Bạn Đang ở đây: Văn Khang Thư Quán Văn Khố Ức Trai Vườn Thơ Ức Trai Những vần thơ của Phan Văn Phước

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

Những vần thơ của Phan Văn Phước

In PDF.

CÁC O ĐỒNG KHÁNH

 



Các O Đồng Khánh tan trường
Áo dài tha thướt trắng đường O đi!
Các O noái 1 “rứa, răng, ri,
Mô, tê, ốt dột 2, nớ, ni, chi, chừ...”
Âm thanh trong trẻo giống như
“Ma xơ”', chú tiểu, nhà sư nguyện cầu!
Nhiều O sang bến Văn Lâu
Nước trong in bóng mây, bầu trời xanh...
Đò đi không chút tròng trành
Như O gái Huế hiền lành, dễ thương
O về bên nớ sông Hương
Bên ni Hữu Ngạn vấn vương tơ lòng!
O về Văn Thánh, Kim Long
Có Chùa Thiên Mụ bên dòng sông xinh!
Hoải O gái xứ Thần Kinh:
“Con trai Quốc Học tỏ tình ra răng?”
Tui nghe ÔN-MỆ 3 noái rằng
Các O Tôn Nữ, Công Tằng khó theo!
Đò đi phải chống, phải chèo...
Thương O, chẳng ngại tí teo điều gì:
Ngày xưa “Trẫm nhớ, Trẫm đi...”
Con trai Quốc Học hôm ni chẳng vừa!
Bánh bèo ăn mấy không bưa 4
Theo O, theo mãi..., vẫn chưa thoả lòng!
O xinh, tui mới đèo bòng
Đêm về, bên ngọn đèn chong, thẫn thờ...
Nì 5 O gái Huế mộng mơ!
Cho tui gởi mấy vần thơ làm quà...
Tặng O gái đẹp như hoa
Nữ sinh Đồng Khánh đi qua Tràng Tiền!!



ghi chú:



1. “Noái, hoải” là cách biến âm của “nói, hỏi”.
2. Ốt dột là mắc cỡ.
3. Ôn-Mệ là Ông Bà.
4. Không bưa là không đủ, không chán.
5. Nì là nè.



Kính mời quý vị vào “thăm” Huế và nghe những bản nhạc hay về Đất Thần Kinh:
Click Video cố đô Huế

Phan văn Phước


*****************************


MỘT THOÁNG HUẾ XƯA



Quanh năm, nắng đục, mưa trong
Dòng sông An Cựu lắm rong dễ cào
Tế Thiên: Đại Lễ Nam Giao!
Đông Ba tấp nập người vào, kẻ ra!
Ngự Bình rộn tiếng chim ca
Trước tròn, sau méo, nằm xa Nội Thành
Thiên An rợp bóng thông xanh... (1)
Chuông chùa Thiên Mụ ngân thanh chiêu hồn...
Bánh bèo Vỹ Dạ, chè Cồn (2)
Ăn về lại nhớ cô thôn nữ hiền!
Người qua ngắm nhịp Tràng Tiền,
Sông Hương, Đại Học, công viên đôi bờ...
Gió vờn tóc, nón bài thơ...
Bến đò Thừa Phủ nằm chờ khách sang!
Mái chèo khua nước nhịp nhàng!
Lăng, đồi Vọng Cảnh mênh mang gợi sầu...
Chiều tàn trên bến Văn Lâu
Buồn như tiếng nhạc đàn bầu đêm thanh...
“Tré” tròn buộc với lá tranh (3)
Bún bò, bánh khoái rau hành thơm ngon! (4)
Kẹo gương Song Hỷ giòn giòn (5)
Rổ đầy bánh nậm lá đon đắt hàng (6)
Vườn Chùa Từ Hiếu thênh thang
Trên đồi tĩnh mịch khói nhang vật vờ
Cố Đô trầm lặng nên thơ
Người đi khắc khoải, thầm mơ ngày về
Mà nghe lại tiếng “mô, tê”
Của O Đồng Khánh tóc thề hôm ni
Tui buồn nhớ Huế như ri
“Mầng” thơ tặng Huế, xuân thì đã qua!



Ghi Chú:

1. Danh xưng của Đan viện là Thiên An.
2. Chè Cồn: chè ở “Cồn Hến” gần Vỹ Dạ.
3. Tré: món ăn khô làm bằng tai, mui, lưỡi heo, thịt bò với riềng, mè (vừng) và gia vị khác.
4. Bánh khoái: Một loại bánh xèo đặc biệt của Huế. Nước lèo cũng đặc biệt; rau sống có khế, vả… Có người “noái” rằng bánh ăn quá ngon nên gọi là “khoái”, rằng đổ bánh trên lửa than, khói và hơi bốc lên bên hè phố, rằng người Huế phát âm chữ “khói” thành “khoái”!
5. Kẹo gương: kẹo tráng mỏng thành từng miếng dài trông như gương.
6. Bánh nậm lá đon: làm bằng bột gạo, ép mỏng lép trên lá đon, có nhân bằng tôm chấy, nấm mèo..., gói thành hình chữ nhật, ngon “vô cùng”!



