Bạn Đang ở đây: Văn Khang Thư Quán Văn Khố Ức Trai Đoản Văn Ức Trai 10 TRUYỆN RẤT NGẮN

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

10 TRUYỆN RẤT NGẮN

In PDF.

1- Nồi cá bống kho tiêu.

 



     Ba mươi tuổi đầu, lận đận chiến chinh, chưa kịp lấy vợ thì trời sập. Đi tù. Mẹ thăm nuôi 6 tháng một lần. Quà chỉ có nồi cá bống kho tiêu và nước mắt thương con. Được 3 năm thấy mẹ già đi, tóc bạc phơ. Thương mẹ, hắn bảo mẹ đừng lên thăm nữa. Nhưng đến kỳ thăm lại đi ra đi vào, trông ngóng mẹ. Suốt hai năm không thấy mẹ lên thăm.

     Được tha, về nhà mới hay khi mẹ về gặp mưa bị cảm nặng trong lần thăm nuôi sau cùng và đã qua đời hai năm rồi. Giỗ mẹ, hắn đi chợ mua cá bống về kho tiêu. Giỗ xong bưng chén cơm và đĩa cá bống kho tiêu cúng mẹ xuống ăn, hình như có vị mặn của nước mắt.



2- Tình đầu.



     Mười tám tuổi, yêu tha thiết, tỏ tình. Nàng chu mỏ: học trò, nhỏ xíu, bày đặt. Hai mươi hai, Thiếu úy Sư đoàn 18, về phép đến thăm, nàng lạnh lùng. Sợ làm góa phụ lắm. Hai mươi sáu, Đại úy Trưởng khối CTCT Trung Đoàn. Khó chết  rồi, xin bỏ trầu cau. Nàng ậm ừ  để suy nghĩ lại đã. Tháng 4/75 chạy giặc, lạc mất nhau.



     Ở tù ra, gặp lại. Nàng đã có chồng, hai con. Buồn và mặc cảm, thôi cứ ở vậy không lấy ai. Ba mươi năm sau, lận đận quê người, gặp lại. Nàng chồng chết, các con trưởng thành ra ở riêng. Mừng rơn, mời nàng đi ăn cơm tối nhà hàng. Tỏ tình. Nàng thẳng thừng: già rồi bận bịu nhau làm gì, ở một mình cho khỏe.



3- Hai chị em.



     Chị quen anh Hân, Trung úy phi công. Anh đến nhà chơi, thấy em gái quấn quít Hân, chị nhường. Hai người tổ chức đám cưới, chị gom hết tiền để dành tặng đôi vợ chồng mới.


     Em có thai đứa con  đầu lòng được 6 tháng thì Hân đi tù cải tạo. Chi thương em  đang có con dại, thay em đi ra Bắc thăm nuôi Hân. Con được hai tuổi, em đi buôn hàng chuyến, lỡ có thai với người tài xế. Chị tiếp tục đi thăm, dối Hân em dẫn con đi vượt biên rồi. Thấy Hân mừng cho tương lai vợ con mình, chị xấu hỗ, tủi thân, âm thầm khóc lặng lẽ trên chuyến tàu lửa từ Hà Nội về lại Sài Gòn.



     Hân về, biết sự thật. Buồn, dẫn con gái đi vượt biên. Nghe tin hai cha con chết trên biển, chị lập bàn thờ. Lấy tấm hình Hân đứng bên cạnh chiếc máy bay phản lực F5 Hân tặng chị hồi mới quen rọi lớn ra, bỏ vào khung đặt lên bàn thờ, chị ứa nước mắt thầm gọi Hân ơi…



4- Trả hiếu.



     Thằng Út đói bụng, tìm Lan. Chị ơi nấu cho em gói mì. Từ sáng đến giờ hai chị em chưa ăn gì cả. Nhà hết mì gói ăn liền lại hết cả gạo.


     Lan dỗ dành, ba đi thồ về thế nào cũng mua bánh mì cho em. Trời tối dần vẫn không thấy ba về, Lan dẫn em ra đầu hẽm nơi anh Tư sửa xe gắn máy, ngồi đợi. Tư và Lan thương nhau đã hơn hai năm. Tư đang cố dành dụm ít tiền để sang năm làm đám cưới. Trời tối hơn, chú Bảy xe thồ chạy về báo tin ba bị xe đụng gãy chân rồi. Bệnh viện đòi 5 triệu mới chịu bó bột.



     Lan về nhà thay áo, chạy vội ra nhà dì Năm đầu phố. Dì ơi con bằng lòng. Đêm bán trinh cho ông Đài Loan, Lan khóc lặng lẽ. Anh Tư ơi, cho em xin lỗi…



5- Khói thuốc.



