Bạn Đang ở đây: Văn Khang Thư Quán Văn Khố Ức Trai Vườn Thơ Ức Trai TRỜI HÀNH CƠN LỤT

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

TRỜI HÀNH CƠN LỤT

In PDF.


Tôi viết bài thơ khóc Huế tôi.
Miền Trung còn khổ đến bao đời?
Cường quyền nhân họa thiên tai nữa
Ngắn cổ kêu sao thấu hỡi trời!
 
Bảy tỉnh chìm sâu trong biển nước
Bao nhà cửa cuốn, xác người trôi?
Gạo cơm mắm muối...theo dòng nước
Gà vịt heo ca...sạch cả rồi!
 
Nước lụt lên nhanh không tưởng nổi
Dưới sông, thoắt đã đến sân ngoài
Học đường, chợ búa chưa tan buổi
Nước đã mênh mông ngập chỗ ngồi.
 
Nước lụt dâng lên tận mái nhà
Thuyền bè... không có, lấy gì ra?
Trèo qua "khu đị" chui lên nóc
Mưa dội, gió xoay, sóng phủ ...và
 
Đói lạnh trải qua đã bấy chầy
Tử thần kề cận đến từng giây
Đất trời như buổi hồng hoang ấy
Tận thế tưởng đâu đã đến ngày!
 
Nước rút...Chỉ còn trơ mảnh đất
Cửa nhà đổ nát, ngập bùn hôi
Trâu bò, gống má...trời vơ tất
Cần kiệm chắt chiu suốt một đời.
 
Tất cả giờ đây quả trắng tay"
Lấy gì đắp đổi tháng ngày đây?
Đông ken giá rét...không cơm áo
Không chỗ náu thân đám trẻ gầy!
 
Không chỗ nương thân những cụ già
Tuổi đời nắng quái...chẳng còn xa
Chết thì chưa chết, không đường sống
Cứu giúp! Xin ai nhịn chút quà!!!
 
Tôi viết bài thơ qua nước mắt
Nỗi đau không nói hết bằng lời
Có ai xát muối lòng như cắt
Xin vạn an lành dân - nước tôi.

 
NT2 NHT