Bạn Đang ở đây: Đặc San Ức Trai CÒN MÃI NIỀM ĂN NĂN

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

CÒN MÃI NIỀM ĂN NĂN

In PDF.

 



    Tôi  ngồi đó. Trong khoảng tối mênh mông, lao xao tiếng sóng  vỗ  vào gềnh đá. Đều  đặn và buồn bã như  tâm trạng của tôi giữa đêm khuya vắng lặng. Tôi  đã để cho những giọt nước mắt của mình được  tự do tuôn trào mà không cần kềm giữ  hay dấu diếm.    Nhưng như thế không có nghĩa là cõi lòng tôi được nhẹ nhàng, thoải mái hơn chút nào mà tôi đã miên man tự trách, sao mình lại có thể tuột dốc một cách dễ dàng. Cái ranh giới mà tôi và Bách đã vạch ra rõ ràng và kiên quyết từ ngày khởi đầu cho một nối kết đã bị phá vỡ một cách thật êm ái chừng như  là tình cờ. Nhưng là một tình cờ có sắp đặt của Bách và sự  đồng tình rất tự nhiên của tôi.


Rồi.... khi tôi giật mình,  bật tỉnh  sau những phút giây mê đắm,  nhìn sang bên cạnh, thấy Bách vừa rơi vào giấc ngủ với khuôn mặt thỏa thê, tôi chụp vội chiếc áo khoác choàng lên người, rời khỏi phòng, chạy bay xuống bãi biển trong nỗi bàng hoàng với cảm giác phạm tội. Tôi buông người xuống bãi cát, khóc nấc lên. Cả thân xác rã rời, đau đớn như ai đó vừa quất cho tôi những lằn roi đau điếng..


    Tôi đã đùa với lửa. Và ngọn lửa không phải vô tình đó đã đốt cháy trái tim tôi.


   Tôi đã ngoại tình!!!


   Ngoại tình. Chỉ chừng đó hai từ giản dị ... vậy mà nó đã đẩy tôi rơi tõm vào một cơn sốc kinh thiên động địa.
Tại sao tôi không nghĩ rằng ... rồi sẽ có một ngày như thế này khi đồng ý cùng Bách làm một cuộc phiêu lưu.


Trong nỗi hoang mang và thất vọng tột cùng vì sự hư hỏng không thể tha thứ của mình, tôi cuống quýt trong những bước chân trở về phòng. Bách vẫn ngủ say như chết. Tôi rón rén lấy chiếc túi xách, thay vội bộ quần áo, mở cửa, vội vã chạy ra bãi đậu xe.


Tôi phải rời xa Bách ngay tức khắc. Ngay phút giây này, để  mọi chuyện  đừng trở nên tồi tệ hơn.
                                       
*
7 năm sau...


   Tôi và Bách tình cờ gặp lại nhau trên  đường  phố Saigon.


- Vậy là mình vẫn còn duyên nợ phải không em?


   Đó là câu đầu tiên Bách nói với tôi khi biết hiện tôi sống một mình với đứa con thơ. Tôi cười khẽ, bàn tay  xoay xoay ly nước  với cái lắc đầu nhè nhẹ để khỏi phải trả lời câu hỏi của Bách "vì sao ngày đó em ra đi mà không nói với anh một lời. Anh gọi  hàng trăm lần  nhưng em không  trả lời, rồi sau đó điện thoại bị cắt đứt.    Hỏi những bạn đồng nghiệp của em thì được biết  em đã dời đi tiểu bang khác. Anh lo lắng đến chết đi được vì không biết chuyện gì đã xảy ra cho em ..."


   Tôi thở hắt ra với cái nhún vai dứt khoát :


- Chuyện đã qua lâu rồi ... đừng nhắc lại nữa!


   Bách nhìn tôi thật lâu. Vẫn ánh mắt nồng nàn, vẫn nụ cười thiết tha đầy ắp yêu thương.  Chính nụ cười, ánh mắt đó đã khiến tôi phản bội Ngôn. Và cũng chính nụ cười, ánh mắt đó đã  dìm tôi vào những nỗi nhớ nhung bất tận trong suốt khoảng thời gian chung sống với Ngôn  -nỗi nhớ nhung có cả những khát khao trần tục.    Nhiều  đêm tôi ôm gối, ngồi dựa vào thành giường, nhìn xuyên qua tấm cửa kính đục mờ hơi lạnh để mường tượng ra hình ảnh của Bách. Mạnh mẽ. Nồng nàn. Cháy bỏng. Rồi nhìn lại Ngôn đang nằm bên cạnh tôi, say sưa trong giấc ngủ, vô tư thả những hơi thở đều đặn mà không biết rằng vợ mình đang cô đơn, héo hắt ngay chính trên chiếc giường có gối  êm, có chăn  ấm mà lạnh lẽo đến vô cùng.