     Năm thứ hai ở Đại học CTCT Đà Lạt, Duy quen Trinh, học năm thứ nhất ở Đại học Chính Trị Kinh Doanh. Hai đứa yêu nhau tha thiết, thề hẹn sống chết với nhau. Tốt nghiệp, Duy về Sư Đoàn 5 bộ binh, hành quân liên miên Bình Dương, Bình Long, Phước Long. Đêm hành quân giăng võng nằm trong rừng cao su Đồng Xoài, Duy mơ có dịp về phép Đà Lạt, cùng Trinh tay trong tay dạo khắp Thành Phố Sương Mù, rồi vào Cà phê Tùng gọi một gói thuốc Capstan, một tách cà phê sữa, một ly sữa đậu nành nóng, cho ấm.



     Trinh ra trường về nhà ba mẹ ở Sài Gòn. Duy xin phép thường niên được 7 ngày, ghé thăm. Trinh báo tin ba mẹ gả em cho anh giám đốc Trung Á ngân hàng. Cưới xong chắc em cũng vào làm ở đó luôn cho tiện. Mẹ bảo em hãy quên ông Trung úy đó đi.



     Hai tháng sau Duy bị thương về nằm Tổng Y Viện Cộng Hòa. Anh lính đơn vị cử đi theo chăm sóc chạy về báo tin hôm nay đám cưới cô Trinh, thấy nhà trai tới với nhiều xe hơi sang trọng lắm.


     Duy chống nạng ra ngồi trước hiên, châm điếu thuốc. Thẩm quyền, bộ ông đang khóc đó hay sao? Không phải đâu, chỉ là khói thuốc lá cay cay làm chảy ra nước mắt…



6- Chồng xa.



     Tin vào chủ trương của lãnh đạo ủy ban nhân dân huyện, cha Hạnh bỏ lúa đổi sang nuôi tôm xuất khẩu. Vay của ngân hàng nhà nước 3 tỷ bạc. Tôm chết trắng ruộng, lỗ nặng. Đến hạn trả nợ, không trả được bị ngân hàng hăm tịch thu nhà. Vịnh, em trai đang học lớp 10 muốn bỏ học đi làm thuê. Hạnh khuyên em cứ tiếp tục học lên đại học, mong sau nầy đổi đời. Nợ nần của gia đình để chị lo.



     Nuốt nước mắt vào lòng, Hạnh lên Sài Gòn tìm mối lấy chồng Đại Hàn. Được ba tháng chị gọi phôn về thăm Vịnh, dặn dò em cố gắng học và chăm sóc cho cha. Tiếng chị nghèn nghẹn như đang khóc. Thương chị, Vịnh nghẹn ngào hứa vâng theo lời chị dặn dò. Ba tuần sau, tòa lãnh sự Đại Hàn tại Sài Gòn mời gia đình đến nhận bình đựng tro cốt của Hạnh. Họ giải thích tại chị nhảy lầu tự tử…



     Trên chuyến xe đò từ Sài Gòn về Long Xuyên, xe chạy qua những cánh đồng lúa bạt ngàn tận chân trời, Vịnh ôm bình tro cốt thút  thít khóc gọi chị Hai ơi …



7- Chiếc đồng hồ đeo tay.



     Hôm gia đình Duy ra đi theo chương trình HO, Mẹ tiễn ra tận bến xe, nước mắt ràn rụa, ôm hôn từng đứa cháu. Duy nghẹn ngào cầm tay Mẹ, ước gì Mẹ sống lâu đến ngày Duy đưa các cháu về lại quê thăm Mẹ…



     Sang Mỹ hơn hai năm vẫn chưa dành dụm đủ tiền cho một chuyến về thăm. Ngày Lễ Mẹ Mother’s Day chợt nhớ lại ngày xưa Mẹ luôn mơ ước có được chiếc đồng hồ đeo tay. Vậy mà từ thời con gái, đến khi lấy chồng cho tới lúc về già, Mẹ cũng không sắm nỗi. Thế là Duy mua chiếc đồng hồ thật đẹp, gói ghém cẩn thận gởi về biếu Mẹ. Chắc là Mẹ sẽ mừng lắm…



     Một tháng sau, Duy nhận được thư của Lan, cô em gái út. “Mẹ bệnh nặng, dặn dò không được báo cho anh, sợ anh không có tiền về thăm, sẽ đau khổ trong lòng…Mẹ dặn khi mẹ qua đời, chôn cất xong mới được cho anh biết. Mẹ mất được một tuần thì gói quà của anh về đến, em lấy chiếc đồng hồ anh tặng đặt lên bàn thờ, cúng Mẹ ...”



     Đi shopping, Duy không dám đi qua khu trưng bày đồng hồ, sợ lại chảy ra nước mắt…



8- Chén canh rau có thịt.



     Gia đình ở quê, bị chính quyền thu hồi lại đất canh tác cho công ty Đại Hàn lập sân golf,  anh Bảy đành dắt vợ và hai con lên Sài Gòn tìm kế sinh sống. Bảy thuê được chiếc xích lô, hàng ngày chở khách. Dân lao động vùng quê lên Sài Gòn kiếm việc làm thuê ngày càng đông, cuộc sống khó khăn. Hai vợ chồng quần quật suốt ngày chỉ kiếm đủ tiền mua gạo cho hai bữa cơm rau mắm.



