Bạn Đang ở đây: Tin Tức Đọc Báo Dùm Bạn Những tổ chức KINH TÀI từ thiện VN cần đọc.

Tổng Hội Chiến Tranh Chính Trị

In PDF.
Những tổ chức KINH TÀI  từ thiện VN cần đọc.
Bê Ta





Mời đọc để lòng thêm quặn đau. Coi chung he thong KINH TAI cua CS
Nhân ngày GS, rỗi rảnh,   mời quý thân hữu đọc bài viết dưới  đây:


"Nếu không khéo, chỉ 10 năm sau, là chúng ta không còn đường để vượt biên lần thứ hai" 

(Ôi Tim Aline Rebeaud, ôi  chương trình Sưởi ấm, ôi Help the poor, ôi Les  enfants du Mékong... ) 

















Ngày nay, mỗi năm Việt Nam ngồi không thu   lợi:     500.000 du khach Việt Kiều, mỗi ngưòi về nước   mang theo trung bình 2.000USD = 10 tỷ đô la   Mỹ.     Người Việt hải ngoại gửi về nước 8 tỷ Mỹ   kim thống kê được, nếu kể thêm số không   thống kê được ít nhất 2 tỷ nữa, chúng ta có  con số tròn 10 tỷ    Mỹ kim. 








Mỗi  năm Việt Nam nhận các khoản viện trợ nước   ngoài và LHQ trên 3  tỷ Mỹ kim.   Tổng  cộng gần 25 tỷ đô la.

Miền  Nam Việt Nam (MNVN) trước 1975, không có sản xuất   quan trọng, không mỏ dầu, chỉ nhận  rung bình  700 triệu Mỹ kim một năm nuôi 17 triệu người  và gồng gánh bộ máy chiến tranh.  Trung bình 42USD    / 1người / 1 năm.   Thế  nhưng, MNVN là con rồng Đông Nam Á.









Trường   học MNVN từ mẫu giáo đến Đại học đều  được hưởng quy chế miễn học phí.  Người  bệnh vào bệnh viện từ xã phường đến trung ương đều được miễn phí.   Thiên  tai năm nào cũng có nhưng cả nước đùm bọc  lấy nhau. MNVN không cần ngửa tay xin tiền ngoại  quốc.  










Ngày nay không cần làm gì mỗi năm Việt Nam vẫn nhận  đều khoảng 25 tỷ   đô la. Tính trung bình 287USD / 1 người /  1 năm.   Thế  nhưng học sinh mẫu giáo đến đại học đều  đóng học phí cắt cổ .    Bệnh  viện từ xã đến trung ương đều thu lệ phí  rất cao. Dù cấp cứu, không tiền không được  nhập viện.   Từ   1989 đến nay đã 20 năm nay, VN vẫn lẽo đẽo  phía sau các quốc gia khác trong vùng Đông Nam Á.   Tụt hậu 35 năm so với VNCH năm 1975  .













Việt Nam ngày nay ở vào thời đại WTO, thời đại mở cửa, không còn là thời đại thời bao cấp, ngăn  sông cấm chợ thuở trước 1989. Trước 1989 việc   cứu trợ thiên tai tại VN là việc cần. Sau thời đại mở cửa 20 năm nay, VN phát triển vượt  bực. Nhũng người về VN đều thấy việc hang quán đầy đường, người xe kín lối, nhà chọc  trời đầy dẫy, tất cả các nhà hàng đều  đông nghẹt, khách sạn giá quốc tế, địa ốc  ngang tầm hay mắc hơn cả Tokyo, Sydney, Whasington  DC, ....












Mọi  người đều biết triệu phú USD ở Việt Nam  nhiều hơn triệu phú trong Cộng đồng người Việt Hải ngoại..   Số  tiền trong nước đổ ra nước ngoài mỗi năm   rất lớn đều tuôn vào các ngân hàng và các  trương mục tư bản đỏ.    Do  vậy việc cứu trợ và từ thiện Việt Nam đã  đến lúc cần được xét lại một cách đúng   mức.   Giúp   đỡ thương phế binh VNCH bị bỏ rơi tại VN là  cần.  Giúp đỡ những cơn bệnh hiểm nghèo VN không có  phương tiện chữa trị là không thể   bỏ.   Giúp  đỡ những trường hợp cá biệt là   cần..    Giúp    đỡ những nhà đấu tranh cho tự do, dân chủ,   nhân và dân quyền là không thể  thiếu.  Tuy nhiên việc tổ chức thành những phong trào rầm  rộ dưới hình thức từ thiện mang tiền về  nước cống nạp cho CSVN là chuyện phải chống   vì vi phạm luật lệ VN và không phục vụ lợi   ích đích thực của cộng đồng hải ngoại.   Luật lệ CHXHVN ghi rõ không tổ chức nào trong  nước và ngoài được phân phối tiền cứu trợ  tại Việt Nam ngoại trừ cơ quan Cứu trợ có  thẩm quyền từ Trung Ương tới địa phương do    Mặt Trận Tổ quốc (CSVN)  lãnh đạo   (Thông  tư số 72/2008/TT-BTC của Bộ Tài  chính  & Nghị định số  64/2008/NĐ - CP ngày 14/05/2008  của Chính phủ).