   Tôi và Ngôn quen nhau từ những ngày hai đứa vừa sang Mỹ, chập chững lần mò trong những giờ học tại trường College với muôn vàn khó khăn vì trở ngại ngôn ngữ. Có những lúc giáo sư rời khỏi lớp học sau một giờ đồng hồ giảng bài rào rào, nhanh như chớp mà chúng tôi hoàn toàn không nắm bắt được gì  trong bài giảng, nên chỉ biết  nhìn nhau, giơ tay đầu hàng.  Khó khăn đó đã làm chúng tôi nản lòng không ít, nhưng  rồi cùng  động viên nhau, vì tương lai phải cố gắng hoàn tất chương trình học chứ không thể bỏ dở.  Chính vì đồng cảnh ngộ  và luôn nương tựa nhau để cùng tiến  đến mục tiêu nên chúng tôi yêu nhau lúc nào không biết. Chỉ biết rằng có một lần Ngôn phải về Việt Nam để thăm mẹ trong những ngày cuối cùng của bà, tôi và Ngôn đã nhớ nhau đến điên cuồng và nhận ra tình yêu đã  đến tự lúc nào mà chúng tôi không nghe được bước chân êm của nó.


   Tốt nghiệp đại học, tìm được việc làm, chúng tôi quyết định kết hôn. Một kết cuộc thật tuyệt vời mà những người yêu nhau đều mơ ước. Thế nhưng  cuộc sống chung  không hoàn toàn hạnh phúc như tôi đã nghĩ và đã từng chắc chắn rằng mình sẽ đạt được. Ngôn là một người đàn ông hiền lành, chân thật, yêu thương vợ hết lòng, nhưng ở anh không có sự  lãng mạn, nồng nhiệt mà tôi ước muốn. Ngôn quan niệm rằng, tình yêu vợ chồng khác với tình yêu của thời tình nhân hò hẹn. Ở đây, yêu là hoàn tất bổn phận,  là làm tròn trách nhiệm, mọi biểu tỏ đối với anh chỉ  là sự trình diễn  lố bịch.    Đi đâu với Ngôn thì đừng  mong chờ ở anh những cử chỉ  "ga-lăng" để rồi phải tủi thân. Không có cái  nắm tay ân cần để dắt  tôi  bước qua vũng nước trên đường đi. Không có vòng tay ôm âu yếm khi bất ngờ cơn gió mang hơi lạnh thổi đến. Không có cái  suýt xoa đau xót khi  tôi bị một vết thương  rướm máu vì vấp ngã. Ngôn chừng mực đến độ gần như  hờ hững, lạnh lùng. Đôi lúc tôi tự hỏi, có thật là Ngôn yêu tôi hay chỉ là một nhầm lẫn trong tình cảm, một thương hại cho tình yêu quá tha thiết mà tôi  đã dành cho Ngôn?  Mà cũng có thể vì tôi là một người đàn bà  tầm thường, không xinh đẹp, không đủ sức hấp dẫn để đưa Ngôn vào những đam mê cuồng nhiệt mà đôi vợ chồng trẻ nào cũng đều có?


    Trong nỗi buồn lặng thinh không thể bày tỏ đó tôi đã gặp Bách trong một lần đi huấn nghiệp ở New York do hãng đề cử.  Ánh mắt sững sờ  trong lần đầu tiên đối diện nhau trên  bàn ăn  đã khiến tôi luống cuống trong niềm xao động bất ngờ. Chỉ một thời gian gặp gỡ ngắn ngủi mà Bách đã cho tôi những điều tôi từng ao ước nhưng chưa bao giờ nhận được từ Ngôn.  Với Bách,  tôi có cảm tưởng mình là một phụ nữ  diễm lệ, quyến rũ, một phụ nữ  mà bất cứ người đàn ông nào gặp gỡ đều thầm mơ ước. Tôi không biết điều mình nghĩ có đúng hay không,  nhưng  tình yêu Bách dành cho tôi là có thật.


