Bạn Đang ở đây: Đặc San Ức Trai Đặc San Ức Trai 2010 Thăm NT3 Nguyễn Đình Chương

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

Thăm NT3 Nguyễn Đình Chương

In PDF.



...Và trên con đường buồn bã kia, chỉ có hơi ấm ở hai bên: vợ con và những bạn bè ngày cũ.
Cầu xin mọi người giữ mãi ngọn lửa nhỏ nhoi này."
(NT3 Phạm ngọc Hiệp).

 



Trước khi vào bài:


Đại diện khóa NT3 vùng Nam Cali Trương Ngọc Khoa và cháu gái con của Nguyễn Đình Chương

    Hồi đầu tháng 12 năm 2009, NT3 Nguyễn Đình Chương ở Nam Cali, bị tai biến mạch máu não, phải đưa đi cấp cứu, tưởng không qua khỏi. Sau nhiều cuộc giải phẫu, Chương đã sống sót, nhưng triển vọng nằm liệt trên giường một thời gian dài (và có thể là mãi mãi) khiến anh em chúng tôi và gia đình Chương lo lắng. Mãi cho đến những ngày đầu năm 2010, ống dẫn thức ăn, ống dẫn tiểu vẫn vây bọc chung quanh thân hình thiểu não của Chương. Được tin, nhiều anh em cùng khóa từ xa vội vã thu xếp đến thăm. Vợ chồng Nguyễn Văn Ngoan từ Las Vegas. Vũ Minh Hùng từ Massachusetts. Các gia đình Lê Quang Líp, Trần Xuân Choai, Nguyễn Ngọc Thư, Võ Văn Màng và chị Hồng Vân (quả phụ Đoàn Chức) từ San Jose phía Bắc Cali ghé thăm. Anh em cùng khóa khắp nơi, đường xa cách trở, không đi thăm được, bảo nhau của ít lòng nhiều chia sẻ với gia đình Chương phần hoạn nạn khó khăn. Tính đến nay cũng được gần $5,000.00. Số tiền chẳng là bao nhưng sự an ủi thì rất lớn. Chúng tôi nhìn hình ảnh người bạn của mình trên giường bệnh, mà chạnh lòng. Phần lớn anh em khóa Nguyễn Trãi 3 đã bước vào ngưỡng cửa 60. Lục thập nhi nhĩ thuận. Ở tuổi này, nghe điều gì cũng thấy thuận tai, kể cả những lời dằn vặt, trách móc, chê bai, mắng mỏ. Những ngày sống sau 60 tuổi chỉ là sống thêm, phần bonus của Thượng đế hào phóng ban cho. Hôm nay Chương nằm đó, bạn bè còn khỏe mạnh ghé thăm. Ngày mai, tới phiên những người khác, liệu có được "may mắn" như Chương hay không, hay lại chỉ thui thủi một mình bên người vợ cũng già nua không kém. Sống "bonus" mà, được bao nhiêu cảm tạ Thượng Đế bấy nhiêu, nhưng sợ nhất là không còn bạn bè bên cạnh cho mình nắm tay như Chương nắm tay Khoa.
   Lại không thể không nhắc đến NT3 Lê Thanh Minh ở Houston, Texas. Chàng vừa được thay gan kịp thời, nếu không thì chắc chắn danh sách truy điệu khóa 3 phải  ghi thêm một tên nữa thành con số bù 19 ( 1 cộng 9 là 10 bù, xui xẻo). Và, cũng vẫn những bạn bè, dù đường xa cách trở, ghé qua thăm. Những Đặng Hiếu Sinh, Trần văn Ngãi,Châu văn Đẳng từ Dallas và Nguyễn văn Long từ Houston.


    Tân Khóa Sinh Nguyễn văn Ngoan viết lên những cảm nghĩ của mình ngay sau chuyến chạy vội vàng về Cali thăm bạn. Chẳng phải ngẫu nhiên mà suốt bài chỉ nhắc tới tên bạn bè bên cạnh, những kỷ niệm ngày Hội Ngộ 35 năm khóa 3 vừa mới đây. Anh chàng TKS cảm khái buông một câu xót cả ruột. Mỗi người đều có một chỗ để đi và về.

NT3 Trần văn Ngãi, Lê Thanh Minh, Đặng Hiếu Sinh và Châu văn Đẳng

    Chỗ ấy là ở đâu hả Ngoan, cái chỗ mà sự hữu hạn trần gian không thể bén mảng tới được đó ? Có phải chỗ đó ở trong lòng chúng ta, những bằng hữu của cả một đời vẫn còn có nhau, nhất là trong những giây phút thập tử nhất sinh như Nguyễn Đình Chương vừa trải qua?


    Từ nay trở đi, còn bao nhiêu những Nguyễn Đình Chương tương lai liệt giường liệt chiếu nữa, hỡi các bạn ta?


    Lại thắt lòng khi nhớ đến câu văn xuất thần của con người tài hoa NT3 Phạm Chinh Đông: " Và trên con đường buồn bã kia, chỉ có hơi ấm ở hai bên : vợ con và bạn bè ngày cũ. Cầu xin mọi người giữ mãi ngọn lửa nhỏ nhoi này."



