Bạn Đang ở đây: Đặc San Ức Trai Đặc San Ức Trai 2010 KHI TA NHỚ NHỮNG CỎ HOA ĐÀ LẠT

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

KHI TA NHỚ NHỮNG CỎ HOA ĐÀ LẠT

In PDF.
• Tặng NT2 để nhớ ngày mãn khóa
• Thân tặng anh chị Tuyền Hằng và cô Hoài Phương.



Khi ta nhớ những cỏ hoa Đà Lạt
Là đã xa từ độ ấy chưa về
Như ngựa hồ cuồng chân hí gió bấc
Bóng quê nhà ải bắc tuyết sương che
       
        Đà Lạt ơi những đèo cao lũng thấp
        Sáng sương mù chiều xuống lại mù sương
       Hàng thông xa lỡ một đời gọi gió
       Ta cũng xa nên lỡ mấy nẽo đường



Giòng thác đỗ xôn xao miền ký ức
Tiếng gọi ai vang vọng những rừng chiều
Buổi ta đi một mùa Xuân đã hết
Để lòng còn thương tưởng biết bao nhiêu.
        
        Đã xa quá lâu rồi nên chẳng biết
       Muôn hoa xưa còn sắc thắm trên đồi
       Ngõ nhà ai đóa hoàng lan mới nở
       Ta không về hoa cũng kém màu tươi



Bài thơ làm từ những ngày tháng nọ
Mấy mươi năm câu chữ vận theo người
Khi ta nhớ đất trời hương hoa cũ
Thơ cũng buồn niềm tưởng tiếc xa xôi
     
        Mùa Xuân qua rồi hạ tàn thu tới
       Đợi đông sang sương lại trắng mặt hồ
       Bốn  mùa đi Đà Lạt ơi vẫn nhớ
       Cơn mưa chiều phố núi đứng tương tư



Khi ta nhớ cả trời mây Đà Lạt
Bốn mươi năm lại tưởng mới hôm nào
Con suối cạn nằm thương bờ bãi cũ
Để hồn còn trăm nước đổ về đâu.



NT2 Nguyễn Văn Chúc