     Tôi không dấu Bách là tôi đã có gia đình và Bách cũng biết rõ chuyện tình của tôi và Ngôn, nhưng anh từ chối lời yêu cầu của tôi là hãy cắt đứt liên lạc với tôi, hãy giúp tôi giữ tròn bổn phận  người vợ. Bách nói:


- Em có quyền không yêu  anh, có quyền từ chối tình yêu của anh, nhưng em không thể  cấm  anh  yêu em.  Em cứ đóng vai một người vợ chung thủy,  giữ tròn tiết hạnh với chồng. Và anh... anh  luôn ủng hộ em làm những điều tốt đẹp tốt  đó, luôn cầu nguyện cho em lúc nào cũng vững vàng, đừng  bao giờ xao lòng  trước bất cứ một người đàn ông nào khác ngoài chồng em.


    Nói thì nói thế nhưng Bách không ngừng gửi  đến tôi -qua địa chỉ của nơi tôi làm việc- những lẵng hoa thật  đặc biệt, đầy tình ý trong mỗi ngày đầu tháng cùng với lời nhắn trong cell phone  thật lịch sự nhưng đầy  ẩn ý ngọt ngào.


   Còn tôi. Tôi chỉ là một người đàn bà yếu đuối  mang trong lòng  nhiều nỗi khát khao, nên dù lý trí bảo  "hãy dừng lại" nhưng trái tim tôi vẫn bước tới bằng những nhịp đập rộn rã khác thường. Thế là tôi và Bách thỉnh thoảng  lại gặp nhau, khi thì đi ăn trưa, khi thì đi xem phim, khi thì ra ngoại ô để ngắm cảnh thiên nhiên  ở những bờ hồ vắng vẻ, xa thành phố vào dịp Ngôn  vắng nhà nhiều ngày vì phải  đi dự những phiên họp  quan trọng ở trung ương. Mọi gặp gỡ đều được  thực hiện theo đúng yêu cầu của tôi: không được vượt quá giới hạn của "tình bạn".  Bách gật đầu ưng thuận. Tôi hài lòng  với sự ngoan ngoãn của Bách và luôn nghĩ rằng, mình sẽ  không  bao giờ bước qua cái rào cản đạo đức. Nhưng tất cả chỉ là sự  phỉnh phờ với chính  mình, nên  cuối cùng, cái rào cản mong manh đó đã bị xô ngã và tôi đã phải tất tả rời xa Bách để sống với những chuỗi ngày ray rứt vì có lỗi với chồng, hòa lẫn  niềm thương nhớ khôn nguôi dành cho Bách.
                 
  Trong  chuyến  trở  qua Mỹ, tôi và Bách chia tay nhau ở phi trường LA. Bách  nắm tay tôi với ánh mắt thật trìu mến:


- Em đi bình an. Anh sẽ gọi điện thoại cho em. Nhớ .... đừng trốn anh nữa nghe!


   Quay sang Morgan, thằng con trai bảy tuổi của tôi, Bách bế xốc nó trên  cách tay khỏe mạnh đưa lên cao:
- Chú sẽ nhớ Morgan nhiều lắm.


   Thằng bé cười hăng hắc  và hét to:


- Me too!


   Bách dúi trán vào cổ Morgan thì thầm:


- I love you so much. - I love you too...


   Thả Morgan xuống cho thằng bé chạy nhảy quanh những hàng ghế  dành cho hành khách, Bách nói với tôi bằng giọng ấm áp:


- Không hiểu sao mới gặp mà anh thương cậu nhóc này quá. Lạ thật!!!


   Tôi nheo mắt  trêu Bách:


- Chứ không phải anh định mua chuộc nó sao?


   Bách nhìn tôi nghiêm nghị:


-Anh nói thật. Anh hứa sẽ thương Morgan như con ruột của anh...  nếu như ...


   Tôi  cắt ngang câu chuyện bằng cách  kéo chiếc vali trao vào tay Bách và đẩy anh đi về phía trước:


- Nhanh đi, đến giờ anh chuyển  phi cơ kìa.


