình may rủi
Lời khen chê, an ủi...chẳng  cần đâu

Cuộc đổi thay như sấm nổ ngang đầu.
Em vẫn thế, nghĩa là em đã thắng.
Anh vào trại em cũng  rời bục giảng .
Làm mụ nhà quê chân yếu tay mềm.
Nặng nhọc  trăm bề trút xuống một thân em
Như ngọn liễu xoay mình trong mưa bảo

Rời bục giảng! Em vẫn là cô giáo
Dạy bài học kiên trinh, dầu núi lở non mòn .
Không bắt chước cái cò " tiếng khóc nỉ non.".
Em  nhếch mép coi khinh  những nhục hình man rợ.

Kẻ trả thù anh - âm thầm lo sợ.
Đứa bé em bồng, câu hát em ru..
Anh  bao năm còm cỏi một thân tù.
Bà con bỏ, cha mẹ gìa con nhỏ dại.
Biết chỉ còn em khấn nguyền chờ đợi.
Mái hiên đời chới với nghĩa tình chung
Để hiểu rằng khắp cả non sông
Chỉ có núi với em còn đứng vững.
Thật xấu hổ võ với  văn  một đời cũng hỏng.
Những  bài thơ lóng cóng mấy mười năm,
Vẫn mơ màng chắp vá chuyện xa xăm.

Học trò em  những mái tóc hoa râm
Gặp em cúi chào, vòng tay thưa  hỏi

Mãi đến mai sau, em vẫn là cô giáo.
Anh như cậu học trò ngơ ngáo chuyện đời xưa



NT2 Nguyễn Hữu Thử
Long Thành 05.03.1985