     Được 3 tháng,  thấy Bảy xơ xác quá mẹ họp các con bàn: mỗi tuần cố mua bồi dưỡng cho ba một lạng thịt bò, chỉ mình ba ăn thôi để đủ sức đạp xích lô, 3 mẹ con mình thì rau mắm qua ngày sao cũng được. Bữa cơm trưa hôm sau có đĩa thịt bò xào cải, Bảy gắp một đũa bỏ vào chén mình rồi gắp bỏ cho vợ và các con. Thấy ai cũng từ chối bảo là không thích ăn thịt bò, Bảy ngạc nhiên rồi bỗng ứa nước mắt, bỏ ngang bữa ăn vào giường nằm. Mẹ vào theo, cầm bàn tay đen đúa trơ xương  của chồng, nói thầm mình ra ăn cơm cho có sức chiều còn đạp xe.



     Bảy ra ngồi vào mâm cơm, nghiêm giọng bảo: từ nay khi nào ăn thịt thì ăn cả nhà. Không đủ tiền thì mua một lạng thịt băm nhỏ ra nấu canh, mỗi người ăn một chén canh rau có thịt.

 


9- Tình yêu của Bố.



     Mẹ bệnh nặng rồi mất. Hôm đưa tang, Bố không khóc, chỉ lặng lẽ quỳ xuống hôn nhẹ lên quan tài Mẹ thầm thì: “ mình cứ yên tâm an nghỉ, các con để anh lo”. Mẹ ra đi để lại cho Bố 3 đứa con, Cúc 12 tuổi, Lan 8 tuổi và thằng Út mới có 3 tuổi đầu.



     Vậy mà bố lo được. Đi làm về, Bố lo nấu ăn, giặt quần áo và dọn dẹp nhà cửa trong lúc các con làm bài. Cuối tuần, Bố đi chợ và làm sẵn vài món ăn để vào tủ lạnh. Bố không còn thời giờ để uống cà phê với bạn bè của Bố nữa. Có người hỏi Bố bao giờ đi thêm bước nữa, Bố chỉ cười: đợi các con xong đại học đã.



     Rồi lần lượt Cúc và Lan xong cử nhân, có chồng ra ở riêng. Khi thằng Út tốt nghiệp đại học, Bố gọi các con về làm mâm cơm cúng Mẹ. Lúc nầy mới thấy Bố khóc, nước mắt ràn rụa rồi ôm ngực ho rũ rượi …



     Bệnh viện bó tay, cho xe đưa Bố về nhà. Bố lặng lẽ vẫy các con đến gần, thì thào: Bố sắp đi thêm bước nữa đây, Bố đi về với Mẹ …



10- Chuyện con bò.



     Hai năm trước, sau mấy năm dành dụm Bố mua được con bò đực. Bố cưng quý lắm, lo cho nó còn hơn lo cho vợ con. Tắm rửa, cho ăn thêm cỏ tươi mỗi ngày. Nhờ thế con bò lớn rất nhanh, dáng mạnh khỏe trông thật đep.



     Hôm đầu tiên dắt nó đi cày mảnh đất hoang mới vỡ để trồng khoai, thấy thân thể nó đẫm mồ hôi, Bố thương đến độ đã cởi chiếc nón lá đang đội trên đầu xuống quạt cho nó mát. Con bò như cũng hiểu được tình thương của Bố, tựa đầu vào người Bố, mắt mơ màng.



     Từ khi Rá, đứa con trai lên lớp 11, Bố đã dành dụm cho nó vào đại học. Bố bảo nhà chỉ có mỗi mình nó là con trai, phải lo cho nó vào đại học để đổi đời. Con Rổ, đứa con gái đầu, đã phải bỏ học hồi lớp 7 để phụ cha mẹ mưu sinh. Bây giờ, Rổ đã có gia đình, hai vợ chồng sinh sống với mấy sào đất, sống lây lất bữa đói bữa no. Nhiều lúc Bố thầm trách giá như Bố có đủ tiền cho Rổ ăn học đàng hoàng, có lẽ bây giờ cuộc sống của nó đã khác…



     Có tin thằng Rá nhắn về, nó thi đỗ vào cả hai trường đại học ở Hà Nội. Cả nhà mừng rỡ, bà con lối xóm chạy tới chia vui. Khách về rồi, Bố vào buồng đập con heo đất ra đếm tiền dành dụm rồi thở dài. Nửa đêm, thức giấc không thấy Bố, Mẹ đi tìm và thấy Bố đang vuốt ve con bò, nước mắt chảy dài…



     Sáng hôm sau, Bố kêu người bán con bò. Khi người mua dắt bò đi, Bố lặng lẽ quay mặt đi chỗ khác, âm thầm lấy vạt áo lau nước mắt.



NT2 Trần Thanh Kiều Diệp.