   Bách xiết tay tôi thật chặt,  chần chừ trong giây lát rồi bước đi. Những bước chân như không nỡ rời.
                                          
   Morgan  vừa xếp  những quyển sách của Ngôn  vào thùng giấy vừa hỏi tôi:
- Mẹ ơi!  Bố có move đi cùng với mình không?


   Tôi  với tay lau nhẹ khung ảnh Ngôn,  nói với Morgan mà như nói với chính mình:


- Có, Bố sẽ đi với mình dù bất cứ nơi nào, vì  Bố đã nói, Morgan  mãi mãi là con cưng của bố mà.


- Con  cũng nói vậy, bố là bố cưng của con mà.


   Tôi lặng người trong nỗi xúc động. Cái khoảng không gian im ắng ấy chưa kéo dài được mấy phút thì tiếng của Morgan vang lên một cách hào hứng:


- Mẹ! thư của bố nè, mẹ xem có phải bố viết cho Morgan không?


   Tôi  vừa ngạc nhiên, vừa hồi hộp nhìn vào hàng tên của mình trên chiếc phong bì  thẳng nếp.


- Không! Bố viết cho mẹ.  Morgan  giả vờ giận dỗi:


- Bố này!... con không chơi với bố nữa... mẹ đọc thư một mình đi, con  chơi game đây.


   Những bước chân nhún nhẩy xa dần. Cánh cửa khép lại. Tôi  ngồi xuống ghế thật khẽ khàng, như sợ rằng chỉ một tiếng động nhỏ cũng có thể làm cho cánh thư  trên tay biến mất.



Ngày ... tháng ... năm 2001
 Khuê ạ!
   Chắc em lấy làm lạ sao không là Khuê yêu  dấu hay Khuê của anh như  thỉnh  thoảng anh vẫn viết cho em... mà là Khuê ạ! thật xa lạ?


   Phải. Đó là cảm giác của anh mấy ngày hôm nay khi đối diện với em. Em đang ở gần anh, rất gần mà  lại như xa... xa nghìn trùng.


Em có biết  ngày mà em hân hoan báo tin  "mình đã  có baby"  anh choáng váng tưởng chừng như  toàn thân mình bị kéo dạt về một phía bởi cơn lốc kinh hoàng vừa ào đến. Chắc em đã nhận ra điều  đó khi hoảng hốt níu lấy cánh tay anh hỏi dồn dập anh có sao không? sao mặt anh  tái mét vậy?"


   Anh khoát tay, ôm ngực lảo đảo đi vào phòng, buông mình xuống giường, đôi mắt như đứng trồng, nhìn trừng trừng lên trần nhà trắng bệch trong nỗi đớn đau vô cùng tận.  Anh cố gắng tự kềm chế để khỏi vung tay tát vào mặt em, để khỏi hét thẳng vào mặt em rằng em là kẻ dối trá, phản bội.


   Không biết khi nói với anh rằng "mình đã có baby" thì trong lòng em là nỗi lo âu  hay là sự đắc thắng, vì anh chồng ngờ nghệch của em chẳng biết gì. Tội nghiệp anh! chắc em đã thầm thương hại anh khi nghĩ rằng anh suýt ngất đi vì quá vui mừng.


Khuê ạ!


   Nỗi đau đớn riêng thầm đó đã quật ngã anh đến bệnh liệt giường.  Nhìn sự lo lắng và chăm sóc tận tuỵ của em, kể cả sự kiên nhẫn chịu đựng của em với những  cơn giận như  trời long đất lở của anh (mà em không hiểu được nguyên cớ), nhiều lần anh muốn gọi em đến trước mặt  anh để nhẹ nhàng hỏi em  "cha của đứa bé là ai?". Nhưng phải nói thật ... là anh không dám!


 Cho dù câu trả lời  thế nào đi nữa, thành thật hay gian dối thì câu trả lời đó cũng là lưỡi dao xuyên thấu trái tim anh ....


Ngày... tháng ... năm 2005


Bé Morgan đã ba tuổi.


   Gần bốn năm trôi qua kể từ ngày em báo tin "mình đã có baby" mà anh vẫn chưa hoàn tất lá thư dang dở để gửi cho em.