Những  tổ chức vận động lạc quyên hàng chục ngàn,   hàng trăm ngàn mà nói rằng có thể mang về mua     quà cứu trợ trao tận tay nạn nhân hết số   tiền này, đó là vấn đề cần đưọc các tổ  chức khác nhau trong   Cộng đồng Người Việt Hải  Ngoại nghiên cứu và tìm hiểu thích   đáng.   Thay  vì mang tiền về! Chúng ta   chỉ giải quyết ngọn   mà không giải quyết gốc.   Tại  sao chúng ta không vận động chính phủ, vận  động các nhà hảo tâm, vận động các nhà tư  bản đỏ trong nước để họ tự đùm bọc giúp  đỡ nhau?    Tại sao không vận động chính phủ tổ chức cứu  trợ đúng mức cho nạn nhân trong nước? 















Việc  cứu trợ có thể giải quyết thỏa đáng bằng  quy hoạch của chính phủ chứ không bằng các  vận động ồn ào bòn rút của cải hải ngoại.  VN trước 1975 không cần xin hải ngoại như hiện  nay để giải quyết thiên tai, thế nhưng người   dân vẫn no ấm và “phồn vinh giả  tạo”.   35 năm  qua chúng ta chưa làm tròn trách nhiệm của chúng  ta đối với đồng bào ruột thịt của mình tại  hải ngoại và cho tổ quốc mới của chúng ta.   Đừng  nên quá ôm đồm. 





















Cộng  đồng VN hải ngoại còn nhiều người “mù vi  tính”. VN sắp sang giai đoạn xoá mù vi  tính.  Cộng đồng VN hải ngoại chưa dám mơ mọi người tốt   nghiệp cử nhân.  VN đã tính chuyện mọi nhân  viên Bộ Sở trung ương từ quét dọn trở lên  phải đạt bằng Tiến Sĩ. 

















Cộng đồng VN hải ngoại đang trên đà tụt hậu so  với sự tiến bộ vượt bực trong nước.  Chúng  ta đã giúp VN từ 1975 đến nay.    35 năm  cũng đã quá tròn tình nghĩa đối với người   đã đưa tiễn chúng ta khi ra đi bằng đại lien  trực xạ và trìu mến gọi ta bằng “ngụy quân,   ngụy quyền, ham mê bơ thừa sữa cặn của đế  quốc, chây lười lao động, vượt biên phản  quốc, ...”


















Đã  qua thời 20 năm mở cửa (1989 – 2010)..    Chúng  ta đã làm đủ mọi thứ cho Việt Nam .  Xây  cầu. Cất  trường.  Nuôi dạy trẻ mồ côi. Nuôi dưỡng người tàn tật. Giúp đỡ người nghèo,  người bệnh. Xây chùa, nhà thờ, ...

Thời  gian 35 năm qua Bộ Thương Binh Xã hội VN đã báo  cáo nhiều thành tích tốt mà không    cần động  đến móng tay và không cần quan tâm chăm sóc phúc  lợi người dân trong nước vì ... mọi thứ đã   có “bò sữa” hải ngoại chăm lo. Thời gian qua   đảng Cộng Sản Việt Nam bồi dưỡng sức mình tung Nghị Quyết 36, cán bộ, đảng viên, tu sĩ   vào Cộng đồng hải ngoại (CĐHN) để rồi ngày  nay CĐHN đang dần dần tan ra từng mảnh.. Đổi  khách thành chủ. CSVN đang dần nắm ưu thế trong   nhiều lãnh vực tại căn cứ địa vững chắc  của chúng ta.   Nếu   không khéo, chỉ mươi năm sau, chúng ta không còn  con  đường để vượt biên lần thứ  hai!















Nhìn  chung, theo quan điểm những nhà “pro-VietNam”   hiện chúng ta còn hai việc lớn chúng ta chưa làm.  Một  là dồn sức hải ngoại về VN, mỗi ngày hốt  rác từ Bắc vào Nam để tư bản đỏ và cán bộ đảng viên mỗi chiều bia rượu cho thơm miệng.   Hai là  tiếp tay nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam dâng  nốt mảnh đất còn lại cho Hán triều để tổ  quốc Việt Nam thêm một lần nữa nghìn năm nô  lệ giặc Tàu. 
    
35 năm  qua đã đủ dài để chúng ta nên nhìn lại, phản  tỉnh. Chúng  ta không nên ôm đồm làm thay mà cần nên giao  trách nhiệm chăm sóc phúc lợi xã hội trong  nước cho Đảng và Chính phủ “bách chiến bách  thắng” của Việt Nam làm tròn sứ mạng của  mình đối với đất nước và dân tộc mà họ  muốn dành độc quyền cai trị. Chúng  ta cần làm tốt hơn vai trò đòn bẩy để giúp VN  tiến nhanh tiến mạnh trên con  đường mở cửa,  hội nhập WTO và hội nhập trào lưu tự do – dân chủ - nhân quyền đang rộ nở trên mọi ngỏ  ngách của địa cầu ngõ hầu cứu thoát Việt Nam  một tai họa nghìn năm bắc thuộc lần thứ hai và chúng ta cũng không phải vượt biên thêm một  lần nữa từ hải ngoại.