    Cali trời chưa sáng. Tôi nằm im. Mưa dầm. Dậy mở hé cửa  khách sạn, nhìn ra ngoài. Mưa rơi đều hột, yên tịnh. Gió lạnh bên ngoài ùa vào. Tôi cảm thấy lạnh. Tin Chương giải phẩu, có khả năng bị liệt. Tôi xúc động, nghĩ đến hoàn cảnh gia đình của nó. Khó khăn giờ lại càng thêm khó khăn ”Môt con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ”.


   Hôm qua tôi có gọi cho Khoa và Chị Yến, nên biết hôm nay các bạn Nam Cali tổ chức đi thăm Chương. Tôi quyết định sắp xếp việc riêng, để tháp tùng Nam Cali. Tôi gọi phone cho  Đông. Vợ chồng Đông tưởng tôi từ Las Vegas gọi. Vòng vo....tôi nói  đang ở Cali. Nó hỏi địa chỉ , hẹn gặp ở khách sạn, mời cùng đi ăn sáng.


   Trời có lúc mưa, lúc tạnh. Tôi lái xe vòng khu Sài gòn nhỏ. Mua sắm ít đồ cho các em tôi. Nhìn cảnh vật, tôi nhớ đến những người bạn mới năm nào về đây họp mặt, lang thang, vất vưỡng ở chốn này. Tôi lái xe đi tìm nhà Khoa dưới cơn mưa. Đi lạc vài lần nên tôi không tìm  vì nghĩ mấy giờ đồng hồ nữa sẽ gặp, cũng không tìm ra được Tượng Đài Việt Mỹ. Trí nhớ cuả tôi dạo này kém cỏi. Khi lo lắng việc gì thì mọi chuyện đều quên.


    Chạy xe ngược xuôi, xuôi ngược đâu đâu cũng cửa hàng có những tấm bảng  Việt Ngữ. Lối trang trí vừa Mỹ, Tàu, Việt khắp mấy đường phố, duy chỉ còn âm tiếng Việt thoáng nghe khắp đường phố. Trời đang mưa dầm. Không biết Đông đi tới đâu rồi. Nhớ hôm qua lái xe dầm mưa xuống phố Tàu Los. Tôi cảm nhận được tấm  lòng  vợ chồng Đông với  bạn bè. Trời vẫn mưa, tôi có cái háo hức gặp lại những khuôn mặt thân thương. Nôn nóng muốn nhìn thấy Chương. Thình lình tiếng điện thoại reo. Vợ tôi nghe phone: Long dặn tôi trở về khách sạn chờ Đông. Tới nhà Danh. Con đường Brookhurst đang sửa chỉ còn có một lối chạy. Tôi men theo để chạy suốt dọc đường. Nào đây tiệm phở, kia cửa hàng bánh cuốn, nhà hàng nơi chúng tôi họp mặt. Nhớ ơi là nhớ. Tiếng nói cười huyên thiên của chị, các em tôi ở trên xe dục tôi phải lái xe cẩn thận hơn trên đường về khách sạn.


    Vợ chồng Đông gọi điên thoại báo sắp tới. Chuẩn bị là đi ngay. Nghe tiếng xe.Tôi mở cửa ngó dáo dác. Đông từ xe vội chạy nhanh tránh mưa ướt để vào hành lang. Chị Đông không quên dù mưa gió cũng ra vườn hái cho bằng được vài trái ổi cho vợ tôi.


Tôi chạy theo sau xe Đông để tới nhà Danh. Mưa cũng có lúc tạnh. Chứ mưa hoài nhìn mà buồn chết đi được. Vừa đậu xe, vợ chồng Danh đã đón sẵn ở cửa. Gia đình Danh lần lượt bị cúm mà Danh là người sau cùng. Nhìn sắc mặt Danh đỏ au nên không cùng đi ăn trưa. Chị Danh vừa hết bịnh sắc mặt còn xanh nhưng đã chuẫn bị sẵn sàng đi thăm Chương. Vợ Chồng Long Yến đã chờ sẵn ngoài cửa cùng chúng tôi lấy xe đi qua cửa hàng buffet trước mặt nhà Danh. Gặp tôi chị Yến bảo:


“Thực hiên lời hứa mời anh tối nay ăn lẩu Dê.”


    Tôi cười toe toét, sung sướng. Rời khỏi nhà Danh tưởng như hơi ấm của bạn bè họp mặt ở đây  theo tôi ra ngoài.
   Bữa Buffet trưa nay vợ chồng Đông trả tiền. Tôi chỉ có việc ăn cho có lời. Môt lúc sau thì Niên Trưởng Vỹ  tới cùng Khoa, Dũng. Vừa ăn chúng tôi bàn chuyện về Chương. Chương hằng ngày đưa rước các con đi học và vợ đi làm. Nay nằm đó không biết sẽ ra sao? Tôi có hỏi Khoa thì mấy bữa rày con Chuơng cũng đã lái thử. Tôi yên tâm.