   Em có biết anh đã sống những ngày tháng  buồn  bã và đau khổ như thế nào không? Còn cái đau nào bằng cái đau do người vợ  yêu thương của mình mang đến. Ngày tháng  trôi qua anh vẫn sống một cuộc sống bình thản (giả tạo) bên cạnh em, bên cạnh Morgan chỉ vì  tiếng "bố" ấm áp mà  thằng bé đã bi bô gọi anh suốt ngày. Nhiều lúc nỗi đau bật dậy, giữa đêm khuya, anh bước sang phòng Morgan với một ý nghĩ  ghê gớm là mang nó đi thật xa, vất bỏ nó ở một nơi nào đó để huỷ diệt chứng tích phản bội, để anh có thể quên đi lầm lỗi của em và tiếp tục yêu em như  những ngày đầu tiên. Nhưng như một phép lạ, Morgan bỗng trở mình. Nhìn thấy anh, nó lồm cồm ngồi dậy, đưa hai bàn tay nhỏ xíu vỗ nhẹ vào hai bên má của anh, đớt đát thỏ thẻ "bố ơi! con chương (thương) bố". Mọi  giận hờn tan biến, anh ôm Morgan vào lòng, miệng nói không ngớt "con của bố, con của bố" với mong  mỏi câu nói này hằn sâu trong óc, trong tim anh  để nó có thể xóa tan  câu hỏi  "Morgan là con của ai?" đã ẩn hiện trong tâm trí anh suốt bốn năm dài.


   Khuê ơi! làm sao em biết được những dằn xé giữa yêu và hận trong lòng anh ....


Ngày ... tháng ... năm 2007


Bé Morgan đã  năm tuổi và lá thư vẫn chưa hoàn tất.


  Ngày hôm qua, tình cờ anh đọc được  lá thư  nhờ  "tư vấn "  của một người đàn bà ngoại tình trong mục "tâm tình" trên trang báo điện tử. Lá thư vô tình ấy đã mở cho anh một điểm sáng trong vô vàn tối tăm đã vây hãm anh suốt sáu năm qua.


   Hôm nay anh muốn nói với em một sự thật. Sự thật  đau lòng ấy anh đã dấu kín suốt bao năm dài chung sống cùng em.


Anh nghĩ lại, nếu như ngày trước anh hỏi  "Morgan là con của ai?" chắc chắn em sẽ khóc ngất, sẽ gào thét lên, "tại sao anh  lại hỏi em một câu hỏi tàn nhẫn như thế?" Bởi vì, có thể (anh hy vọng là như thế)  em cũng không biết rằng Morgan không phải là con anh.


   Thật vậy, bốn năm trôi qua kể từ ngày mình thành hôn, mẹ đã nhiều lần  hối thúc  "mẹ già rồi, hai đứa mau sinh cháu cho mẹ bế"  vì nghĩ rằng chúng mình chưa muốn có con, nhưng mẹ đâu biết rằng mình đang thực hiện một cuộc khám nghiệm. Sau khi  bác sĩ cho biết  cơ thể em  khỏe mạnh không có gì trở ngại trong vấn đề thụ thai, anh đã từ chối không  làm cuộc khám nghiệm  mà lại âm thầm đi đến  một bác sĩ khác. Và bảng kết quả với hai chữ "vô sinh" đã khiến anh như rơi xuống chín tầng địa ngục.


Thật là một hình phạt ghê gớm mà thượng đế đã dành cho anh.     Nỗi đau khổ vượt quá sức chịu đựng đã khiến anh ngã quỵ. Em nhiều lần ân cần hỏi, anh có chuyện gì dấu em phải không? nhưng anh luôn lắc đầu thoái thác.  Tự  ái của một người chồng không cho phép anh thú nhận với em một sự thật mà em cần phải biết.  Những dồn nén tâm lý đã làm cho sức lực anh  gần như kiệt cạn, ý chí anh gần như tiêu hao. Anh đã sống những tháng ngày thật vô nghĩa vì phải  một mình chịu đựng nỗi dằn vặt, ray rứt. 


   Và cũng chính cái tự ái  đàn ông hảo huyền đó đã khóa miệng anh lại khiến anh không đủ can đảm để nhìn thẳng vào mắt em mà hỏi rằng "Morgan là con của ai?". Anh cam tâm nuôi Morgan -một đứa  con không phải do anh tạo ra-  không phải vì anh cao thượng, mà chỉ vì anh hèn nhát, vì anh sợ  bạn bè chế nhạo  "mày là một người đàn ông không có khả năng...".Và điều quan trọng hơn hết là anh không đành lòng nhìn thấy những giọt nước mắt tuyệt vọng của người mẹ già đã bước qua tuổi bảy mươi, khi biết được con trai út và cũng là đứa con trai duy nhất trong dòng họ mình tuyệt tự.