Kính mời quý vị vào “thăm” Huế và nghe những bản nhạc hay về Đất Thần Kinh:
Click Video cố đô Huế



Phan Văn Phước
********************************


BÀI THƠ CHO VỢ
Cảm tác sau khi biết vợ buồn, giận “thơ”



Vợ buồn mà nói: “Anh không
Làm thơ cho vợ má hồng đã phai!
Chỉ tìm thi hứng nơi ai
Cho nên làm được những bài thơ hay...!”
Chồng cười, nói với vợ ngay:
Bên em, anh thấy mỗi ngày là thơ!
Tình mình vẫn đẹp như mơ:
Vợ chồng hoà thuận, con “thơ” ngoan hiền!
Qua rồi mấy thuở hoa niên!
Nhưng anh vẫn thấy “thi viên” đời mình!
Thơ là em sống chung tình
Là anh cũng vậy, hết mình chăm lo
Khi em cảm cúm, lạnh, ho...
Sợ em sụt kí, gầy gò, xanh xao...
Nhìn em da mặt hồng hào
Là anh cảm thấy thơ vào hồn anh!
Thơ là vo gạo, nấu canh...
Cho em yên giấc, mộng lành..., cưng ơi!
Thơ anh không nói trọn lời
Vì tình yêu vợ như hơi thở mình!
Ngày nào em cũng đọc kinh
Là thơ dâng Chúa cho mình bên nhau!
Thơ là yêu đến mai sau
Đến khi nhắm mắt, theo nhau về Trời!
Tình thơ từ Chúa là Lời
Yêu thương trần thế cho đời nên thơ!
Em đừng nghĩ ngợi vu vơ!
Yêu trong tình Chúa vô bờ là thơ!
Gia đình như một Đền Thờ
Mời Thiên Chúa ngự: Hồn thơ dạt dào!
Nguồn thơ là Đấng Tối Cao!
Đôi ta chung thuỷ là vào Cõi Thơ!
Đồng lòng kết tóc, xe tơ:
Vâng Lời Chúa Dạy là Thơ Vững Bền!
Yêu em như thế cho nên
Trong mơ, anh cũng gọi tên vợ hiền!
Nghe lòng hạnh phúc vô biên!
Đó là một Khoảng Thi-Thiên Trữ Tình!!!”

Phan Văn Phước
*****************************************


HAI MẢNH TRĂNG SOI


Đêm trăng xứ người

Ta ngồi ngửa mặt nhìn trời,
Vầng trăng mười sáu lạ nơi xứ này...
Cuội ngồi trầm lặng gốc cây!
Sao thưa mờ mịt, trời Tây lạnh lùng!
Đầu ta nghĩ ngợi mung lung...
Tìm đâu tri kỷ tương phùng cho ra?
Cuội ngồi chẳng đốn cây đa
Như ta ngồi giữa chốn xa hoa này!
Cuội nhìn thấu tận chân mây...
Ta như chim nhốt lồng này, hết ca!
Cuội ngồi ngắm dãy ngân hà...
Ta mơ được vậy, nhưng mà hiếm hoi!
Giả mù như kẻ sờ voi!
Hồn chia hai mảnh trăng soi hai đường:
Một phần để nhớ quê hương...
Nửa phần giữ lại tiếc thương xuân thì...



Phan Văn Phước
*********************************************


MANG THEO ẢNH MẸ

(Nhớ ngày lên máy bay: 8-11-1991 khi thân mẫu đang còn tại thế)

 

Bồi hồi trong chiếc máy bay
Mang theo Ảnh Mẹ trên tay đang bồng
Giêsu còn thuở Hài Đồng
Làm con nhớ lại tuổi hồng, hoa niên:
Chiều chiều, hóng mát bên hiên
Con ngồi với mẹ “diệu hiền trần gian”
Chim non chíu chít từng đàn
Hoàng hôn nhường chỗ cho màn đêm buông
Ngày tàn, vắng bóng chim muông...
Từ xa vọng lại tiếng chuông Nhà Thờ
Bên đèn leo lét, con chờ
“Truyền Tin” cha xướng trước giờ ăn cơm
Bàn dài nghi ngút hơi thơm
Nồi cơm gạo lứt mẹ đơm giáp vòng (1)
Con ăn, nghe ấm cõi lòng
Canh thơm mẹ nấu, nước trong, ngon lành
“Ba đùi” (2) chuông giục đi nhanh
Đến chầu Thánh Thể, Mẹ Lành Trinh Vương
Chưa no, cũng tới Giáo Đường!
Về nhà, ăn lại, Chúa thương, chúc lành!
Ăn xong, mẹ rửa bát nhanh
Lần thêm Tràng Hạt là “Ngành Mân Côi”

… … …

Máy bay cất cánh chia phôi...!
Cầu cho quê mẹ xa xôi nghìn trùng!
Mẹ nhìn từ Cõi Thiên Cung
Mang theo Ảnh Mẹ: “bay chung với Ngài”
Ly hương, dòng lệ chảy dài
Nhưng tin vào Chúa An Bài đoái thương
Khấn xin Mẹ Chúa Thiên Đường
Ủi an thân mẫu ở dương thế này.



Ghi chú:

(1) Nhà đông con. Mẹ thương nên đơm cơm “giáp vòng”!
(2) Chuông gõ lần thứ ba, ba tiếng, báo Thánh lễ hay giờ Chầu chiều tối sắp bắt đầu.

Đức quốc, 24-5-2000


Đaminh Phan Văn Phước