    Khi Chương còn khỏe Chương có nói đi tìm chiếc xe cũ mua cho con để đi học với cái quan niệm sống giản dị yên  phận của nó. Tôi cùng Long  đi xe vợ chồng Đông. Xe kia Dũng, Khoa, Niên trưởng Vỹ. Trời lại mưa rắc rắc. Chị Danh sợ đi đường xa trời mưa, về bịnh trở lại, đang lúc sức khoẻ yếu nên gởi lời thăm Chương. Đường đi tới Bệnh Viện ở Los Angeles chỉ có Dũng biết nên Đông chạy bám theo xe Dũng. Bắt đầu lên xa lộ trời mưa như trút. Lái xe trời mưa với những con đường lạ, cả tiếng đồng hồ mới tìm ra đựơc bệnh viện. Xuống hầm đậu xe bọn tôi lớ ngớ mãi mới tìm được chỗ đậu. Bãi đậu xe vắng hoe  chỉ có bọn tôi mà thôi.Tìm mãi mới thấy thang máy vào bệnh viện. Theo Dũng bọn tôi vào lầu sáu. Eo ôi ở đây sao im lặng quá. Không một bóng người. Bông đùa ghẹo Dũng và chúng tôi trở lại lầu một. Khi đó Khoa gọi Phone cho con Chương ra đón. Xuống tới lầu một, chỗ cung cấp tin tức, không có nhân viên nào ngồi đó cả. Dũng đôn đáo tìm người hỏi thăm. Bọn tôi rời khỏi tòa nhà này, chạy  vôị qua toà lầu khác mà ngoài thì đang mưa nhỏ.
       Vừa vào tới toà nhà bịnh viện, con gái Chương  ra đón. Mỗi người một câu cháu chẳng kịp trả lời. Cháu  trông nhỏ con nhưng  lanh lẹ, nói vào Micro bên cạnh cửa để nhân viên Bệnh Viện mở. Bọn tôi theo cháu ùa vào thăm  Chương.
     Chương nằm trong căn phòng nhỏ chứa đầy dụng cụ, máy. Khuôn mặt trông to trên đầu dán vết băng. Mình đắp mền trắng phần bên tay trái không thấy cựa quậy. Khoa Đại diện tới sát bên giường nói với Chương. Chương có lẽ biết. Tay phải nắm chặt tay Khoa. Bằng giọng từ tốn trầm buồn. Khoa đại diên K3 nói rõ ngọn ngành và trao số tiền cho con gái lớn của Chương. Cháu nói lời cám ơn và trao lại số quà trong thiệp Giáng Sinh này cho mẹ. ( Vợ Chương đang trên đường từ nhà tới Bệnh Viện). Tối hôm đó, chị Chương đã gọi phone cho Khoa nhờ Khoa chuyển lời cám ơn tới K3. Cô y tá tới phòng chỉ cho bọn tôi bốn người vào thăm một lần.

TKS Nguyễn văn Ngoan đang an ủi bạn

     Đợt đầu, tôi, vợ chồng Đông ở lại. Vợ chồng Đông thăm trước. Tôi lo chụp tấm hình. Đến lượt tôi. Hai tay tôi nắm tay Chương. Nhưng tay Chương còn nắm chặt hơn tôi. Xúc động quá chỉ nói được câu Ngoan đến thăm mày. Thấy mắt nó cố nhướng lên, miệng muốn mấp máy, mặt đỏ lên, tôi sợ làm kích xúc nó gây nguy hại cho nó. Định nói lời về đã buông tay nó rồi nhưng nó lại nắm chặt trở lại. Tôi rươm rướm nước mắt. Ngôn ngữ nào, lời nói nào có thể khỏa đầy những đau đớn thể xác mà bạn tôi đang chịu. Những lo lắng nào của một người chồng một người cha nằm bất động trên giường bệnh. Tôi vội vã lui ra. Trao máy chụp hình cho Dũng. Cùng với Niên Trưởng Vỹ, Khoa vào thăm. Giây phút ngắn ngủi bên Chương. Tôi, vợ chồng Đông ngồi ở ghế cùng có cảm giác như nhau.


Buổi chiều  vẫn mưa. Bọn tôi  trở lại bãi đậu xe. Loay hoay mãi mới tìm đưọc lối  thì bị một cái cây  chắn, không biết làm sao để ra . Cuối cùng Đông phải lấy Visa quẹt mỗi xe hết  $11. Đông theo xe Dũng lên tới xa lộ thì yên tâm không sợ lạc.


Mỗi ngưòi đều có một chỗ để đi và về. Tôi đang đi về một nơi ở tạm, có vợ tôi đang ngóng. Long lo về nhà. Đông về nhà con. Trên đường mưa khi lớn khi tạnh. Không khí ảm đạm, buồn hơn bao giờ. Đất khách quê người. Tôi nghĩ đến hoàn cảnh của Chương, đến mình. Thân phận con người cuối cùng rồi cũng tìm chỗ mà về. Người nằm đó đã vậy. Vợ Chương, con Chương có đủ sức khỏe, tinh thần, vật chất mà vượt qua  lúc này không?



NT3/TKS Nguyễn Văn Ngoan