   Những ngày gần đây anh bình tâm suy nghĩ lại thì trong câu chuyện này anh cũng có một phần lỗi. Anh đã ôm lấy nỗi buồn bất hạnh một mình rồi dần dần trở nên lạnh nhạt,  và vô tình đẩy em vào vòng tay của người đàn ông khác.


   Như vậy, lỗi đâu phải chỉ  một mình em. Nếu anh chịu mở lòng ra, bỏ quá khứ lại sau lưng, nắm chăït tay em  và tay con  để  tiến về phía trước thì chắc chắn hạnh phúc  sẽ ở lại  trong căn nhà này phải không em?


Ngày mai... anh sẽ nghe lời em đi khám bệnh. Anh cần phải khỏe mạnh vì  "em và con cần anh" như em đã âu yếm nói với anh tối hôm qua.


Khuê yêu dấu,


   Lòng anh bỗng nhiên nhẹ hẫng... Anh nhớ Morgan. Nó còn trong lớp học, chắc chắn khi trở về nó sẽ chạy đến ôm chầm lấy anh mà thì thầm "bố ơi! con nhớ bố" như mỗi ngày nó đã làm như vậy.


Anh thật sự hạnh phúc với những gì anh đang có Khuê ạ!.....
                                                                 
   Tất cả những gì  đọc được trong  ba  lá thư này là một chấn động  kinh hoàng đối với tôi.


   Khi Morgan ra đời, tôi nghĩ rằng mình đã làm được  một việc để đền bù  tội lỗi đối với Ngôn. Và tôi an tâm với ý nghĩ đó để chăm chút làm tròn bổn phận của người vợ và người  mẹ. Những gay gắt, nặng nhẹ  hàng ngày của Ngôn đối với tôi chỉ vì bệnh hoạn làm anh buồn nản mà thay đổi tâm tính.


   Tôi bật khóc khi đọc lại những dòng chữ cuối cùng  của Ngôn.


Lá thư này Ngôn viết trước khi anh đột ngột qua đời chỉ có năm ngày. Khi ấy, Ngôn chỉ bị ho dai dẳng sau cơn bệnh  cảm nên  anh  thấy không cần thiết phải đi chữa trị. Đến khi  Ngôn đi khám bệnh, bác sĩ  đã không  khám phá ra bệnh viêm phổi của anh, để chỉ  hai ngày sau,  khi vào bệnh viện cứu cấp thì phổi anh đã đầy nước, không cứu chữa kịp.


  Tôi bàng hoàng nhìn vào khuôn ảnh của Ngôn rồi tự đấm ngực  và xỉ vả mình thậm tệ. Sao tôi lại có thể vô tâm trên nỗi đau xé lòng của Ngôn. Khi  cắt  đứt liên hệ với Bách và sống êm ả bên cạnh Ngôn, tôi  nghĩ rằng mọi chuyện đã xếp vào dĩ vãng. Ngay khi mang thai Morgan tôi cũng không biết rằng đứa con  này là của Bách. Vậy mà...  tội lỗi này đối với Ngôn mấy kiếp tôi mới trả xong.


   Tôi ngồi lặng lẽ trước bàn thờ của Ngôn không màng đến  đứa con bé bỏng của mình đang ngủ trần trụi trên sofa. Cái quyết định dọn về Florida để chung sống với Bách sau khi mãn tang Ngôn mới ngày hôm qua còn xôn xao trong lòng tôi giờ bỗng trở nên trơ trẽn đáng ghét.


   Tôi chưa biết mình sống như thế nào trong những ngày tháng sắp tới, nhưng ngay bây giờ, điều tôi phải làm là cắt điện thoại, dời  chỗ ở và quên  đi mối tình giữa tôi và Bách  -đầu mối  tội lỗi của tôi.


   Morgan sẽ mãi mãi là con trai của Ngôn. Đứa con mà Ngôn đã hết lòng thương yêu, dù biết rằng nó không phải là giọt máu của mình.        



Ngân Bình                                     
(Nàng Dâu NT3 Đặng Hiếu Sinh)

Trích tập truyện "Gửi Chút Niềm Riêng"